Nhưng mà, tại sao những người dân tin tưởng quân đội lại không nghĩ xem, phương thức tìm kiếm một hành tinh thích hợp để sinh tồn trong vũ trụ như vậy, thật sự dễ dàng đến thế sao? Thế giới bên ngoài Đấu La Tinh trông như thế nào, không ai biết cả, một trăm năm không tìm thấy hành tinh phù hợp, thì có thể là hai trăm năm. Nhưng nếu thời gian dài hơn nữa vẫn không tìm được thì sao? Vậy phải làm sao bây giờ? Bỏ cuộc ư?
Nghĩ đến đây, Đường Vũ Lân bất giác cau mày.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự khao khát năng lượng sinh mệnh của Sinh Mệnh Chi Chủng, nếu bản thân Sinh Mệnh Chi Chủng có đủ sinh mệnh lực dồi dào, lúc trước đủ sức chống đỡ cho Hoàng Kim Cổ Thụ, có lẽ, Học Viện Sử Lai Khắc đã không bị hủy diệt.
Con người không ngừng vơ vét tài nguyên của hành tinh để thỏa mãn nhu cầu của bản thân, đồng thời chế tạo ra những vũ khí kinh khủng, rồi sẽ có một ngày tự tay hủy diệt chính mình.
Lý luận của phái chủ hòa là thứ mà Đường Vũ Lân dễ tiếp nhận hơn, đó là kiểm soát dân số, giảm bớt khai thác tài nguyên của hành tinh, bảo vệ môi trường, để lại nhiều tài nguyên hơn cho hậu thế. Phát triển khoa học kỹ thuật là điều tất yếu, nhưng tuyệt đối không nên cấp tiến như vậy.
Đáng tiếc, giai đoạn phát triển tốc độ cao của Đấu La Tinh đến quá nhanh, khoa học kỹ thuật tiến bộ tất nhiên sẽ dẫn đến việc sử dụng lượng lớn tài nguyên. Không có tài nguyên, khoa học kỹ thuật sẽ không có cách nào tiếp tục phát triển, cho nên, chiến tranh liền trở thành tình huống bắt buộc.
Mặc Lam từng nói với Đường Vũ Lân trong một lần liên lạc qua hồn đạo, phái chủ hòa đã từng đề xuất trong hội nghị phương án dùng thành quả khoa học kỹ thuật để đổi lấy tài nguyên của Tinh La và Đấu Linh đế quốc. Nhưng lại bị hội nghị bác bỏ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong mắt đại đa số người, đặc biệt là phái chủ chiến, dựa vào thành quả khoa học kỹ thuật cao hơn và vũ khí mạnh hơn, hoàn toàn có thể thông qua cướp đoạt để có được tài nguyên, tại sao phải đi trao đổi? Kết quả của việc trao đổi chẳng phải là làm lớn mạnh đối thủ hay sao?
Lập luận của phái chủ chiến nhận được sự ủng hộ của đa số, thậm chí tuyệt đại đa số dân chúng đều ủng hộ. Dù sao, trong mắt người dân, với sự hùng mạnh của Đấu La đại lục, với thực lực của liên bang, chiến tranh sẽ chỉ xảy ra ở Tinh La đại lục và Đấu Linh đại lục, không có quan hệ gì lớn với họ.
Nhưng mà, con người ở hai đại lục kia không phải là con người hay sao? Câu này là Mặc Lam nói, Đường Vũ Lân vô cùng đồng tình. Có lẽ chính vì cha mẹ đã rời xa từ nhỏ, khiến hắn càng thêm khao khát tình thân, cũng khiến hắn trở nên nhạy cảm hơn về phương diện này. Nếu một người mất đi tình thân, đó sẽ là một chuyện đáng sợ đến nhường nào. Chiến tranh, là thứ dễ dàng nhất khiến người ta mất đi người thân, điểm này không hề nghi ngờ.
