Sau khi tiến vào Linh Vực Cảnh, tầng thứ ba của cảnh giới tinh thần, tinh thần lực của Đường Vũ Lân đã có thể khống chế một cách thuần thục, đồng thời thông qua nhãn lực, hắn có thể nhìn thấy những sự tồn tại cực kỳ nhỏ bé.
Lúc này, tinh thần lực từ Tử Cực Ma Đồng bùng ra, gần như bao phủ toàn bộ khối kim loại chỉ trong nháy mắt. Bề mặt kim loại tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, dưới sự kích thích của Tử Cực Ma Đồng, Kim Thủy Tương Hàm nhất thời phát ra một tiếng ong ong. Trong phút chốc, ánh sáng hai màu vàng lam đại phóng, nhuộm cả đoán tạo thất thành một màu.
Đường Vũ Lân đồng thời giơ hai tay lên, hai cây Hồn Rèn Trầm Ngân Chùy lần lượt rơi vào lòng bàn tay. Xét về chất liệu, cặp chùy rèn này tuyệt đối không phải loại tốt, chỉ là trầm ngân, một trong những kim loại phổ thông nhất.
Thế nhưng, cặp Trầm Ngân Chùy này đã theo hắn từ khi hắn rèn đúc có chút thành tựu, lại được tiến hành huyết luyện, có thể nói là tâm linh huyết mạch tương thông, từng bước đưa hắn đến cảnh giới rèn đúc hiện tại, chính là cặp chùy rèn phù hợp với Đường Vũ Lân nhất.
Bề mặt cặp chùy tỏa ra vầng sáng dịu nhẹ, trầm ngân tựa như sống lại. Đường Vũ Lân hoàn toàn không nung nóng Kim Thủy Tương Hàm, một đôi Trầm Ngân Chùy đã như sấm sét ngang nhiên giáng xuống.
"Đang, đang!" Hai tiếng vang lên.
Trầm Ngân Chùy nện lên Kim Thủy Tương Hàm, nhất thời kích phát vầng sáng vàng lam của nó càng thêm rực rỡ. Trong khoảnh khắc, ánh sáng hai màu vàng lam chớp loạn, tạo cho người ta một cảm giác mê ly.
Cặp Trầm Ngân Chùy trong tay Đường Vũ Lân cũng sáng lên ngay lúc va chạm, ngân quang trong trẻo chói mắt, còn mang theo một cảm giác áp bức cao cao tại thượng.
Nếu xét về bản chất kim loại, trầm ngân và Kim Thủy Tương Hàm hoàn toàn không cùng đẳng cấp, chênh lệch rất xa. Nhưng cặp Trầm Ngân Chùy trong tay Đường Vũ Lân lại là tồn tại đã sớm hoàn thành hồn rèn, chỉ trong nháy mắt đã trấn áp được Kim Thủy Tương Hàm.
Một đôi Trầm Ngân Chùy hạ xuống có trước có sau, vô cùng khéo léo. Ngay khoảnh khắc ánh sáng vàng lam kia bắn ra, dưới sự chiếu rọi của ngân quang, phối hợp với sự dẫn dắt của tinh thần lực Đường Vũ Lân, ánh sáng vàng lam tỏa ra từ Kim Thủy Tương Hàm thoáng trì hoãn một chút.
"Chuyển!" Đường Vũ Lân hét lớn một tiếng.
Ngay khoảnh khắc hắn hét lớn, cả Chấn Hoa và Mộ Thần đều cảm thấy tâm thần chấn động, dường như máu trong cơ thể mình cũng đang xoay tròn kịch liệt. Bọn họ đều là những người có hồn hạch, hồn lực quanh hồn hạch đột nhiên vận động dữ dội, xoay tròn với tốc độ cao, khiến cho bề mặt cơ thể họ cũng nổi lên hào quang hồn lực.
Đây là năng lực gì?
Chấn Hoa và Mộ Thần đều có cảm giác trợn mắt há mồm. Bọn họ tuyệt đối được xem là người có kiến thức rộng rãi, nhưng cũng chưa bao giờ thấy qua loại tình huống có thể dùng âm thanh để ảnh hưởng đến hồn lực của người khác như thế này.
Mặc dù bọn họ không hề phòng bị, nhưng Chấn Hoa chính là tu vi Phong Hào Đấu La, Mộ Thần cũng chỉ cách Phong Hào Đấu La một bước chân. Đường Vũ Lân về phương diện hồn lực rõ ràng không bằng bọn họ, nhưng lại có thể thông qua một chữ đơn giản để ảnh hưởng đến họ, đây là năng lực kinh khủng đến mức nào?
Ngắn ngủi mấy tháng không gặp, không còn nghi ngờ gì nữa, tốc độ trưởng thành của Đường Vũ Lân đã vượt xa dự đoán của bọn họ.
