"Suỵt, nói năng cẩn thận! Đây là bí mật lớn nhất, ngươi phải thật sự chú ý, cẩn thận tai vách mạch rừng." Cổ Nguyệt Na vội vàng nhắc nhở hắn.
Thiên Cổ Trượng Đình cười nói: "Nơi này là phòng làm việc của gia gia, không có nơi nào được giám sát nghiêm ngặt hơn ở đây, sẽ không có ai nghe được đâu, nàng cứ yên tâm. Na Na, nói đi cũng phải nói lại, thật sự phải cảm ơn nàng, đại hội luận võ chọn rể lần này, cùng với tất cả chi tiết đều do nàng sắp đặt, thế mà nàng lại đem hết công lao cho ta. Chuyện này..."
Cổ Nguyệt Na mỉm cười, "Ta chỉ là một người phụ nữ, phụ nữ vốn nên đứng sau lưng đàn ông. Vinh quang của chàng, chẳng lẽ không phải là vinh dự của ta sao? Chàng là người đàn ông nhất định phải trở thành Tháp chủ Truyền Linh Tháp. Huống chi, không có chàng, Tháp chủ cũng sẽ không ủng hộ ta tiến hành nhiều thí nghiệm như vậy, cũng sẽ không có Vạn Thú Đài của ngày hôm nay. Cho nên, công lao của chàng sao lại không lớn được chứ?"
Thiên Cổ Trượng Đình ngẩn người, trong mắt lóe lên vẻ kích động, theo bản năng tiến lên một bước, giang hai tay muốn ôm lấy Cổ Nguyệt Na. Cổ Nguyệt Na ngẩng đầu nhìn hắn một cái, một tia màu tím sẫm thoáng hiện lên nơi đáy mắt, Thiên Cổ Trượng Đình ngây ra một lúc, đáy mắt hắn cũng thoáng hiện lên một tia màu tím sẫm.
Thân thể hắn dừng lại, "Xin lỗi, Na Na, ta không cố ý muốn mạo phạm nàng. Dù sao cũng chỉ còn mấy ngày nữa thôi, ta chờ được. Ta chỉ là quá kích động, có được người vợ như nàng, còn cầu mong gì hơn!"
Cổ Nguyệt Na dịu dàng cười, "Được rồi, chàng cũng nghỉ ngơi điều chỉnh cho tốt đi. Đối thủ trong nhóm của chàng quả thật rất mạnh, tuyệt đối không được chủ quan."
"Ừm." Thiên Cổ Trượng Đình mỉm cười gật đầu, "Yên tâm đi, chẳng phải chỉ là một Ngọc Long Nguyệt thôi sao? Ta nhất định sẽ cho nàng thấy, ta làm thế nào để đánh bại hắn, khiến hắn không có một chút cơ hội nào."
...
"Ầm!" Thất thải lôi đình ầm ầm giáng xuống, đánh cho Đường Vũ Lân toàn thân co giật. Nhưng hai tay của hắn vẫn không hề dừng lại, mạnh mẽ nâng lên, dẫn dắt, tách ra một luồng thất thải lôi đình nhỏ hơn nhiều đáp xuống khối kim loại trước mặt.
Trong phút chốc, thất thải quang mang lưu chuyển, khối kim loại tựa như sống lại, hóa thành một đạo thất thải lưu quang bay lên, tiếng ngân vang đầy hân hoan quanh quẩn trong không khí, lôi vân trên trời cũng từ từ tản ra xung quanh, tràn ngập dao động nguyên tố kỳ diệu.
Đó là một khối kim loại lấp lánh điểm điểm tinh quang, bề mặt kim loại lưu chuyển vầng sáng bảy màu. Đường Vũ Lân chỉ cần khẽ động ý niệm, nó liền tự nhiên biến hóa hình thái, nhưng thủy chung vẫn nhất quyết không rời khỏi người Đường Vũ Lân nửa bước. Dường như nó hiểu được rằng nếu không phải Đường Vũ Lân đã gánh chịu phần lớn sức mạnh của thất thải lôi kiếp, nó đã sớm tan biến rồi.
Đường Vũ Lân nhắm mắt, yên lặng cảm nhận sự biến hóa của cơ thể sau khi bị lôi đình oanh kích, và cả sự biến đổi pháp tắc xuất hiện trong khối hợp kim này khi nó hoàn thành con đường thành thần cuối cùng.
Trải qua nhiều ngày rèn luyện như vậy, hắn đã dần dần hiểu được áo nghĩa của thời khắc cuối cùng trong Thiên Rèn. Tác dụng của nguyên tố chi kiếp không chỉ là khảo nghiệm xem bản thân kim loại có thể gánh vác trọng trách hay không, mà quan trọng hơn là khiến cho bản thân kim loại và pháp tắc giữa trời đất liên kết với nhau, lĩnh ngộ được sự biến hóa của thiên địa pháp tắc.