Tốc độ của đoàn tàu hồn đạo đã rất nhanh, Đường Vũ Lân nhìn cảnh sắc không ngừng lướt qua ngoài cửa sổ, bỗng bật cười ngây ngẩn. Có lẽ là do thân phận đã thay đổi, bản thân mình lại có hơi hướm lo cho nước cho dân. Mà trên thực tế, đối với mình mà nói, lần này đến hai nước Đấu Linh và Tinh La, chuyện quan trọng nhất, là tìm cha mẹ!
Vừa nghĩ đến cha mẹ, trái tim hắn lại bất giác ấm lên. Mặc dù khi còn rất nhỏ, cha mẹ đã bị người ta bắt đi. Nhưng chính sự dạy dỗ của phụ thân, sự dịu dàng của mẫu thân, mới khiến hắn có được sự kiên định sau này. Cũng chính vì cha mẹ bị bắt đi, mới khiến hắn có động lực mạnh mẽ hơn để tu luyện, để học tập không ngừng nâng cao bản thân, hy vọng có một ngày có thể cứu cha mẹ trở về. Mà bây giờ, cuối cùng hắn cũng đã bắt đầu có được sức mạnh đó.
Nhắm mắt dưỡng thần, Huyền Thiên Công trong cơ thể tự nhiên vận chuyển. Tốc độ tu luyện đã tiến vào giai đoạn thần tốc, Đường Vũ Lân lại càng không dám thả lỏng bản thân. Trong khoảng thời gian gần đây, hắn đã cơ bản dung hợp nhuần nhuyễn các loại năng lực của mình, có thể vận dụng một cách thuần thục. Hắn có lòng tin, khi tu vi của mình đạt tới cấp 80, sẽ không gặp phải bất kỳ bình cảnh nào mà có thể đột phá ngay lập tức.
Mà sau cấp 80, mình cũng nên cân nhắc khi nào thì tấn công tầng phong ấn thứ mười hai của Kim Long Vương.
Dựa theo kinh nghiệm trước đây, sau khi đột phá tầng phong ấn thứ mười hai, hắn sẽ nhận được một năng lực hoàn toàn mới của Kim Long Vương. Mà mỗi một lần khi hắn nhận được năng lực mới, tu vi của hắn đều sẽ tăng lên một cách đáng kể.
"Ta có thể ngồi ở đây không?" Một giọng nói dễ nghe đột nhiên vang lên bên cạnh, khiến Đường Vũ Lân theo bản năng ngẩng đầu, đồng thời trong lòng cảnh giác cao độ.
Bởi vì trước khi giọng nói này xuất hiện, hắn hoàn toàn không cảm giác được có người đến bên cạnh mình, với tu vi của hắn, cho dù là đang suy tư, đây cũng gần như là chuyện không thể tưởng tượng nổi, điều này chỉ có thể chứng minh một điều, đó là người bên cạnh này không hề tầm thường.
Nunnally vẫn mặc bộ đồng phục như lần đầu Đường Vũ Lân gặp nàng, dáng vẻ xinh xắn ngồi xuống bên cạnh hắn, trông thực sự rất giống một học sinh. Nhưng khi Đường Vũ Lân nhìn thấy nàng, cảm giác lại hoàn toàn lạnh lẽo.
Hắn đã rất cẩn thận hóa trang, thay đổi hình dáng, thậm chí cả khí tức. Nhưng mà, tại sao vẫn bị phát hiện? Hay là trùng hợp? Nhưng mà, đây cũng quá trùng hợp rồi?
"Xin cứ tự nhiên." Đường Vũ Lân dùng giọng nói có chút khàn khàn đáp, bề ngoài không hề lộ ra bất kỳ biểu cảm nào.
