Vốn là tình huống chắc chắn mười mươi, nhưng không tài nào ngờ được Đường Vũ Lân lại chiến thắng, hơn nữa còn thắng bằng một cách lội ngược dòng ngoạn mục như vậy. Thế sự thật đúng là vô thường...
Hơn nữa, cảnh tượng Đường Vũ Lân đánh lui Trương Qua Dương cuối cùng cũng khiến hắn giật nảy mình. Đường Vũ Lân này lại có thể mạnh đến thế rồi sao?
Không đúng, đó dường như không phải sức mạnh của bản thân hắn, hẳn là đã mượn một loại sức mạnh nào khác. Nhưng dù vậy, cũng phải có bản lĩnh mượn được mới được. Vừa bực bội, hắn vừa biết rằng mình không thể không đánh giá lại người thanh niên này.
Khỉ La Úc Kim Hương, Kim Ngữ, Bá Vương Long lần lượt hóa thành hào quang dung nhập vào cơ thể Đường Vũ Lân rồi biến mất.
Đường Vũ Lân mỉm cười nhìn Ân Từ: "Viện trưởng, có phải nên tuyên bố kết quả rồi không?"
Ân Từ liếc hắn một cái đầy oán giận, rồi gật đầu về phía ghế bình luận. Đây là trận đấu được vạn người chú mục, là trận đấu dành cho toàn thể dân chúng Tinh La Đế quốc, dù thế nào cũng không thể chối cãi được!
Hành vi Trương Qua Dương chủ động tấn công Đường Vũ Lân vừa rồi chắc chắn sẽ gây đả kích nặng nề đến danh vọng của Truyền Linh Tháp. Sau đó lại càng không thể để đế quốc mất mặt.
"Ngũ Thần Chi Quyết trận thứ hai, Đường Môn chủ thắng lợi."
Hai thắng liên tiếp!
Sau chiến thắng này, khán đài không còn im phăng phắc nữa, mà liên tiếp vang lên không ít tiếng hoan hô. Trong đó có vài giọng nói trong trẻo dễ nghe, rõ ràng là của phái nữ.
Sử Lai Khắc Lục Quái cũng đều từ trên đài chủ tịch nhảy xuống. Hai thắng liên tiếp, đây chính là hai thắng liên tiếp trong Ngũ Thần Chi Quyết đó! Còn có chuyện gì khiến người ta phấn khích hơn thế này nữa chứ?
Đường Vũ Lân bằng vào sức một người địch cả một nước, lại còn giành được thành tích đáng tự hào hai thắng liên tiếp. Đối với Đường Vũ Lân mà nói, bất luận là sự tự tin, danh vọng, hay sự trưởng thành về thực lực bản thân, đều có tác dụng nâng cao cực lớn.
Hơn nữa, có hai trận thắng này làm nền, cho dù ba trận sau có thua hết thì đã sao? Đó cũng chỉ là thua sát nút với tỷ số 2-3 mà thôi. Đối với Đường Môn, hai trận thắng này đã quá đủ rồi. Ít nhất ở Tinh La Đế quốc, danh vọng của Đường Môn chắc chắn sẽ đạt tới một tầm cao mới. Đối với bản thân Đường Vũ Lân, ít nhất tại Tinh La Đế quốc, hắn đã là Đường Môn Môn chủ được toàn thể dân chúng công nhận.
Mà các đệ tử của phân bộ Đường Môn tại Tinh La Đế quốc lại càng khâm phục vị môn chủ mới nhậm chức này sát đất.
Phải biết rằng, cho dù đổi lại là Tiếu Diện Đấu La, hai trận đấu này cũng chưa chắc đã giành được thắng lợi!
Thân thể Đường Vũ Lân bị Sử Lai Khắc Lục Quái đang xông vào tung lên trời. Mà trên thực tế, ngay cả chính hắn cũng có chút không dám tin, vậy mà cứ thế thắng, thắng trận đấu mấu chốt nhất như vậy.
Khi hắn nhìn thấy đối thủ của mình là Siêu Cấp Đấu La của Truyền Linh Tháp, kỳ thực hắn đã không còn ôm nhiều hy vọng. Thực lực của Trương Qua Dương vượt xa hắn, so đấu hồn linh, rất khó thắng được đối thủ.
Bất luận Đường Vũ Lân có tự tin vào hồn linh của mình đến đâu, tu vi bản thân hắn không đủ, sự tăng phúc đối với hồn linh tự nhiên cũng không đạt tới trình độ của Siêu Cấp Đấu La.
Kim Long Vương huyết mạch có thể tăng phúc, nhưng chung quy vẫn có giới hạn.
