Đường Vũ Lân chăm chú lắng nghe Chấn Hoa giảng giải, cũng dần có được những nhận thức cơ bản về Thiên Rèn.
Chấn Hoa nói: "Ngươi theo ta, ta có giảng giải thế nào cũng không hiệu quả bằng việc ngươi tận mắt chứng kiến một lần Thiên Rèn. Ta sẽ thực tế biểu diễn cho ngươi một lần, đồng thời chỉ đạo ngươi tiến hành một lần. Sau đó ngươi cứ trở về cẩn thận suy ngẫm, về sau mỗi tuần đến chỗ ta một lần, cho đến khi ngươi hoàn thành lần Thiên Rèn đầu tiên mới thôi. Ta không quan tâm ngươi có bao nhiêu chuyện, nhưng trước khi ngươi tấn chức, khoảng thời gian này phải gác lại tất cả. So với ta lúc đầu, nền tảng của ngươi tốt hơn nhiều, nhất là về phương diện tinh thần lực, điều này sẽ cực kỳ có lợi cho việc ngươi tiến hành Thiên Rèn. Vì vậy, ngươi đừng nghĩ đến chuyện từ từ nâng cao sau này, chúng ta sẽ làm một lần cho xong, trực tiếp tấn thăng lên cấp độ Thiên Rèn. Chỉ cần có một lần kinh nghiệm thành công, sau này ngươi có thể tự mình chậm rãi mày mò là được. Nhưng trước lúc đó, phải có ta ở bên cạnh bảo vệ để đảm bảo an toàn."
Nghe Chấn Hoa nói vậy, Đường Vũ Lân lại có chút chần chừ.
Ở lại Minh Đô mãi để nhận chỉ đạo của sư bá nâng cao kỹ năng Thiên Rèn, chuyện này dường như có chút vấn đề. Bởi vì bất kể là hắn hay Chấn Hoa, đều không thể biết hắn cần bao lâu mới có thể hoàn thành việc nâng cao, nếu thời gian này thực sự quá dài thì phải làm sao?
Việc tái thiết Học viện Sử Lai Khắc bên kia cần hắn, đại hội Tỷ võ kén rể kết thúc là hắn phải mau chóng trở về.
Truyền Linh Tháp lần này muốn mượn đại hội Tỷ võ kén rể để đối phó hắn, một khi không thành công, nói không chừng sau đó sẽ dùng đến thủ đoạn gì. Thân là Môn chủ Đường Môn và Các chủ Hải Thần Các của Học viện Sử Lai Khắc, hắn gánh vác trọng trách nặng nề. Sao có thể ở mãi bên ngoài được?
Chấn Hoa nhìn ra sự do dự của hắn, nói với giọng chân thành tha thiết: "Vũ Lân, ngươi phải hiểu được ý nghĩa của Thiên Rèn. Một khi ngươi có thể trở thành Thần Tượng, vậy thì sự giúp đỡ đối với Học viện Sử Lai Khắc và Đường Môn là không thể tưởng tượng nổi. Có lẽ, ngươi vẫn chưa thực sự hiểu được ý nghĩa của một vị Thần Tượng. Nói đơn giản, nếu ngươi có thể trở thành Thần Tượng, thậm chí ngươi sẽ có tư cách đi đàm phán với liên bang, yêu cầu họ hủy bỏ bản án tuyên bố Đường Môn là tổ chức phản quốc. Ngươi hiểu chưa?"
"Như vậy cũng được sao?" Đường Vũ Lân chấn động, trố mắt nhìn Chấn Hoa trước mặt.
Chấn Hoa cười nhạt một tiếng, "Trên thế giới này, lợi ích mới là trung tâm thực sự. Trước lợi ích đủ lớn, không có gì là không thể. Lời ta vừa nói đương nhiên là được, nhưng điều kiện tiên quyết tự nhiên là ngươi phải trả giá rất nhiều cho liên bang, ví dụ như hoàn thành bao nhiêu tác phẩm cấp bậc Thần Tượng cho họ chẳng hạn. Cho nên, ta đương nhiên không đề nghị ngươi dùng thân phận Thần Tượng để tiến hành cuộc đàm phán như vậy. Ý của ta chỉ là muốn cho ngươi biết, Thần Tượng quan trọng đến mức nào đối với liên bang."
