Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 2 - Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 945: CHƯƠNG 341: LONG HOÀNG, THAO THIẾT, BẢN THỂ (THƯỢNG)

Vì thương thế tương đối nặng, hắn và Giang Nam Nam đã không tham gia hành động bên kia, mà ở lại đây làm đại biểu cho Hoắc Vũ Hạo để tiến hành giao dịch với người của phái Thần An.

Trong kế hoạch của Hoắc Vũ Hạo, bất kỳ chuyện gì có lợi cho Đường Môn đều không thể bỏ qua. Cho dù hai bên còn lại có thất bại, số kim loại hiếm thu được trong giao dịch lần này cũng đủ cho Đường Môn sử dụng trong một thời gian. Về phần tiền bạc, sao có thể quan trọng bằng kim loại hiếm được! Hơn nữa, số kim hồn tệ này, ngoài tiền đặt cọc của hai vị công chúa Kha Kha và Duy Na ra, phần lớn đều là thắng được từ cuộc thi đấu dưới lòng đất.

Hơn nữa, hoàn thành giao dịch này cũng sẽ khiến phái Thần An không dễ hoài nghi. Đường dây này, nói không chừng sau này vẫn còn có thể dùng đến.

Một chiếc thủ hoàn và hai chiếc nhẫn được giao vào tay Từ Tam Thạch.

Từ Tam Thạch đưa cho Giang Nam Nam bên cạnh. Giang Nam Nam lập tức đeo vào tay mình, dùng tinh thần lực để kiểm tra.

Rất nhanh, nàng liền gật đầu với Từ Tam Thạch. Hai người nhìn nhau, đều thấy được niềm vui trong mắt đối phương. Giao dịch bên này xem như đã thành công.

"Hàng đúng chứ?" Người đàn ông trung niên đến giao dịch có chút lo lắng hỏi.

Từ Tam Thạch gật đầu.

Vẻ mặt của người đàn ông trung niên cuối cùng cũng giãn ra, hắn cũng kéo áo choàng sau lưng mình, vẫy tay với hai người rồi nhanh chân rời đi, chẳng mấy chốc đã hòa vào bóng đêm.

Từ Tam Thạch khẽ mỉm cười, nói: "Nam Nam, chúng ta đi thôi. Hành động bên kia của họ chắc cũng sắp bắt đầu rồi. Chuẩn bị đi tiếp ứng họ thôi. Không biết bên Vũ Hạo thế nào rồi."

"Ừm." Giang Nam Nam nhẹ giọng đáp, hai người cũng lặng lẽ hòa vào bóng đêm, biến mất không còn tăm tích.

Đế Quốc Nhật Nguyệt, hoàng cung.

Hoàng cung về đêm đèn đuốc sáng trưng. Thái tử Từ Thiên Nhiên đang đọc sách trong thư phòng. Quất Tử ở một bên hầu hạ.

"Quất Tử, có muốn đi xem cuộc thi chế tạo hồn đạo khí không? Ngươi cũng là Hồn Đạo Sư, hẳn là rất hứng thú với việc này." Từ Thiên Nhiên đột nhiên ngẩng đầu, mỉm cười nói với Quất Tử.

Quất Tử sững sờ một chút, "Điện hạ, thế này không hay cho lắm. Thân phận của ngài… sao có thể xuất hiện ở đó được?"

Từ Thiên Nhiên mỉm cười nói: "Không sao. Chỉ cần không bại lộ thân phận là được. Tối nay sẽ có kết quả. Kim loại hiếm dù có buôn lậu, lợi ích cũng phải nằm trong tay hoàng thất. Hơn nữa, khẩu vị của Thánh Linh Giáo lớn như vậy, không có phần lợi nhuận này, bên họ cũng không ổn định. Vả lại, người đi xem thi đấu không phải là ta, mà là chính ngươi thôi. Ngươi muốn đi thì cứ đi."

Quất Tử đột nhiên có chút ngập ngừng muốn nói gì đó, nhưng lại nhịn được.