Khi Lôi Minh Diêm Ngục Đằng xuất hiện, Đường Vũ Lân đã cho rằng mình thua chắc rồi. Lực công kích mà Lôi Minh Diêm Ngục Đằng bộc phát ra thật sự quá mức mạnh mẽ, đến nỗi ngay cả bản thân Đường Vũ Lân cũng phải kinh hãi không thôi.
Và chính lúc đó, Khỉ La Úc Kim Hương đột nhiên xin được ra trận, tất cả mọi chuyện đều bắt đầu thay đổi từ khoảnh khắc ấy.
Lúc đó Khỉ La Úc Kim Hương nói với hắn một câu. Khỉ La nói cho hắn biết, đối phương sử dụng hồn thú hệ thực vật, đây chính là tự tìm đường chết. Lôi Minh Diêm Ngục Đằng càng không phải là thứ mà đối phương có thể khống chế, đối với chúa thượng mà nói, đây là cơ hội ngàn năm có một. Bởi vì không có gì thích hợp hơn Lôi Minh Diêm Ngục Đằng để làm hồn linh cuối cùng của chúa thượng.
Mặc dù đến bây giờ Đường Vũ Lân vẫn chưa rõ tại sao Lôi Minh Diêm Ngục Đằng lại là thích hợp nhất với mình, nhưng vào lúc đó, hắn chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Khỉ La Úc Kim Hương.
Khi hồn kỹ Con Trai Của Tự Nhiên được phóng thích, Đường Vũ Lân cảm nhận được hơi thở của toàn bộ thực vật trong thành Thiên Đấu. Tất cả sức mạnh thiên nhiên cuồn cuộn kéo đến, rót vào cơ thể hắn, rồi lại chuyển vào trong cơ thể Khỉ La Úc Kim Hương.
Dưới sự chỉ huy của Khỉ La Úc Kim Hương, lúc đó Kim Ngữ đã vững vàng chống đỡ. Tiếp theo, chính là màn trao đổi giữa Khỉ La Úc Kim Hương và Lôi Minh Diêm Ngục Đằng.
Cụ thể chúng nó đã giao tiếp thế nào, Đường Vũ Lân bây giờ vẫn chưa biết. Nhưng khi hắn phái Bá Vương Long ra trận, hắn đã biết rõ kết quả, Lôi Minh Diêm Ngục Đằng lúc đó đã đưa ra lựa chọn.
Mọi chuyện sau đó liền trở nên đơn giản, tất cả màn lật kèo đều đến từ Lôi Minh Diêm Ngục Đằng, cuối cùng đánh bại đối thủ, giành được thắng lợi trong trận đấu.
Việc Đường Vũ Lân muốn làm nhất bây giờ chính là nhanh chóng quay về Đường Môn, sau đó hỏi rõ Khỉ La Úc Kim Hương, rốt cuộc Lôi Minh Diêm Ngục Đằng là tình huống thế nào.
Lôi Minh Diêm Ngục Đằng thật sự có thể để mình sử dụng sao? Sức mạnh hồn linh mà nó thể hiện hôm nay tuyệt đối kinh khủng. Nhưng Đường Vũ Lân cũng phát hiện ra một vấn đề, dường như ngay cả bản thân Lôi Minh Diêm Ngục Đằng cũng không thể hoàn toàn khống chế được sức mạnh của chính mình.
Lại thắng rồi, hắn vậy mà thật sự lại thắng rồi.
Đái Vân Nhi nhẹ nhàng vỗ lên bộ ngực đầy đặn của mình, thở phào một hơi thật dài.
Vừa rồi có một khoảnh khắc nàng cũng cho rằng Đường Vũ Lân sắp thua trận đấu này. Lúc đó tim nàng như muốn nhảy lên đến cổ họng.
Khi nàng biết đối thủ hôm nay của Đường Vũ Lân lại là Trương Qua Dương, trong lòng nàng đã gần như mắng chết Ân Từ. Ân Từ viện trưởng biết rõ Đường Môn và Truyền Linh Tháp hiện là quan hệ thù địch, vậy mà còn mời Trương Qua Dương đến, lỡ như Trương Qua Dương ra tay độc ác với Đường Vũ Lân trong trận đấu thì phải làm sao?
Vì vậy, nàng vẫn luôn chăm chú theo dõi trận đấu, vốn còn định nếu thật sự không ổn sẽ xông vào can thiệp. Nhưng khi trận đấu giữa Đường Vũ Lân và Trương Qua Dương thật sự bắt đầu, nàng mới hiểu, trận đấu ở cấp độ này căn bản không phải là thứ mình muốn ngăn là có thể ngăn được.