Phần pháp tắc này không chỉ đến từ vị diện này, hành tinh này, mà đồng thời dưới sự dẫn dắt của lực lượng nguyên tố, trong cõi u minh sẽ mượn dùng đến một tia vũ trụ chi lực.
Hơn nữa, cùng là Thiên Rèn, Đường Vũ Lân phát hiện, bản thân kim loại có thể chịu đựng uy lực của nguyên tố chi kiếp càng mạnh, phần hắn thay thế gánh chịu càng ít, thì sau khi hoàn thành, hiệu quả Thiên Rèn cũng sẽ càng tốt. Lực lượng pháp tắc trên kim loại được Thiên Rèn cũng sẽ càng cường đại.
Đương nhiên, đây là một nghịch lý, gánh chịu càng nhiều nguyên tố chi kiếp, cũng có nghĩa là khả năng kim loại bị tổn hại, vỡ nát càng lớn.
Cho nên, với tư cách là một Thần Tượng, điều hắn cần làm là cân bằng điểm này, khiến cho kim loại ở trạng thái càng cực hạn, thì Thiên Rèn lại càng tốt.
Hữu linh hợp kim trong quá trình Thiên Rèn đã thể hiện ra tác dụng chân chính của nó. Số loại kim loại sử dụng càng nhiều, độ dung hợp của hữu linh hợp kim càng cao, thì nguyên tố chi kiếp có thể dẫn tới lại càng mạnh, sức chịu đựng của bản thân nó cũng lại càng lớn.
Lúc Hồn Rèn, Đường Vũ Lân kỳ thực đã phát hiện ra một vài manh mối, nhưng đến cấp độ Thiên Rèn này lại càng rõ ràng hơn.
Nhưng mà, cũng không phải nói sức chịu đựng của hữu linh hợp kim càng mạnh thì lại càng dễ dàng hoàn thành Thiên Rèn. Hoàn toàn ngược lại, chính vì sức chịu đựng của hữu linh hợp kim mạnh hơn, nên khi nó hoàn thành Thiên Rèn, bản thân nó có thể dẫn tới nguyên tố chi kiếp cũng càng khủng bố hơn. Sức chịu đựng của Đường Vũ Lân là có hạn, một khi nguyên tố chi kiếp vượt qua phạm vi chịu đựng của hắn, thể chất Con Trai Của Tự Nhiên cũng không giúp được hắn, cũng không cách nào hóa giải được nguyên tố chi kiếp này.
Vấn đề này khiến hắn có chút đau đầu. Trải qua mấy ngày luyện tập Thiên Rèn này, hắn đã có đủ tự tin để giúp các bạn mình chế tạo Tứ Tự Đấu Khải. Nhưng điều này phải đợi sau khi tu vi của các bạn hắn tăng lên tới Phong Hào Đấu La mới có thể tiến hành, không có tu vi Phong Hào Đấu La, bọn họ cũng không chế tạo ra được Tứ Tự Đấu Khải, bản thân cũng không chịu nổi.
Thế nhưng, bản thân hắn ngược lại đã trở thành Phong Hào Đấu La, nhưng lại không có cách nào tự mình hoàn thành Thiên Rèn. Cũng là bởi vì, Đấu Khải Long Nguyệt Ngữ hiện tại của hắn sử dụng quá nhiều kim loại, phẩm chất của hữu linh hợp kim cũng cực cao. Điều này khiến cho quá trình Thiên Rèn cuối cùng trở nên vô cùng khó khăn.
"Thế nào? Lần này hoàn thành rất không tệ mà! Sao còn mang bộ dạng không hài lòng thế?" Chấn Hoa cười ha hả đi đến bên cạnh Đường Vũ Lân, nhìn khối thần cấp kim loại tràn ngập linh tính đang lượn lờ trên người hắn, thật sự là không tài nào nghiêm mặt nổi.
Đường Vũ Lân có chút khổ não nói: "Sư bá, không phải con không hài lòng với lần rèn này, mà là không hài lòng với chính mình. Ngài nói xem, có phải con quá tham lam không? Tam Tự Đấu Khải của con đã dùng hữu linh hợp kim chế tác từ sáu loại kim loại, hơn nữa độ dung hợp đều trên 90%. Tứ Tự Đấu Khải, khẳng định còn phải thêm vào một loại kim loại nữa. Bây giờ con căn bản không thể nào hoàn thành được Thiên Rèn như vậy. Nói cách khác, con đã trở thành Thần Tượng, ngược lại không có cách nào vì chính mình mà chế tạo Tứ Tự Đấu Khải."
Hắn là thợ rèn, nếu việc rèn không thể do chính mình hoàn thành, thì Tứ Tự Đấu Khải thế nào cũng không thể chế tạo ra được.