Cho đến nay, trên toàn bộ Đấu La Tinh chỉ có ta là một Thần Tượng duy nhất, nhưng tuổi của ta đã ngày một lớn. Thế nhưng ngươi lại còn trẻ. Đối với thợ rèn chúng ta mà nói, cũng có thời kỳ đỉnh cao. Tuy ta vẫn chưa tính là quá già, nhưng thời kỳ đỉnh cao đã qua rồi. Tu vi của ta dù sao cũng không hoàn toàn dựa vào tự mình tu luyện mà có được, cùng với số lần Thiên Rèn ngày càng nhiều, ta lại càng cảm thấy lực bất tòng tâm. Nhưng ngươi thì khác, nội tình của ngươi sâu dày, cũng không vì rèn mà từ bỏ tu vi của bản thân. Bất luận là về lực lượng hay tinh thần lực, ngươi đều vượt xa ta. Cho nên, ta dám nói, một khi ngươi trở thành Thần Tượng, nhất định có thể vượt qua thành tựu của ta. Mà tương lai, ngươi chính là Thần Tượng trẻ tuổi nhất đại lục, ta nói là từ trước tới nay. Thân phận như vậy đủ để bất kỳ thế lực nào cũng phải thèm muốn ngươi. Bởi vì người ta thường nói, kẻ không bị ganh ghét chính là kẻ tầm thường, đến lúc đó, bất kỳ ai muốn gây bất lợi cho ngươi đều phải cân nhắc kỹ lưỡng. Đối với Sử Lai Khắc và Đường Môn cũng là như thế. Ngươi thử nghĩ xem, nếu Học viện Sử Lai Khắc và Đường Môn có một vị Thần Tượng, vậy thì sự thăng tiến của hai đại tông môn sẽ lớn đến mức nào.
Đường Vũ Lân đương nhiên biết, Chấn Hoa hết lời khuyên bảo mình như vậy là vì muốn hắn có thể tĩnh tâm nâng cao đến cấp độ Thần Tượng. Hắn cũng biết Thần Tượng có thể mang đến rất nhiều lợi ích, nhưng hiện tại, vấn đề của hắn đã không chỉ là chuyện cá nhân, mà quan trọng hơn còn liên quan đến Đường Môn và Sử Lai Khắc.
"Sư bá, chuyện này con cần phải thương lượng với các vị tiền bối của Đường Môn và Sử Lai Khắc mới có thể quyết định. Thực sự xin lỗi người."
Một thế hệ Thần Tượng nguyện ý bỏ ra thời gian dài như vậy để dạy hắn tu luyện, đây là vinh dự và cơ hội lớn đến nhường nào. Sao hắn có thể không mang lòng áy náy cho được?
Chấn Hoa nhìn hắn thật sâu, khẽ thở dài một tiếng, "Thôi, ngươi cứ liên lạc với họ trước đi. Nhưng ta tin rằng chỉ cần họ không phải là người thiển cận, sẽ không quấy rầy lần tu luyện này của ngươi đâu."
Sau khi áy náy nói lời xin lỗi với Chấn Hoa, Đường Vũ Lân bước sang một bên, bấm số hồn đạo thông tin.
Người đầu tiên hắn gọi là Long Dạ Nguyệt, sở dĩ là Long Dạ Nguyệt mà không phải mẹ nuôi của mình, là vì để tránh tiếng tị hiềm. Nếu là Thánh Linh Đấu La, chắc chắn sẽ đứng ở góc độ của hắn để suy nghĩ nhiều hơn, đương nhiên sẽ không ngăn cản.
"Cơ hội như vậy đương nhiên phải nắm chắc, ngươi không ở đây, trời ở Sử Lai Khắc cũng không sập được, vẫn còn có bà già này đây." Long Dạ Nguyệt trả lời đơn giản trực tiếp, chỉ một câu như vậy.
Sau đó Đường Vũ Lân gọi cho Đa Tình Đấu La Tang Hâm.
