"Vậy thì, việc chúng ta cần làm bây giờ chính là dẫn rắn ra khỏi hang, để hắn tự tìm đến cửa, sau đó quang minh chính đại ra tay với hắn." Trong mắt Thiên Cổ Trượng Đình loé lên hàn quang.
"Trượng Đình, ngươi quả nhiên đã trưởng thành." Thiên Cổ Đông Phong vui mừng nhìn cháu trai mình. Nghe hắn phân tích cặn kẽ, trình tự rõ ràng, hơn nữa không vì chuyện tình cảm nam nữ mà rối loạn tâm trí, đây là điều khiến ông hài lòng nhất.
"Na Na, đứa bé này ta cũng rất thích, ý của ngươi là dùng con bé để dụ Đường Vũ Lân ra mặt? Nhưng mà, việc này ngươi phải cẩn thận. Na Na có cống hiến rất lớn cho chúng ta, hơn nữa nghiên cứu về tiến hóa hồn linh của nàng hiện tại vô cùng quan trọng. Một khi nghiên cứu này hoàn thành, cộng thêm hai công lao to lớn là cống hiến hồn linh nhân tạo hắc cấp, trên thực tế, nàng đã có tư cách trở thành người thừa kế đời tiếp theo của Truyền Linh Tháp. Vì vậy, ta vẫn chủ trương ngươi nên sớm cưới con bé về, thuyền theo lái, gái theo chồng, có sự ủng hộ của nàng, ngươi kế thừa vị trí của ta sẽ càng thêm vững chắc, vinh quang của gia tộc cũng sẽ càng thêm hưng thịnh."
Thiên Cổ Trượng Đình mỉm cười, "Gia gia, ngài yên tâm, ta đương nhiên sẽ không lợi dụng Na Na một cách đơn giản để đối phó Đường Vũ Lân. Ta cũng thật lòng thích Na Na, một cô gái ưu tú như nàng, e rằng cả đại lục cũng không tìm được người thứ hai, và cũng chỉ có nàng mới xứng làm thê tử của ta. Nàng đã lựa chọn Truyền Linh Tháp chúng ta, còn nghiên cứu ra thành quả quan trọng như vậy. Bất luận thế nào chúng ta cũng không thể từ bỏ nàng! Cho nên, ta đã nghĩ ra một kế sách vẹn cả đôi đường."
Mắt Thiên Cổ Đông Phong sáng lên, "Kế sách gì?"
Thiên Cổ Trượng Đình cười gian xảo, "Luận võ chọn rể!"
"Luận võ chọn rể?" Thiên Cổ Đông Phong sững sờ.
Thiên Cổ Trượng Đình không chút do dự gật đầu, "Tổ chức luận võ chọn rể cho Na Na, lý do rất đơn giản, nàng là người trẻ tuổi ưu tú nhất của Truyền Linh Tháp chúng ta, đã đến tuổi cập kê, vì để tìm cho nàng một vị như ý lang quân, nên Truyền Linh Tháp sẽ tổ chức một đại hội luận võ chọn rể hoành tráng, đồng thời cũng dùng sự kiện này để thúc đẩy giao lưu trong giới hồn sư."
Thiên Cổ Đông Phong lập tức hiểu ra ý của cháu trai mình.
"Ý kiến này không tồi. Nhưng vẫn cần Na Na đồng ý mới được."
Thiên Cổ Trượng Đình cười nói: "Gia gia, việc này phải nhờ ngài đích thân đi thuyết phục nàng. Ngài đối xử với nàng tốt như vậy, nàng cũng nghe lời ngài nhất. Quy tắc của đại hội luận võ chọn rể này là do chúng ta quyết định. Đến lúc đó, tin tức tung ra, không sợ Đường Vũ Lân kia không tới."