Một màn kỳ dị hơn xuất hiện, vầng hào quang của Kim Thủy Tương Hàm vốn đang chậm lại, theo tiếng hét vang trời của Đường Vũ Lân, ánh sáng vàng lam kia vậy mà cũng bắt đầu xoay tròn, cuộn lại như một vòng xoáy.
Lúc mới bắt đầu, ánh sáng hai màu còn có chút không đều, nhưng rất nhanh, quỹ đạo vận hành của chúng bắt đầu dần dần trùng khớp, hai luồng sáng chồng lên nhau, biến hóa một cách đều đặn.
Đây không phải là kỹ thuật rèn đúc trùng hợp, mà là năng lực thiên phú độc nhất vô nhị thuộc về chính hắn, long uy.
Long uy chấn nhiếp, bản thân nó đã bao hàm tinh thần lực cường đại. Khi tu vi Võ Hồn Chân Thân của Đường Vũ Lân đạt tới, tinh thần lực tiến vào Linh Vực Cảnh, năng lực thiên phú thuộc về Kim Long Vương cũng theo đó thức tỉnh. Long uy, long cương, hai đại năng lực này đã tăng cường tu vi của Đường Vũ Lân lên một mức độ cực lớn. Đồng thời, hai thiên phú này cũng có thể dung nhập vào bất kỳ phương thức chiến đấu nào của hắn.
Đường Vũ Lân nâng Trầm Ngân Chùy lên, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, cặp chùy lại hạ xuống, nhưng tốc độ rơi xuống trông lại vô cùng chậm rãi.
Khi cặp Trầm Ngân Chùy này lại lần nữa đập trúng Kim Thủy Tương Hàm, một chuỗi tiếng gõ dày đặc cũng vang lên theo, đó là những tiếng kim loại va chạm tầng tầng lớp lớp. Cho dù là có Điệp Chùy, cũng không thể nào trong một nhát lại tạo ra nhiều va chạm đến thế.
Chấn Hoa thấy rất rõ, trong khoảnh khắc đó, cổ tay Đường Vũ Lân run lên, hoàn thành Tam Liên Chấn, cộng thêm hiệu quả Điệp Chùy, chính là chín lần gõ, hai chùy là mười tám lần.
Tam Liên Chấn không phải là thủ pháp gì đặc biệt cường hãn, một vài thợ rèn cấp bậc Linh Rèn cũng có thể làm được. Nhưng đối mặt với Kim Thủy Tương Hàm mà tiến hành Tam Liên Chấn thì lại rất phi thường, điều này trước hết yêu cầu người thợ rèn phải cực kỳ tự tin vào bản thân, phải hoàn toàn thăm dò được đặc tính của kim loại mới được.
Cho dù là thợ rèn ở trình độ của Mộ Thần cũng sẽ không dễ dàng dùng loại thủ pháp này để rèn Kim Thủy Tương Hàm, càng đừng nói là trong tình huống sử dụng Điệp Chùy.
Mộ Thần há miệng định nói, nhưng đúng lúc này, một vầng hào quang chói lọi chợt phụt ra.
Ánh sáng hai màu vàng lam phảng phất hòa làm một thể trong nháy mắt, hóa thành một cột sáng lam kim phóng lên trời.
Đoán tạo thất đủ lớn, cũng đủ cao, mà cột sáng này thế nhưng vọt lên cao đến hơn một trượng, ánh sáng lam kim vô cùng trong trẻo, lại tràn ngập sức sống, phảng phất muốn căng đầy cả thế giới.
Thiên Đoán nhất phẩm – Rèn Hữu Linh!
Trợn mắt há mồm nhìn một màn này, Mộ Thần huých nhẹ vào Chấn Hoa bên cạnh, dường như đang hỏi, ngươi làm được không? Ngươi làm được không?
Khi Thiên Đoán nhất phẩm hoàn thành, hào quang dâng lên càng cao chứng tỏ phẩm chất Thiên Đoán càng cao. Có hào quang một thước đã có thể được gọi là Thiên Đoán nhất phẩm, hơn nữa còn là phẩm chất không tồi.
Với kim loại bình thường, có thể có hào quang dâng lên năm thước đã là cực hạn.
Không hề nghi ngờ, bản thân phẩm chất của Kim Thủy Tương Hàm tuyệt đối đủ cao, nhưng độ khó khi rèn nó, Mộ Thần và Chấn Hoa đều vô cùng rõ ràng. Muốn hoàn thành Thiên Đoán nhất phẩm với loại kim loại tràn ngập hoạt tính, thậm chí có thể dùng từ "nghịch ngợm" để hình dung này đã không phải chuyện dễ dàng, huống chi là thăng linh một trượng.
