Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 3 - Long Vương Truyền Thuyết

Chương 1405: CHƯƠNG 1375: MỘT NGƯỜI ĐỊCH MỘT NƯỚC, HUY HOÀNG VĨNH CỬU

Từ lúc bắt đầu tấn công dồn dập, đến khi bị Ân Từ dễ dàng đẩy lui, rồi lại bị lĩnh vực áp chế, sau đó là một đòn phản kích mạnh mẽ.

Toàn bộ quá trình này chưa từng có một giây ngừng lại, mà hắn vẫn luôn phải đẩy bản thân đến bên bờ vực của giới hạn.

Hắn chặn đứng đòn tấn công của Ân Từ, gánh chịu luồng xung kích cực lớn, rồi phát động một đợt phản công mạnh mẽ. Lần lượt vận dụng Lĩnh vực Tiên Huyết Kim Long, Pháp đao Long tộc, rồi đến Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du, hầu như đã dốc cạn toàn bộ sức lực, cuối cùng, hắn cũng nghe được âm thanh mà chính mình cũng không dám tưởng tượng.

Ân Từ đứng ngây tại chỗ, cả người như mất hồn, cũng đang thở dốc. Nhưng hơi thở hổn hển của lão, phần nhiều đến từ sự sợ hãi.

Đòn tấn công vừa rồi của Đường Vũ Lân, dĩ nhiên lão có thể đỡ được, cho dù các loại năng lực đều bị phong ấn trong thoáng chốc, với tu vi cấp bậc Cực Hạn Đấu La của mình, lão cũng không phải là người mà Đường Vũ Lân có thể công phá.

Thế nhưng, Đường Vũ Lân không phải đang công phá phòng ngự của lão, mà là đang vặn vẹo cả dòng thời gian. Lão lập tức hiểu ra đối phương đang làm gì.

Lão hoàn toàn có thể phát động phản công sau đó, thậm chí giết chết Đường Vũ Lân, nhưng lão lại cảm nhận được rõ ràng rằng, nếu bị đòn tấn công của Đường Vũ Lân đánh trúng, nếu thật sự va chạm, như vậy, sinh mệnh lực của lão chắc chắn sẽ suy giảm, suy giảm nghiêm trọng. Ít nhất cũng sẽ giảm thọ ba năm.

Đối với một người trẻ tuổi, khái niệm giảm thọ ba năm có lẽ không đáng để bận tâm, nhưng đối với một lão nhân đã đứng trên đỉnh cao của đại lục, bản thân lại gần đất xa trời, ba năm thời gian thật sự quá mức quý giá.

Lĩnh vực Tiên Huyết Kim Long là niềm vui bất ngờ của Đường Vũ Lân, Pháp đao Long tộc là "đại lễ" mà Đường Vũ Lân dành tặng Ân Từ, còn đòn Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du cuối cùng mới thật sự là cơ hội để hắn giành chiến thắng.

Tất cả những trận chiến trước đó, đều là để có được cơ hội thi triển một lần Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du này.

Nếu Ân Từ có đấu khải, dưới tình huống chênh lệch thực lực to lớn như vậy, Đường Vũ Lân không thể nào sử dụng hoàn chỉnh Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du được.

Nếu Ân Từ có Võ Hồn, lão có vô số cách để thoát khỏi vòng vây trước khi Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du ập đến.

Thế nhưng, khi lão không có những thứ đó, lão căn bản không dám đón nhận lễ rửa tội của thời gian.

Là một con người, khi đối mặt với nỗi sợ sinh tử, trong phút chốc lựa chọn sự ích kỷ, đó cũng là lẽ thường tình, là lựa chọn mà bất kỳ ai cũng sẽ làm. Huống chi là Ân Từ!

Cho dù là Đái Thiên Linh giúp Ân Từ lựa chọn, sau đó, ông ta cũng sẽ bảo Ân Từ nhận thua, một vị Cực Hạn Đấu La sống thêm được ba năm quan trọng hơn nhiều so với vinh dự nhất thời của đế quốc. Nhất là trong tình huống chiến tranh có thể nổ ra bất cứ lúc nào.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Cái này...

Cái này...

Cái này...