"Sao thế? Lo lắng ta hợp tác với Thánh Linh Giáo là đang nuôi hổ trong nhà à?" Từ Thiên Nhiên nhìn thấu nỗi nghi ngờ trong lòng nàng.

Quất Tử khẽ gật đầu, nói: "Thánh Linh Giáo dù sao cũng là tông môn do Tà Hồn Sư tạo thành, không được người đời dung thứ. Cách suy nghĩ của họ hoàn toàn khác với Hồn Sư bình thường chúng ta. Ta sợ…"

Từ Thiên Nhiên khoát tay, nói: "Ta sao lại không biết hợp tác với họ là đang nuôi hổ trong nhà? Nhưng hiện tại, ta không thể không làm vậy."

"Về tốc độ phát triển hồn đạo khí, ba quốc gia thuộc Đấu La Đại Lục cũ có vỗ ngựa cũng không đuổi kịp chúng ta. Thực lực của một mình nước ta cũng vượt xa bọn họ. Nhưng nếu bàn về thực lực thật sự, chúng ta đối phó một quốc gia thì còn được, chứ muốn thống nhất toàn bộ đại lục thì khó càng thêm khó."

"Tại sao ba quốc gia đó vẫn luôn không dốc sức phát triển hồn đạo khí? Không chỉ vì họ thiếu kim loại hiếm, mà quan trọng hơn là do lý niệm Hồn Sư đã ăn sâu bén rễ. Hồn Sư, cái nghề nghiệp cường đại này, đã tồn tại ở Đấu La Đại Lục quá lâu, quá lâu rồi. Hồn Sư cường đại, đối với một quốc gia, chính là sự tồn tại mang tính chiến lược. Mà về số lượng Hồn Sư, chúng ta còn kém xa ba nước đó, đặc biệt là ở chiến lực cao cấp. Ngươi thử nghĩ xem, chỉ riêng một Học Viện Sử Lai Khắc đã có bao nhiêu Phong Hào Đấu La? Có lẽ, mấy trăm năm sau, khi Đế Quốc Nhật Nguyệt chúng ta tích lũy đủ thực lực, hồn đạo khí và Hồn Đạo Sư ưu tú, cũng có thể nhất thống đại lục. Nhưng, ta lại không sống được lâu như vậy. Đại trượng phu, chỉ tranh sớm chiều. Ta nhất định phải chinh phục toàn bộ đại lục trong thời gian ta trị vì đế quốc."

Nói đến đây, hai mắt Từ Thiên Nhiên đã tràn ngập vẻ cuồng nhiệt.

"Muốn làm được điều đó, chúng ta cần phải có đồng minh. Cần phải có thực lực để đối kháng với các Hồn Sư ở phương diện chiến lực cao cấp. Hồn Đạo Sư khi có sự chuẩn bị và bố trí đầy đủ thì không sợ Hồn Sư, thậm chí phạm vi tác chiến còn vượt xa Hồn Sư. Nhưng, một Hồn Đạo Sư cấp chín đối mặt với một Phong Hào Đấu La thực thụ trong một trận tao ngộ chiến, gần như không có khả năng chiến thắng. Mà mỗi một Hồn Đạo Sư cấp chín đối với đế quốc đều là tài sản vô cùng quý giá. Cho nên, ta sẽ không dùng họ để đối phó với những Hồn Sư, những Phong Hào Đấu La đó. Dưới tình huống như vậy, lựa chọn tốt nhất chính là hợp tác với Thánh Linh Giáo."