Thiên Cổ Đông Phong trầm giọng nói: "Nhưng có một vấn đề ngươi đã nghĩ tới chưa? Thực lực của Đường Vũ Lân kia vô cùng mạnh, trận Ngũ Thần Chi Quyết mà hắn tham gia ở Tinh La Đế Quốc chắc ngươi cũng đã xem rồi. Muốn chiến thắng hắn, với thực lực hiện tại của ngươi, e là rất khó."
Trong mắt Thiên Cổ Trượng Đình loé lên hàn quang, "Không chỉ là chiến thắng hắn, mà còn phải nhân cơ hội lần này quang minh chính đại 'lỡ tay' giết chết hắn. Không có hắn, kế hoạch tái thiết Học Viện Sử Lai Khắc lần này sẽ tự sụp đổ không cần đánh. Gia gia, về thực lực của ta thì ngài không cần lo lắng, trước khi đến đây, ta vừa mới từ chỗ thái gia gia ra."
Thiên Cổ Đông Phong mừng rỡ, "Phụ thân xuất quan rồi?"
Thiên Cổ Trượng Đình gật đầu, "Thái gia gia vừa mới xuất quan. Giờ thì ngài yên tâm rồi chứ."
Thiên Cổ Đông Phong cười ha hả, "Tốt, tốt lắm. Vậy thì cứ tổ chức, luận võ chọn rể!"
...
"Hù!" Thở ra một hơi dài, Đường Vũ Lân dừng bước, cúi người, hai tay chống lên đầu gối, thở hổn hển.
Hắn cũng không biết mình đã đi bao lâu, trong thế giới màu vàng kim này hoàn toàn không có khái niệm thời gian.
Manh mối mà phụ thân để lại rất có hạn, chỉ có "Hải Thần cửu khảo" và "cứ tiến về phía trước" mà thôi.
Và cùng với việc không ngừng tiến bước, Đường Vũ Lân lại phát hiện ra một vài vấn đề, vấn đề đầu tiên chính là, một thân tu vi của hắn đã biến mất.
Toàn thân hắn không còn sót lại một chút hồn lực nào, ngay cả long hạch cũng biến mất. Sức mạnh cơ thể cường đại, thể chất hơn người cũng không còn sót lại chút nào. Dường như trong thế giới màu vàng kim này, hắn đã hoàn toàn biến thành một người bình thường.
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là, nơi này thực sự quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến đáng sợ, không có bất cứ thứ gì tồn tại, không một chút âm thanh. Chỉ có thể không ngừng tiến về phía trước.
Khi thể lực suy giảm, trạng thái cơ thể trở nên tồi tệ, cảm giác cô độc này cũng ngày càng trở nên mãnh liệt.
Tiếp tục tiến về phía trước, không ngừng tiến về phía trước. Từng bước, từng bước. Hắn không có lựa chọn nào khác, hắn biết, mình chỉ có thể tiếp tục như vậy.
Nhiều năm tu luyện, không ngừng rèn luyện, cùng với thử thách ở Ma Quỷ Đảo, đã khiến tâm trí của hắn vô cùng kiên định. Hắn vẫn luôn âm thầm tính toán trong lòng, nếu tốc độ thời gian trôi ở đây giống như bên ngoài, vậy thì, hắn đã đi trong này ba ngày ba đêm.
Không ăn, không uống, cứ thế đi thẳng. Cơ thể hắn đã gần như kiệt sức. Không biết đã đi được bao xa. Về sau, tinh thần hắn thậm chí đã bắt đầu có chút mơ hồ. Nhưng hắn vẫn không ngừng gian nan lê bước.
Có lẽ, cửa ải đầu tiên này chính là khảo nghiệm ý chí, mình sao có thể dừng lại được?
Phụ thân nói, muốn thực sự sử dụng sức mạnh của Hải Thần Tam Xoa Kích, thì cần phải thông qua thử thách này, không chỉ vì để nắm giữ thần khí này, mà còn không thể để phụ thân thất vọng!