Kết thúc rồi, Ngũ Thần Chi Quyết, chặng cuối cùng, trận chiến đấu khải, đã kết thúc!

Người chiến thắng, dĩ nhiên là hắn, vẫn là hắn, thật sự là hắn!

Ngũ Thần Chi Quyết, năm trận toàn thắng, một người địch một nước, hắn, đã thành công!

Trong tình huống không một ai coi trọng hắn, ngay cả những người bạn thân thiết nhất cũng không cho rằng hắn có thể giành được thắng lợi cuối cùng. Điều hắn mang lại, là toàn thắng, là thắng lợi tuyệt đối.

Đây là thắng lợi của Đường Môn, là Ánh Sáng Huy Hoàng của Đường Môn.

Là hy vọng của Sử Lai Khắc, là khởi đầu cho công cuộc tái thiết Sử Lai Khắc.

Giờ khắc này, Đường Vũ Lân không phải chiến đấu một mình. Sau lưng hắn, có hàng ngàn vạn người của Đường Môn và Sử Lai Khắc đang ủng hộ hắn.

Cho dù là ở Tinh La đế quốc, hắn cũng đã có hàng triệu người ủng hộ.

Hắn đã thắng, trong toàn bộ Ngũ Thần Chi Quyết, hắn đã lần lượt trải qua trận chiến cơ giáp, trận chiến hồn linh, trận chiến hồn sư, trận chiến vũ khí và trận chiến đấu khải.

Năm trận toàn thắng, làm nên truyền kỳ.

Đúng vậy, vào khoảnh khắc này, hắn đã là truyền kỳ của Tinh La đế quốc, là truyền kỳ của Đường Môn và Học Viện Sử Lai Khắc. Vào khoảnh khắc này, tên của hắn chắc chắn sẽ uy chấn tam đại lục, danh dương tứ hải!

Sự kiên trì từ thuở nhỏ, bao năm tháng tu luyện khắc khổ, vô số nỗi đau khổ, vào giờ phút này dường như đều trở nên không còn quan trọng nữa.

Ngũ Thần Chi Quyết, một người địch một nước, hắn đã thắng, là người chiến thắng cuối cùng.

Thân thể hắn trong chớp mắt này dường như trở nên vô cùng cao lớn, ngay cả khí huyết của chính hắn cũng điên cuồng dâng trào vào lúc này.

Vạn người chú mục, Ngũ Thần Chi Quyết, ta thắng!

Đường Vũ Lân chậm rãi mà kiên định giơ cao Hoàng Kim Long Thương trong tay. Tay còn lại, hắn một lần nữa phóng ra Kình Thiên Thần Thương, cũng giơ nó lên thật cao.

Sử Lai Khắc nhất định sẽ trở về, Đường Môn, huy hoàng vĩnh cửu!

Đường Môn vạn tuế, Sử Lai Khắc vạn tuế!

Hốc mắt Đường Vũ Lân đã ươn ướt, bất luận trước trận đấu Ngũ Thần Chi Quyết hắn bình tĩnh thong dong đến đâu, bất luận mục tiêu hắn đặt ra cho mình đơn giản thế nào. Nhưng, với tư cách là người tham gia, là lãnh tụ của Đường Môn và Học Viện Sử Lai Khắc, áp lực mà hắn gánh vác chỉ có chính hắn mới hiểu rõ.

Mãi cho đến giờ phút này, tất cả mới thật sự được giải tỏa, tất cả đều đã trở nên không còn quan trọng.

Hắn đã thắng, hắn không làm mất mặt Đường Môn, hắn không hổ thẹn với danh hiệu Sử Lai Khắc Thất Quái đương đại.

Hắn là Môn chủ Đường Môn, Các chủ Hải Thần Các Đường Vũ Lân. Bắt đầu từ giờ khắc này, danh xứng với thực!

Tiếng hoan hô vang lên không ngớt.

"Truyền kỳ!" Không biết là ai đã hét lên hai chữ này đầu tiên.

Ngay sau đó, Tiếu Diện Đấu La cuối cùng cũng không thể khống chế được tâm tình của mình nữa, bất chấp cảm nhận của hoàng đế Đái Thiên Linh đang ở bên cạnh, lão mạnh mẽ đứng bật dậy, ngửa mặt lên trời gào thét, dùng hồn lực của mình truyền âm thanh đi khắp mọi ngóc ngách của sân vận động.