"Chuyện này có gì mà phải do dự. Đường Môn và Sử Lai Khắc đều cần một vị Thần Tượng. Ta mà là Chấn Hoa, chắc đã muốn quất ngươi một trận rồi. Ha ha! Cứ yên tâm học tập rèn với ông ấy đi." Đa Tình Đấu La trả lời như vậy.
Đường Vũ Lân quay đầu nhìn về phía Chấn Hoa, quả nhiên thấy sắc mặt sư bá có chút khó coi.
Hắn vội vàng đi tới, ngoan ngoãn đứng trước mặt Chấn Hoa, "Sư bá, con sai rồi."
Chấn Hoa nhìn bộ dạng ra vẻ khéo léo của hắn, không nhịn được cười mắng một tiếng, "Sai cái gì mà sai, đi thôi."
Ông đương nhiên sẽ không trách Đường Vũ Lân, Sử Lai Khắc và Đường Môn đều là trách nhiệm của hắn. Trên thực tế, đối với việc Đường Vũ Lân đã trở thành Môn chủ Đường Môn và người phát ngôn của Học viện Sử Lai Khắc, trong lòng ông cũng đã tràn ngập cảm thán.
Từ lần đầu tiên gặp Đường Vũ Lân, ông đã cảm thấy mình có người kế nghiệp. Chỉ là không ngờ rằng, hắn không chỉ có thiên phú cực cao về mặt rèn, mà ở các phương diện khác cũng như thế. Chấn Hoa lần đầu tiên cảm thấy, một người quá ưu tú cũng không phải chuyện tốt, bởi vì người tranh giành thật sự là quá nhiều!
Thân là Thần Tượng duy nhất của đại lục, trong xương cốt Chấn Hoa là sự kiêu ngạo tột đỉnh, nhưng dù vậy, ông cũng không thể không cùng các thế lực khác tranh giành người đệ tử này. Bởi vì ông căn bản không tìm được một người nào khác có thiên phú rèn như tiểu tử này. Nếu không thể bồi dưỡng hắn thành Thần Tượng, Chấn Hoa tuyệt đối sẽ chết không nhắm mắt.
Nếu là người khác dây dưa trước mặt ông, ông đã sớm phất tay áo bỏ đi. Nhưng vì Đường Vũ Lân, ông lại chỉ có thể nhẫn nhịn. Hơn nữa, một thanh niên có tinh thần trách nhiệm cũng không phải là chuyện xấu.
Chấn Hoa thậm chí đã nghĩ sẵn trong lòng phương pháp trả thù, một khi Đường Vũ Lân trở thành Thần Tượng, mình nhất định phải lập tức dùng ân tình để áp chế hắn, lại thêm cho hắn một cái chức danh nữa, Hội trưởng Hiệp hội Thợ rèn!
Sân thượng!
Đây là một sân thượng có mái vòm bằng thủy tinh khổng lồ. Tòa nhà này thuộc về Hiệp hội Thợ rèn, là một trong những tòa nhà cao nhất toàn Minh Đô, cao đến bảy mươi tám tầng. Hơn nữa xung quanh tuyệt đối không có công trình nào có độ cao tương đương.
Mái vòm thủy tinh trên nóc nhà giống như một quả cầu pha lê khổng lồ bao phủ lấy. Đứng ở đây phóng tầm mắt ra xa, trong điều kiện thời tiết tốt, có thể nhìn xa đến hơn trăm cây số.
Nhìn những kiến trúc xung quanh, cũng có cảm giác như đang bao quát cả non sông.
Sân thượng khổng lồ này rộng hơn hai ngàn mét vuông, trông vô cùng trống trải. Mà muốn đi vào nơi này, phải đi qua ba trạm gác.
"Đừng nhìn tấm chắn bảo vệ này giống như thủy tinh, trên thực tế, tiêu chuẩn phòng hộ của mái vòm thủy tinh này được chế tạo theo cấp bậc của lá chắn phòng hộ mẫu hạm. Cho dù là Cực Hạn Đấu La, cũng đừng hòng dựa vào sức một mình mà đột phá vào được." Chấn Hoa giới thiệu với Đường Vũ Lân.
Toàn bộ sân thượng trống không, nhìn bốn phía, có cảm giác như bản thân đang lơ lửng giữa không trung.
Đường Vũ Lân tán thưởng nói: "Thật là hùng vĩ."