Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 3 - Long Vương Truyền Thuyết

Chương 1031: CHƯƠNG 1005: THƯƠNG MANG BẠCH KIM

Giang Ngũ Nguyệt tức giận: "Ngươi nghĩ ai cũng như Huyết Thần Doanh của các ngươi chắc! Người nào cũng có một khoang thuyền Tinh Đấu. Ngươi có biết ta ghen tị đến mức nào không? Ta mà tích đủ công huân là đi mua ngay một cái. Nhưng mà đắt quá, cần tới 8000 điểm công huân, xót lắm!"

Đường Vũ Lân cười nói: "Vậy thì ngươi cứ từ từ mà chịu đựng, xếp hàng đi. Thôi, đừng nói nhảm nữa, đánh một trận trước đã."

Giang Ngũ Nguyệt hừ lạnh một tiếng: "Lần này ta sẽ đánh cho ngươi rụng đầy răng. Nói cho ngươi biết, mấy hôm trước quân đoàn không biết làm thế nào mà dẫn động được luồng sinh mệnh năng lượng khổng lồ, ta đã có bước nhảy vọt về chất đấy. Một đột phá cực lớn nha. Hồn lực vòng xoáy của ta đã hình thành rồi. Có hồn lực vòng xoáy chống đỡ, sức mạnh Bá Vương long của ta sẽ tăng lên gấp bội, cuối cùng cũng không cần lo vấn đề sức bền không đủ nữa. Ngươi cứ chờ xem, hắc hắc!"

Đường Vũ Lân chỉ cười cười, vẻ mặt vô tội nói: "Được thôi! Ta không sợ bị tẩn, bị ăn đòn mới trưởng thành được chứ."

Giang Ngũ Nguyệt nói: "Đi!"

Hai người thanh toán 2000 đồng liên bang, hào quang chợt lóe, tiến vào bên trong sân thi đấu.

Giang Ngũ Nguyệt hiển nhiên cũng đang cực kỳ hưng phấn vì vừa đột phá, nén một bụng sức lực, giọng nói điện tử vừa dứt, hắn liền lập tức phóng thích đấu khải và Võ Hồn của mình.

Hào quang màu vàng sậm thổi quét toàn thân, Đường Vũ Lân thậm chí có thể mơ hồ nhìn thấy một vòng xoáy ánh sáng màu vàng nhạt đặc quánh xuất hiện trước người hắn.

Cùng với vòng xoáy nở rộ, thân thể Giang Ngũ Nguyệt trực tiếp phình to đến tám mét, bộ đấu khải Nhị tự nặng trịch đã bao trùm lấy thân thể. Một luồng khí tức mạnh mẽ vô song nhất thời bộc phát ra từ trong cơ thể hắn.

Hồn lực vòng xoáy dưới sự khống chế của hắn xoay tròn cấp tốc, dao động sức mạnh kinh khủng thậm chí chấn động đến mức không khí xung quanh thân thể hắn cũng xuất hiện những vết rạn vỡ nhè nhẹ.

Giang Ngũ Nguyệt có chút đắc ý nói: "Hồn lực vòng xoáy của ta không giống những người khác đâu nhé, hồn lực vòng xoáy này của ta vừa hình thành, nhờ có sức chịu đựng của cơ thể mạnh mẽ, tốc độ xoay tròn ít nhất cũng gấp ba lần hồn sư bình thường. Năng lượng cung cấp cho ta cực kỳ khổng lồ, lại trực tiếp rót vào sức mạnh. Sức mạnh của ta cũng tăng trưởng gấp ba lần, đừng thấy trước đây ngươi khỏe, lần này, ngươi chắc chắn không bằng ta đâu."

"Tới đây!" Đường Vũ Lân mỉm cười, kim quang trên người lóe lên, đấu khải Nhị tự bao trùm, mặt nạ hạ xuống phát ra tiếng leng keng giòn giã, đồng thời Hoàng Kim Long thương đã nằm trong tay, trường thương vung lên bên người, đầu mũi thương liền tỏa ra thương mang bạch kim dài đến bảy thước.

Gầm lên một tiếng giận dữ, Giang Ngũ Nguyệt sải bước lao về phía Đường Vũ Lân, hai tay duỗi ra, một đôi búa lớn xuất hiện, cự chùy vung lên, hào quang màu vàng sậm đặc quánh nháy mắt bùng nổ, giống như hai viên sao băng nhỏ, thẳng đến Đường Vũ Lân mà đập tới.

Hắn không hề khoác lác, sức mạnh trên cặp búa của hắn đã tăng vọt gấp ba lần trở lên, uy lực khủng bố đến mức cho dù là Đấu Khải Sư Tam tự cũng chưa chắc dám đối đầu trực diện.

Đường Vũ Lân hai mắt híp lại, toàn thân đấu khải bốc lên vầng sáng màu vàng kim nhàn nhạt, trong chớp mắt tiếp theo, hắn động.