Chấn Hoa cười ha ha, "Không, thợ rèn chúng ta là để làm gì? Chúng ta theo đuổi chính là cực hạn. Đổi lại là ta, nếu có điều kiện và năng lực như vậy, ta cũng sẽ theo đuổi. Hiện tại không được, không có nghĩa là sau này ngươi cũng không được. Tứ Tự Đấu Khải của ngươi rất có thể sẽ bị trì hoãn, nhưng ta tin tưởng, ngươi nhất định có năng lực hoàn thành nó."
Đường Vũ Lân nhìn về phía Chấn Hoa, cười khổ nói: "Thật sự có thể sao? Con đã thử rồi, trình độ lớn nhất mà con có thể hoàn thành hiện nay chính là Thiên Rèn ba loại kim loại. Cho dù không ngừng luyện tập, bây giờ cũng đã đến bình cảnh. Hữu linh hợp kim bốn loại kim loại một lần cũng chưa từng thành công. Hơn nữa một khi thất bại, ngay cả chính con cũng sẽ bị liên lụy. Đấu Khải của chính con cần bảy loại kim loại, hơn nữa độ dung hợp còn rất cao, thật là đau đầu quá đi!"
Chấn Hoa nói: "Vũ Lân, ngươi phải biết, ngươi và ta không giống nhau." Khi ông nói ra câu này, giọng điệu đầy thâm sâu.
Đường Vũ Lân sững sờ một chút, chợt nghe Chấn Hoa tiếp tục nói: "Ngươi và ta không giống nhau, là bởi vì ngươi có thể đi xa hơn ta. Thần Tượng, cũng không phải là điểm cuối của thợ rèn chúng ta! Giống như Cực Hạn Đấu La cũng có các trình tự khác nhau, Thần Tượng chúng ta cũng như vậy. Ta trở thành Thần Tượng nhiều năm như vậy, thẳng thắn mà nói, bằng vào năng lực hiện tại của ta, cho dù là toàn lực ứng phó, không tiếc bất cứ giá nào, tối đa cũng chỉ có thể hoàn thành Thiên Rèn hữu linh hợp kim bốn loại kim loại. Đây là cực hạn rồi, đến tuổi của ta, thậm chí tiến hành một lần Thiên Rèn như vậy, chỉ sợ cần phải nghỉ ngơi điều chỉnh hơn một năm. Nhưng ngươi mới bao lớn? Ngươi năm nay mới hai mươi mấy tuổi, quan trọng hơn là, cùng là Thần Tượng, nhưng nội tình của chúng ta khác nhau."
"Phong Hào Đấu La của ngươi, là dựa vào chính mình từng chút từng chút tu luyện mà thành, ngươi còn có tu vi tinh thần Linh Vực cảnh. Ít nhất trong trí nhớ của ta, trong giới thợ rèn chúng ta, còn chưa từng xuất hiện một vị Thần Tượng có tu vi tinh thần Linh Vực cảnh. Huống chi ngươi còn có năng lực hấp thu một phần nguyên tố lôi kiếp. Tỷ lệ thành công Thiên Rèn hiện tại của ngươi đã dần dần tiếp cận 40%, ngươi có biết không, tình huống ngươi không hài lòng với chính mình bây giờ nếu để cho đám tiền bối trong giới rèn chúng ta biết, chỉ sợ đều phải tức đến mức từ trong quan tài bò ra ngoài."
Nói đến đây, trên mặt Chấn Hoa hiện lên một chút ửng hồng phấn khởi, "Thiên Rèn là gì? Là sự sáng tạo chân chính, đó là năng lực chỉ có Sáng Thế Thần mới có. Cứ việc sự sáng tạo của chúng ta còn rất nhỏ bé, chỉ là thoáng dẫn dắt lực lượng pháp tắc giữa thiên địa, nhưng đó cũng là độc nhất vô nhị, ít nhất ngoài chúng ta ra, bất kỳ nghề nghiệp nào khác đều không làm được đến mức này."
"Tuy rằng ta đã sớm biết, ngươi đang sử dụng nhiều loại hữu linh hợp kim, thậm chí sau này còn tiến hành Hồn Rèn và đã thành công. Ngươi có biết vì sao ta không ngăn cản ngươi không? Rõ ràng biết loại hữu linh hợp kim này Thiên Rèn sẽ gian nan như vậy, ta lại vẫn không ngăn cản ngươi, ngươi biết tại sao không?"
Đường Vũ Lân có chút mờ mịt lắc đầu.
Chấn Hoa giơ lên hai ngón tay, "Hai nguyên nhân, nguyên nhân đầu tiên là, ta căn bản không cho rằng ngươi có thể trở thành Thần Tượng."
"Hả?" Đường Vũ Lân trợn mắt há mồm nhìn Chấn Hoa.