"Những Tà Hồn Sư của Thánh Linh Giáo đó, ẩn nhẫn và tích lũy cũng đã nhiều năm, mới có được quy mô như hiện tại. Về phương diện chiến lực cao cấp, họ chính là sự trợ giúp lớn nhất của chúng ta. Mà Thánh Linh Giáo vì bản thân toàn là Tà Hồn Sư, nên họ không thể nào đứng ra trước đài làm gì được. Vì vậy, họ chỉ có thể ở sau màn, để ta làm người đứng trước sân khấu này. Ta và họ, vốn là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Yêu cầu quan trọng nhất của họ đối với ta cũng chẳng là gì, họ chẳng qua chỉ muốn trở thành quốc giáo của Đế Quốc Nhật Nguyệt, giáo chủ đời đời giữ ngôi vị quốc sư. Đồng thời, sau khi chúng ta thống nhất đại lục, phải chiêu cáo thiên hạ, tuyên bố họ là chính thống của Hồn Sư, xóa bỏ danh hiệu Tà Hồn Sư."

"Cho nên, ngươi hoàn toàn không cần lo lắng gì cả. Cho dù giữa chúng ta có nảy sinh mâu thuẫn, cũng phải đợi đến sau khi thống nhất đại lục. Mà đến lúc đó, nói không chừng ta đã tích lũy đủ thực lực rồi."

Nói đến đây, khóe miệng Từ Thiên Nhiên thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo.

Quất Tử lẳng lặng lắng nghe, trong lòng cũng rét run từng cơn. Thái tử điện hạ thật sự quá thâm trầm, cũng chỉ có ở trước mặt mình, ngài ấy mới thổ lộ một chút tâm sự. Hoắc Vũ Hạo, ngươi đã đi chưa? Mau đi nhanh đi. Ngươi làm sao đấu lại ngài ấy được! Ta thật sự không muốn nhìn thấy thi thể của ngươi.

Vừa nghĩ đến Hoắc Vũ Hạo, Quất Tử lại không khỏi có chút lo lắng, nàng đã liều mình tìm người báo tin cho Hoắc Vũ Hạo, chính là để hắn có thể sớm ngày rời khỏi Minh Đô, cái vòng xoáy khổng lồ này. Lần này, không biết sẽ có bao nhiêu người bị cuốn vào vòng xoáy đó.

Từ Thiên Nhiên nói: "Quất Tử, đẩy ta ra trước cửa sổ đi."

"Vâng." Quất Tử vội vàng đẩy xe lăn của Từ Thiên Nhiên đến trước cửa sổ, rồi giúp hắn mở cửa sổ ra.

Gió đêm thổi vào, mang theo từng cơn se lạnh, Từ Thiên Nhiên nhìn sắc trời, mỉm cười nói: "Nếu ngươi muốn đi xem thi đấu, bây giờ phải lên đường rồi."

Quất Tử lắc đầu, nói: "Ta không đi đâu cả, ta muốn ở lại hầu hạ điện hạ." Vừa nói, nàng vừa đặt hai tay lên vai Từ Thiên Nhiên, nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn.

Trên mặt Từ Thiên Nhiên hiếm khi lộ ra một nụ cười ấm áp, hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Quất Tử, nói: "Chỉ khi ở một mình với ngươi, lòng ta mới có thể thả lỏng. Cảm giác này thật tốt đẹp! Đáng tiếc, đêm nay lại định sẵn không thể để ta yên tĩnh hưởng thụ sự tốt đẹp này. Nếu ngươi không đi xem thi đấu, lát nữa nhớ đừng rời khỏi ta. Bọn họ cũng sắp đến rồi."

Quất Tử kinh ngạc nói: "Ai sắp đến ạ? Đã trễ thế này rồi."

Từ Thiên Nhiên cười lạnh một tiếng, "Có một số người sẽ không vì thời gian sớm muộn mà từ bỏ quyết định ngu xuẩn của mình."

Đúng lúc này, đột nhiên, một giọng nói già nua vang vọng giữa không trung: "Đã đến cả rồi, thì đừng có giấu đầu hở đuôi nữa. Ra cả đi."

Đông đảo thị vệ lập tức xông ra, vây kín thư phòng của Từ Thiên Nhiên như nêm cối. Trên bầu trời đột nhiên sáng lên một vầng sáng trắng, soi rọi màn đêm đen kịt trở nên rõ ràng.