Biểu cảm của Chấn Hoa trở nên có vài phần cổ quái, ông lườm Mộ Thần một cái, sau đó gật gật đầu, tỏ vẻ mình cũng có thể.
Thân là Thần Tượng, ông quả thực có thể làm được hành động vĩ đại là khiến Kim Thủy Tương Hàm thăng linh một trượng. Nhưng ông lại che giấu một sự thật, đó chính là, nếu ông muốn hoàn thành thăng linh một trượng, thời gian chuẩn bị giai đoạn trước và rèn đúc về sau ít nhất phải gấp đôi Đường Vũ Lân. Nói cách khác, về phương diện Thiên Đoán Kim Thủy Tương Hàm, cho dù là Thần Tượng như ông cũng không bằng Đường Vũ Lân.
Mộ Thần lại không biết những suy nghĩ quanh co trong lòng Chấn Hoa, trên mặt lộ vẻ bực bội, ông quả thực không có năng lực này, nhưng trong lòng có chút khó chịu.
Chấn Hoa không chớp mắt nhìn Đường Vũ Lân. Ông lấy ra Kim Thủy Tương Hàm cố nhiên là vì muốn thành toàn cho Đường Vũ Lân, nhưng cũng không phải không có ý khảo giáo. Ông cũng muốn xem thử, trình độ rèn đúc hiện tại của Đường Vũ Lân đã đạt tới mức nào, điều này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với việc định hướng con đường rèn đúc tương lai cho Đường Vũ Lân, làm sao để cậu chạm đến cảnh giới Thần Tượng. Lại không ngờ rằng, vừa mới bắt đầu, Đường Vũ Lân đã cho ông một phần kinh hỉ vô cùng lớn.
Không thể nghi ngờ, cậu có thể hoàn thành Thiên Đoán trong nháy mắt, sự ảo diệu nằm ở tiếng hét lớn vừa rồi. Thông qua tiếng hét đó, dưới sự dẫn dắt của tinh thần lực, đã khiến Kim Thủy Tương Hàm đạt đến sự cân bằng vi diệu trong nháy mắt, hoạt tính bên trong trở nên có quy luật. Đường Vũ Lân nắm bắt được quy luật này, mới hoàn thành được Thiên Đoán.
Bất luận là ở phương diện sáng tạo quy luật, hay là dẫn dắt Kim Thủy Tương Hàm rồi nắm bắt thời cơ hoàn thành Thiên Đoán, cậu đều làm đến mức có thể dùng từ "hoàn mỹ" để hình dung.
Vầng hào quang nhàn nhạt chiếu lên gò má Đường Vũ Lân, thân hình chợt lóe, hắn đột nhiên nhảy lên, một đôi Trầm Ngân Chùy trực tiếp đập vào cột hào quang cao hơn trượng kia.
Ánh sáng lam kim dưới tác động của Hồn Rèn Trầm Ngân Chùy tán loạn, hóa thành từng vòng vầng sáng khuếch tán ra ngoài, một tiếng rồng ngâm trầm thấp cũng theo đó vang lên từ miệng Đường Vũ Lân.
Tiếng long ngâm rất nhỏ và trầm thấp, lại cuồn cuộn không dứt. Ánh sáng lam kim tán loạn kia như bị một lực hút nào đó, quay quanh Kim Thủy Tương Hàm xoay tròn không ngừng, cũng nhuộm chính nó thành màu lam kim.
Cố hóa hình thái linh tính!
Chấn Hoa nhíu mày, còn có cái gì mà thằng nhóc này không làm được sao?
Lúc này, cặp Trầm Ngân Chùy của Đường Vũ Lân mới trút xuống như mưa rào, trong miệng vẫn không ngừng vang lên tiếng long ngâm kia.
Tiếng long ngâm cuồn cuộn không dứt, hơn nữa từ đầu đến cuối đều duy trì trong một phạm vi âm điệu nhất định. Trong tiếng long ngâm, ánh sáng lam kim được giải phóng ra khi Kim Thủy Tương Hàm hoàn thành Thiên Đoán kéo dài không tan, cứ như vậy vây quanh nó xoay tròn.
Không cho ánh sáng hữu linh quay về, cứ như vậy liên tục rèn đúc, loại phương thức này vẫn là do Chấn Hoa dạy cho Đường Vũ Lân. Làm như vậy có thể giữ lại linh tính của kim loại ở mức độ lớn nhất, nhưng độ khó khi rèn cũng là không thể nghi ngờ.
Lúc trước Chấn Hoa đã nói, không đủ tinh thần lực thì không nên tùy tiện thử, cho dù tinh thần lực đủ, cũng phải cẩn thận. Bởi vì mỗi một lần rèn như vậy, sự tiêu hao tinh thần lực đều là cực lớn, nếu không cẩn thận sẽ ảnh hưởng đến linh hồn chi hải.