"Hì hì, ngươi thật là bình tĩnh quá nhỉ. Có nên để tỷ tỷ xem thử, dung mạo thật của ngươi trông như thế nào không? Ta tò mò lắm đó. Cứ hóa trang mãi, không tốt chút nào." Vừa nói, nàng vừa giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt của Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân vừa định hành động, bên tai lại truyền đến giọng nói rất nhỏ của Nunnally, "Trên chuyến tàu này có gần hai nghìn hành khách đấy, ngoan ngoãn nghe lời, nếu không sẽ có rất nhiều người chôn cùng ngươi nha."
Cuối cùng Đường Vũ Lân vẫn không động đậy, mặc cho bàn tay của Nunnally rơi xuống khuôn mặt mình, đồng thời trong lòng cũng hoàn toàn lạnh lẽo. Hắn hoàn toàn không biết mình đã để lộ sơ hở ở đâu.
Bàn tay của Nunnally phảng phất có ma lực, tất cả lớp hóa trang sau khi được bàn tay nàng vuốt ve, đều lặng lẽ biến mất, để lộ ra dung mạo thật của Đường Vũ Lân.
"Oa, đẹp trai quá nha." Đôi mắt Nunnally rõ ràng sáng lên, nhìn đôi mắt to, hàng mi dài, cùng với khuôn mặt anh tuấn của Đường Vũ Lân, không khỏi thốt lên kinh ngạc.
Nàng ghé sát vào người Đường Vũ Lân, khoác tay hắn, ghé vào tai hắn, hơi thở như hoa lan, nói: "Tiểu đệ đệ, ngươi có biết không, dung mạo của một người quá đẹp, bản thân nó đã có năng lực tương đương với một lĩnh vực mê hoặc rồi đấy. Hay là, ngươi theo ta đi."
Đường Vũ Lân từ đầu đến cuối đều không nói một lời, nơi này chỉ có một mình hắn, Hắc Ám Linh Đang ở ngay trước mắt không phải là người hắn có thể chống lại, trong lúc tâm niệm xoay chuyển, hắn không ngừng suy nghĩ cách thoát thân, nhưng lại có chút bất lực phát hiện, trước mặt một cường giả tiếp cận cấp bậc Cực Hạn Đấu La như vậy, mình căn bản không có nửa điểm cơ hội. Huống chi, ai biết trên chuyến tàu này, rốt cuộc có bao nhiêu người của Thánh Linh Giáo?
"Có phải rất tò mò, tỷ tỷ làm thế nào tìm được ngươi không? Ừm, thuật hóa trang của ngươi quả thật rất không tệ đâu. Muốn biết thì hỏi đi, hỏi ta ta sẽ nói cho ngươi biết." Hắc Ám Linh Đang có khuôn mặt xinh xắn, nhìn thế nào cũng ra dáng vẻ vô hại.
Đường Vũ Lân nhìn nàng, nhưng trong lòng chỉ có ghét, vị này không biết đã bao nhiêu tuổi rồi, mà còn ở đây giả nai.
Hắn vẫn không lên tiếng, đồng thời cũng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
"Ngươi thật sự không tò mò sao? Vốn tỷ tỷ còn nghĩ, nếu ngươi hỏi ta, ta có nói cho ngươi biết không đây. Nhưng mà ai ngờ ngươi lại mất hứng như vậy, ngươi không hỏi, ta lại cứ thích nói cho ngươi biết. Thật ra, sau khi giao thủ với tỷ tỷ, trên người ngươi sẽ lưu lại chấn động âm ba của tỷ tỷ đó nha. Cái này gọi là Truy Tung Âm Ba, nếu qua mấy ngày nữa, chấn động âm ba này biến mất, ta cũng hết cách, thuật hóa trang của ngươi quả thật rất cao siêu. Lại không ngờ, nhanh như vậy đã để ta cảm nhận được âm ba xuất hiện, tỷ tỷ tự nhiên là theo tới rồi. Ngươi chỉ có một mình, đây đúng là kỳ duyên trời ban mà. Ngươi nói xem, chúng ta có phải là rất có duyên phận không?"
Đường Vũ Lân trong lòng thầm cười khổ, nếu nói như nàng, vậy mình đúng là do vận khí quá tệ.