Một bóng người cứ thế ngạo nghễ lơ lửng trên bầu trời thư phòng của Thái tử Từ Thiên Nhiên. Một thân trường bào màu đen nhẹ nhàng bay phất phơ trong gió đêm.

Hắn cứ thế đạp hư mà đứng, phảng phất như đã ngạo nghễ đứng ở nơi đó từ thuở hồng hoang.

Trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng trên khuôn mặt già nua lại có một vẻ kiêu ngạo khó tả. Phảng phất như bầu trời này do hắn chưởng khống, mặt đất này phải thần phục dưới chân hắn.

"Long Hoàng Đấu La từ lúc nào lại trở thành tay sai giữ nhà cho người ta thế. Thật là nhân tâm không còn như xưa!" Một giọng nói mỉa mai vang lên. Bầu trời phảng phất như đột nhiên nứt ra, một đám mây màu xanh lục đậm đặc xuất hiện giữa không trung, lục vân lan tỏa, một bóng người từ trong đó bước ra.

Không sai, người đang lơ lửng trên bầu trời thư phòng của Từ Thiên Nhiên chính là Long Hoàng Đấu La Long Tiêu Dao, người có danh xưng Hắc Ám Thánh Long.

Mà người vừa bước ra từ trong làn sương lục lúc này, chính là tông chủ Bản Thể Tông, Bản Thể Đấu La Độc Bất Tử cấp 98, người đã tiến gần đến cấp bậc Cực Hạn Đấu La.

Cũng chỉ có cường giả cấp bậc như hắn mới dám chính diện đối mặt với Cực Hạn Đấu La Long Tiêu Dao.

Nhìn Độc Bất Tử với mái tóc xanh biếc, Long Tiêu Dao hừ lạnh một tiếng: "Năm đó ca ca ngươi trọng thương dưới tay Mục Ân, hôm nay, nếu ngươi cũng muốn ở lại đây, đoạn tuyệt huyết mạch Bản Thể Tông, lão phu sẽ thành toàn cho ngươi."

Độc Bất Tử hai mắt híp lại, lạnh lùng nói: "Long Tiêu Dao, ngươi đừng ở đây cậy già lên mặt. Nếu ta nhớ không lầm, ngươi vốn là người của Đế Quốc Thiên Hồn. Bây giờ chẳng những sa đọa gia nhập tông môn Tà Hồn Sư, mà còn trở thành tay sai cho Đế Quốc Nhật Nguyệt. Bổn tông chủ khinh thường ngươi."

Nghe thấy mấy chữ "Đế Quốc Thiên Hồn", sắc mặt Long Tiêu Dao có chút biến đổi, trầm giọng nói: "Bản Thể Tông các ngươi thật sự đã đầu quân cho Đế Quốc Thiên Hồn rồi?"

Độc Bất Tử khinh thường nói: "Cái gì gọi là đầu quân? Chúng ta là hợp tác. Bổn tông hiện tại chính là hộ quốc tông môn của Đế Quốc Thiên Hồn, Long Tiêu Dao, nếu ngươi còn nhận mình là người của Đế Quốc Thiên Hồn, thì mau mau tránh ra."

Long Tiêu Dao lắc đầu, thản nhiên nói: "Nhìn vào việc ngươi ra tay vì Đế Quốc Thiên Hồn, lão phu hôm nay tha cho ngươi một mạng. Nói nhảm vô ích. Quy củ của Phong Hào Đấu La ngươi hẳn là hiểu. Vượt qua tranh đoạt thế tục, chúng ta lên không trung nói chuyện. Huyền Tử, ngươi cũng ra đi. Hôm nay lão phu sẽ gặp gỡ các ngươi một lượt."

Vừa nói, Long Tiêu Dao khẽ rung người, thân hình đã lập tức bay vút lên cao, sau lưng hắn, từng bóng người cũng lần lượt xuất hiện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!