Một đôi long dực sau lưng chợt thu lại, khi mũi chân hắn vừa điểm xuống đất, toàn thân cũng đột nhiên sáng lên. Đôi cánh sau lưng chỉ khẽ vỗ nhẹ một cái, trong chớp mắt tiếp theo, thứ mà Giang Ngũ Nguyệt nhìn thấy, chỉ còn lại một vệt sáng.

Một cảm giác sắc bén khó có thể hình dung chợt lóe lên. Sức mạnh trên cặp búa dường như tan biến trong khoảnh khắc, ngay cả hồn lực vòng xoáy đang xoay tròn cấp tốc cũng xuất hiện một thoáng ngưng trệ.

Từ đầu đến cuối, thứ Giang Ngũ Nguyệt nhìn thấy, cũng chỉ là một tia hào quang bạch kim lướt qua. Sau đó Đường Vũ Lân đã biến mất không còn tăm hơi.

Rồi ngay sau đó, hắn phát hiện, hồn lực vòng xoáy của mình đã mất khống chế.

"Oành ——" Giữa tiếng nổ vang trời, thân thể Giang Ngũ Nguyệt biến mất trong tiếng kêu thảm thiết.

Quang diễm màu vàng trên người Đường Vũ Lân, đến lúc này mới lặng yên thu lại. Hoàng Kim Long thương hóa thành màu bạch kim, thương mang trong suốt trong sáng như thực chất cũng từ từ thu liễm.

Trong chớp mắt trước khi Giang Ngũ Nguyệt nổ tung, trên thân thể khổng lồ của hắn đã có một lỗ thủng đường kính khoảng một thước xuyên qua. Cho dù là đấu khải Nhị tự cũng không thể làm cho vết thương này nhỏ đi chút nào.

Quang ảnh chợt lóe, Đường Vũ Lân vẫn chưa kịp cảm nhận rõ, hắn cũng đã bị tách ra khỏi trận đối chiến.

Giang Ngũ Nguyệt đang đứng ở đó với vẻ mặt kinh ngạc, cũng như Đường Vũ Lân chưa hoàn toàn cảm nhận được sự biến hóa năng lượng của mình trong trận chiến, lúc này Giang Ngũ Nguyệt cũng chưa hoàn toàn tỉnh táo lại sau cú miểu sát đột ngột vừa rồi.

Đây là tình huống quái gì vậy? Hắn vừa mới có tiến bộ lớn như thế, sao lại kết thúc trong một nốt nhạc thế này? Hắn thậm chí còn không nhìn thấy vết thương trên người mình.

"Vũ Lân, ngươi cũng ra rồi à? Sao thế? Có phải Tinh Đấu Chiến Võng bị lỗi không?" Giang Ngũ Nguyệt nghi hoặc nhìn Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân mở to mắt: "Không biết nữa! Ta cũng ra rồi đây này? Hình như hai ta vừa va vào nhau một cái, trận đấu đã tự động kết thúc."

Giang Ngũ Nguyệt chau mày: "Chưa nghe nói Tinh Đấu Chiến Võng có vấn đề gì a! Nếu nó mà có vấn đề, phiền toái của liên bang không nhỏ đâu. Đi, chúng ta thử lại lần nữa." Vừa nói, lần này hắn chủ động thanh toán 2000 đồng liên bang, hai người lại một lần nữa tiến vào đài thi đấu của khu đối chiến.

Quang mang chợt lóe, hai người đồng thời xuất hiện, âm thanh điện tử đếm ngược vang lên, không khác gì so với lúc trước.

"Cảm giác cũng không có gì khác biệt a! Nhưng mà, vừa rồi sao lại xảy ra sai sót nhỉ?" Giang Ngũ Nguyệt mơ hồ nói với Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân nói: "Hay là, chúng ta thử lại lần nữa?"

Giang Ngũ Nguyệt gật gật đầu: "Được, lại đến." Vừa nói, hắn phóng thích đấu khải, phóng thích Võ Hồn, sáu Hồn hoàn dâng lên, thân thể phình to, một đôi búa lớn nắm chặt trong tay, gầm lên một tiếng liền lao về phía Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân cũng mặc vào đấu khải, tay cầm Hoàng Kim Long thương. Thương mang màu bạch kim lại xuất hiện. Có kinh nghiệm từ trước, tinh khí thần của hắn nháy mắt hợp lại làm một, hai đại năng lượng hạch tâm hào quang rực rỡ, hình thành vòng xoáy năng lượng âm dương chính phản, thương mang bạch kim chợt bạo tăng, khi hắn khởi bước lao về phía Giang Ngũ Nguyệt, kim mang trên người rõ ràng mạnh lên.

Lần trước, hắn đã mượn một thức Kim Long Phi Tường trong Kim Long Cửu Thức để gia tăng tốc độ của mình. Có vòng xoáy chính phản chống đỡ, uy lực của Kim Long Phi Tường tăng mạnh, cộng thêm thương ý sắc bén vô cùng, lúc này mới xuyên thủng được thân thể Giang Ngũ Nguyệt.