"Truyền kỳ——"

"Truyền kỳ, truyền kỳ, truyền kỳ!"

Tiếng hoan hô như núi kêu biển gầm, làm nền cho cặp thần thương đang giương thẳng lên trời cao.

Hắn là truyền kỳ, một thế hệ truyền kỳ.

Trong phòng riêng, Trương Qua Dương mặt mày xanh mét, đập nát bàn, tức giận lao ra ngoài. Chỉ còn Cổ Nguyệt Na ở lại bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang tỏa ra hào quang rực rỡ giữa đài thi đấu.

Đúng vậy, đó là người đàn ông của nàng, người đàn ông nàng yêu. Chính vì nàng hiểu hắn, nàng mới càng hiểu rõ, để đi được đến bước này, hắn đã phải trải qua bao nhiêu gian khó.

Vô số ngày đêm, hắn đều chăm chỉ tu luyện, đấu tranh với thiên phú không mấy xuất chúng của bản thân.

Bất kể bao nhiêu đau khổ, trải qua bao nhiêu đả kích, hắn luôn có thể đứng dậy một lần nữa.

Sự ưu tú của hắn không phải bẩm sinh, tất cả đều do hắn tự mình nỗ lực giành lấy.

Hắn có thật sự vui vẻ không? Nàng biết, hắn gần như không có trải nghiệm gì gọi là khoái hoạt, phần lớn thời gian, hắn đều đang không ngừng nỗ lực phấn đấu tiến về phía trước, mục tiêu của hắn từ gia đình biến thành học viện, từ học viện đến Đường Môn. Từng tầng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng hắn vẫn hiên ngang đứng vững.

Đây mới thật sự là thiên kiêu, không phải "thiên chi kiêu tử" – đứa con cưng của trời, mà là "thiên chi kiêu ngạo" – niềm kiêu hãnh của đất trời.

Ngôi vị Chúa Tể Vị Diện chưa bao giờ khiến hắn kiêu ngạo, mà chỉ làm hắn thêm gần gũi với mọi người, càng cảm nhận sâu sắc hơn trách nhiệm nặng nề trên vai.

Ngũ Thần Chi Quyết, hắn đã thắng. Bất kể quá trình ra sao, bất kể Tinh La đế quốc có bao nhiêu lý do. Người chiến thắng cuối cùng, chung quy chỉ có một người, chính là hắn!

Hắn là truyền kỳ, vào khoảnh khắc này, hắn đã là một truyền kỳ chân chính!

Trong một góc sân vận động, còn có một người khác cũng đang lệ rơi đầy mặt, nàng lẩm bẩm một mình: "Phụ hoàng, người thấy chưa? Đây chính là người đàn ông con lựa chọn, bây giờ người đã hiểu chưa? Vì sao con lại làm như vậy. Người đã sai rồi, người thật sự đã sai rồi. Ngay từ đầu người đã sai. Người quá kiêu ngạo, cũng quá xem thường hắn. Bây giờ, hắn là anh hùng, hắn là truyền kỳ, với tư cách là con gái của ngài, điều con có thể làm, chính là không tiếc bất cứ giá nào cũng phải tranh thủ giữ lại truyền kỳ này cho đế quốc."

Ân Từ có chút thất thần bước xuống đài, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ.

Kế hoạch ban đầu về một trận hòa mang tính ban ơn đã không xảy ra, thua rồi, chính mình vậy mà lại lựa chọn nhận thua. Trong khoảnh khắc nhận thua đó, lão liền hiểu ra, vầng hào quang trên người mình đã tan biến.

Người khác có thể thua, nhưng lão thì không. Lão thua, đồng nghĩa với việc đệ nhất nhân của đế quốc đã thua.

Mặc dù không thật sự bị Bạch Vân Thiên Tái Không Du Du bao phủ, nhưng vào khoảnh khắc này, Ân Từ lại như già đi rất nhiều, rất nhiều. Khi lão bước xuống đài, thậm chí bước chân còn lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!