Cách đây không lâu, nàng còn từng thử thách hắn, nhưng vật đổi sao dời, giờ đây, thực lực của hắn lại đã trưởng thành đến mức nàng chỉ có thể ngước nhìn. Đừng nói là khiêu chiến, dường như đã hoàn toàn không thể nhìn thấy bóng lưng của hắn nữa.
Nhưng Đái Vân Nhi cũng tự hào về mắt nhìn của mình, từ năm sáu năm trước, khi hắn mới bắt đầu bộc lộ tài năng, mình đã nhìn trúng hắn, thích sự chuyên nhất và nghiêm túc của hắn, còn có cả sự kiên cường bất khuất ấy. Bất kể dùng thủ đoạn gì, lần này cũng nhất định phải giữ hắn ở lại Tinh La Đế quốc, ở lại bên cạnh mình.
Theo bản năng siết chặt nắm tay nhỏ, Đái Vân Nhi không nhịn được mà thầm reo lên: "Vũ Lân thật tuyệt! Thắng liền hai trận. Phụ hoàng bây giờ chắc chắn đang sa sầm mặt mày. Mình phải mau qua đó xem mới được, ừm, cứ qua xem, chỉ mỉm cười, không nói lời nào!"
Sắc mặt Đái Thiên Linh bây giờ quả thật có chút kỳ quái, khi ông tận mắt chứng kiến Đường Vũ Lân giành được thắng lợi trong trận đấu này, cũng không thể nào tin nổi.
Trương Qua Dương vậy mà lại thua? Nếu nói Hoàng Chính Dương còn có người có thể thay thế, vậy thì, chỉ xét về phương diện hồn linh, người có thể sánh ngang với Trương Qua Dương, e rằng chỉ có Ân Từ. Về mặt này, ngay cả Tiếu Diện Đấu La cũng kém hơn rất nhiều.
Trong Ngũ Thần Chi Quyết, phe Tinh La Đế quốc, mỗi người chỉ có thể xuất chiến một trận, cho nên, Trương Qua Dương quả thật là lựa chọn tốt nhất, không có ai mạnh hơn ông ta.
Mặc dù xét toàn bộ cục diện trận đấu, Đường Vũ Lân hẳn là đã dùng một vài thủ đoạn đặc thù để lật kèo, nhưng bất kể hắn đã làm thế nào, bây giờ nói hắn là người mạnh nhất về hồn linh ở Tinh La Đế quốc, cũng coi như là danh xứng với thực.
Tên khốn này!
"Báo, bệ hạ, tin khẩn." Một gã thị vệ vội vàng chạy tới, khom mình hành lễ.
"Xảy ra chuyện gì?" Đái Thiên Linh trong lòng thắt lại. Kể từ khi biết Liên bang Đấu La có thể phát động chiến tranh bất cứ lúc nào, ông vẫn luôn có chút thần hồn nát thần tính.
"Không rõ nguyên nhân, tất cả thực vật trong toàn bộ thành Tinh La đều sinh trưởng điên cuồng, rất nhiều thực vật nở rộ dù không phải mùa hoa. Ngay cả khu vực xung quanh thành Tinh La, rất nhiều thực vật cũng xuất hiện tình trạng sinh trưởng cực nhanh."
"Hửm?" Đái Thiên Linh sững sờ một chút, "Lập tức cho người đi điều tra, xem có chuyện gì xảy ra."
"Vâng, bệ hạ."
Tất cả thực vật sinh trưởng điên cuồng? Đây là tình huống gì? Đái Thiên Linh có chút vội vã đứng dậy, bước nhanh rời khỏi đài chủ tịch. Nhất định phải làm rõ chuyện này trước đã. Vạn nhất đây là dấu hiệu của thiên tai giáng xuống, vấn đề sẽ rất lớn.
"Đường Vũ Lân, Đường Vũ Lân, Đường Vũ Lân..."
Khi xe của Đường Môn rời khỏi sân vận động, đám đông đã vây kín cổng, các loại tiếng hoan hô vang lên không ngớt. Nhưng nhiều người hơn vẫn là hy vọng được nhìn gần hơn dung mạo của vị Đường Môn Môn chủ này.
Dưới sự mở đường của binh lính phòng thành, đoàn xe của Đường Môn rất vất vả mới thoát ra khỏi vòng vây, trở về tổng bộ.
Trận chiến cơ giáp, trận chiến hồn linh, hai chiến thắng này không nghi ngờ gì đã đặt nền móng cho danh vọng của Đường Vũ Lân. Đường Môn cũng theo đó mà nhận được lợi ích to lớn, còn có gì mang lại hiệu ứng tuyên truyền tốt hơn thế này nữa chứ?