Mà lần này, hắn đơn giản không sử dụng Kim Long Phi Tường, cứ thế thẳng đến Giang Ngũ Nguyệt mà lao tới, nhưng khi hai chân hắn điểm nhẹ, đột ngột gia tốc, tốc độ vẫn nhanh hơn trước gấp đôi trở lên, gần như chỉ là một cái lách người, đã đến trước mặt Giang Ngũ Nguyệt.

Lần này Đường Vũ Lân đang nghiêm túc cảm nhận, khi cặp búa của Giang Ngũ Nguyệt hạ xuống, sắp đánh trúng thân thể mình, song hạch tâm trong cơ thể hắn đồng thời tỏa sáng, sau lưng hắn, long dực mạnh mẽ vỗ một cái, lần thứ hai gia tốc. Hắn lại dám xuyên qua giữa cặp búa mà vào, sau đó thương mang bạch kim đã chạm đến lớp giáp trụ dày cộm màu vàng nhạt của Giang Ngũ Nguyệt.

Phòng ngự của Bá Vương long, cộng thêm đấu khải Nhị tự, bản thân đã cực kỳ cường hãn. Nhưng mà, trước thương mang màu bạch kim kia, chúng nó lại như băng tuyết gặp lửa, lặng lẽ tan chảy dưới mũi thương của Đường Vũ Lân.

Quang ảnh chợt lóe, Đường Vũ Lân rơi xuống đất trống không. Mà lần này, vì không có Kim Long Phi Tường bổ trợ, toàn bộ quá trình cuối cùng cũng không nhanh đến thế. Ít nhất cũng đủ để Giang Ngũ Nguyệt cảm nhận được cơn đau đớn tột cùng. Khi hắn cúi đầu nhìn mình, nhìn thấy lỗ thủng thật lớn trước ngực thì giọng nói điện tử mới vang lên.

"Trận đấu kết thúc, Tiểu Đường thắng."

Quang ảnh chợt lóe, hai người lại lần lượt bị truyền tống ra khỏi đài thi đấu.

Bên ngoài khu đối chiến, Giang Ngũ Nguyệt trừng lớn hai mắt, còn Đường Vũ Lân thì vẻ mặt vô tội.

"Tình huống gì vậy? Vừa rồi? Đau quá. Ngươi thắng ta?" Giang Ngũ Nguyệt cuối cùng cũng tỉnh táo lại được một chút.

Đường Vũ Lân mở to mắt: "Thắng sao? Vừa rồi kết thúc nhanh quá, ta còn chưa có cảm giác gì? Sao lại thắng được nhỉ?"

"Đúng vậy a! Sao lại thắng được chứ?" Giang Ngũ Nguyệt cũng mặt đầy khó hiểu, điều nhầm lẫn lớn nhất trong lòng hắn, chính là không hề nghĩ tới có Đấu Khải Sư cùng cấp bậc nào có thể một chiêu miểu sát chính mình, nháy mắt phá vỡ phòng ngự của hắn. Cho nên, tuy rằng lần này cảm thấy đau đớn, hắn vẫn chưa hoàn toàn nghĩ thông suốt.

Đường Vũ Lân vẻ mặt nghiêm túc nói: "Xem ra, vấn đề của chiến võng không nhỏ đâu. Chúng ta nhất định phải thử nghiệm thêm vài lần, nếu thật sự có vấn đề, cũng tốt để kịp thời báo cáo cho quân đoàn. Đi, chúng ta thử lại lần nữa, lần này ta trả tiền."

Nhìn Đường Vũ Lân khó khăn lắm mới hào phóng một lần, lại còn nói năng đầy chính nghĩa, Giang Ngũ Nguyệt cũng tin, hai người lại một lần nữa tiến vào chiến võng.

Một phút sau, hai người lần lượt bị truyền tống ra ngoài.

"Vãi! Đau quá. Đường Vũ Lân, sao thế này? Thương mang màu bạch kim của ngươi là cái quái gì vậy? Lần này ta cúi đầu thấy rõ ràng nhé, là Hoàng Kim Long thương của ngươi phá nát cơ thể ta, còn đục một cái lỗ trên người ta. Ngươi đây là tình huống gì? Có phải lợi dụng lỗ hổng của chiến võng không? Ngươi gian lận à!" Giang Ngũ Nguyệt nhảy cẫng lên nói.

Đường Vũ Lân khóe miệng giật giật, ho khan một tiếng, nói: "Không có a! Ta làm sao có thể lợi dụng lỗ hổng của chiến võng được. Đây chính là kết tinh khoa học kỹ thuật của toàn bộ liên bang đấy! Có phải là bản thân ngươi xảy ra vấn đề không? Phòng ngự có vấn đề, hay là nói tu luyện của ngươi có vấn đề, khiến cho phòng ngự của bản thân yếu đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!