Nó đã từng là vũ khí của phụ thân, vậy thì, khảo nghiệm tương tự phụ thân cũng nhất định đã trải qua, ông có thể, thì mình nhất định cũng có thể.
Mỗi khi nghĩ đến những điều này, Đường Vũ Lân lại có được động lực hoàn toàn mới, sẽ một lần nữa đứng thẳng người, dũng cảm tiến lên.
Từng bước, lại một bước, mồ hôi không ngừng nhỏ giọt. Cơ thể hắn cũng đã sớm đến cực hạn, chỉ dựa vào một hơi ý chí chống đỡ mới có thể tiếp tục bước tới.
Mọi thứ trước mắt đã trở nên mơ hồ, hắn chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra mình đang tiến về phía trước. Đôi chân hắn nặng như đeo chì, chính vì đã quen với thể chất cường đại của bản thân, nên trong tình huống hoàn toàn mất đi sức mạnh này mới càng cảm thấy đau khổ hơn.
Từng bước, lại một bước. Không ngừng tiến bước, không ngừng trở nên suy yếu hơn.
Sinh mệnh lực đang không ngừng tiêu hao, hắn thậm chí có thể cảm nhận được cảm giác kỳ dị khi cái chết cận kề.
Nỗi đau đớn do mệt mỏi mang lại đang giảm bớt, hắn thậm chí cảm thấy linh hồn mình dường như đang phiêu đãng, phiêu đãng về phía thế giới kia. Cảm giác này không hề đau khổ, ngược lại còn có chút thoải mái. Dường như có một giọng nói không ngừng vang lên trong đầu hắn, bảo hắn rằng, từ bỏ đi, từ bỏ là có thể giải thoát, có thể rời xa mọi đau khổ.
Hắn dùng sức cắn vào đầu lưỡi, cảm nhận rõ ràng một mùi máu tươi lan ra trong miệng, cảm giác đau đớn lại kéo hắn ra khỏi cảm giác thoải mái kia.
"Phịch!" Cơ thể không thể trụ nổi nữa, ngã vật xuống đất. Cú va chạm mạnh khiến đầu óc hắn một trận choáng váng, sinh mệnh lực như thể tan rã trong nháy mắt, sắp sửa biến mất.
"Cách điểm cuối, còn năm mét." Đúng lúc này, thế giới màu vàng yên tĩnh không biết bao lâu, đột nhiên vang lên một giọng nói uy nghiêm.
Điểm cuối!
Nghe được hai chữ này, tinh thần Đường Vũ Lân lập tức giật mình tỉnh lại, hắn khó khăn ngẩng đầu, cố gắng nhìn về phía trước.
Ánh mắt hắn đã hoàn toàn mơ hồ, căn bản không nhìn rõ mọi thứ phía trước, chỉ có thể miễn cưỡng thấy rằng, xa xa dường như có thêm một vệt màu đỏ. Lý trí mách bảo hắn, vệt màu đỏ đó, chính là điểm cuối.
Điểm cuối, điểm cuối sắp đến rồi sao?
Đường Vũ Lân hít một hơi thật sâu, muốn chống người đứng dậy, nhưng hắn lại phát hiện, hai chân mình đã không còn cảm giác, một động tác đơn giản bình thường như vậy, hắn lại hoàn toàn không thể làm được.
Không được, điểm cuối đang ở ngay trước mắt, chỉ còn năm mét.
Hai chân không thể động, hắn liền dùng hai tay, lết đi, từng chút từng chút bò về phía trước.
Điểm cuối! Điểm cuối!
Đôi chân nặng trịch kéo lê phía sau, hắn chỉ có thể từng chút một tiến về phía trước, mặc dù hắn đã sớm không còn một chút thể lực nào, nhưng giờ phút này, hắn chính là dựa vào ý chí kiên cường của mình để chống đỡ cơ thể từng chút một tiến lên.
Nhất định phải thành công, nhất định phải