"Dẫn bọn chúng đến quân pháp xứ!" Đường Vũ Lân hét lớn một tiếng.
Tình hình lúc này đã có phần hỗn loạn.
Quân đội sợ nhất điều gì? Chính là binh biến từ bên trong! Dưới sự dẫn dắt và kích động bằng tinh thần lực của hắn, cảm xúc của đám binh sĩ tại đây đều trở nên vô cùng sôi sục.
Mà mấy người lên tiếng lúc trước cũng đã lặng lẽ đi về phía đỉnh núi. Đường Vũ Lân cũng nhân cơ hội thoát thân, nhanh chóng rời đi.
Xuyên qua khu chợ, cuối cùng cũng tiến vào con đường lên núi. Sau khi qua thêm một trạm gác, Đường Vũ Lân mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Những người khác đã sớm phân tán đi trước, lúc hắn quay về đã bảo mọi người lên núi trước. Một mình hắn thoát thân sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Ở lại phía sau là Tư Mã Kim Trì, A Như Hằng, và Lăng Tử Thần, kẻ chẳng ngại gây chuyện lớn. Mấy tiếng hô vang vừa rồi chính là do họ cất lên.
Trong cái rủi có cái may, nhờ có vụ binh biến bất ngờ ở bên dưới, bọn họ đương nhiên càng khó bị chú ý hơn. Đường Vũ Lân dẫn theo các đồng đội nhanh chóng lên núi, thẳng tiến đến lối vào của Chiến Thần Điện.
Thẩm Tinh quả không hổ danh là chuyên gia tính toán tài ba, nàng đã thiết lập lại toàn bộ hệ thống hồn đạo nội bộ của Trung Ương quân đoàn, giúp cho con đường của nhóm Đường Vũ Lân thông suốt không bị cản trở.
Càng lên gần đỉnh núi, số lượng hồn đạo khí dò xét ngược lại càng ít. Phần lớn các cơ sở của Trung Ương quân đoàn đều nằm ở phía dưới. Khu vực gần đỉnh núi đều thuộc về Chiến Thần Điện. Mà Chiến Thần Điện, bất kể là trong quân đội hay trong Liên bang, đều có địa vị siêu nhiên.
Cuối cùng, họ cũng tiến vào khu vực cao nhất của Tây Sơn, vượt qua độ cao hai nghìn năm trăm mét so với mực nước biển. Hai nghìn năm trăm mét là ranh giới tuyết, từ đây trở đi cho đến đỉnh núi đều bị tuyết trắng bao phủ.
Đến nơi đây, Đường Vũ Lân bất giác nhớ lại đủ mọi chuyện khi còn ở Huyết Thần quân đoàn. Càng nhớ hơn về lúc ấy, nàng vẫn còn kề bên bầu bạn. Dù rằng cứ cách một khoảng thời gian mới có thể gặp nàng một lần, nhưng ít ra vẫn luôn được gặp!
"Dừng lại, tiếp tục tiến lên sẽ đi vào phạm vi của Chiến Thần Điện. Các ngươi có giấy giới thiệu không?" Đúng lúc này, một quả cầu kim loại đột nhiên từ trên trời bay xuống, trên quả cầu có những thiết bị tựa như máy dò, chiếu thẳng vào nhóm người Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân khẽ cười, "Chúng ta đã đến được đây, chứng minh thân phận cũng không còn quan trọng nữa. Căn cứ theo nguyên tắc tị nạn của Chiến Thần Điện, chúng ta có quyền tiến vào để khiêu chiến."
"Quy tắc đã thay đổi!" Âm thanh điện tử phát ra từ quả cầu kim loại, ngay sau đó, tiếng còi báo động chói tai chợt vang lên.
Chuyện gì thế này? Đường Vũ Lân cũng không khỏi ngẩn người, chuyện này không giống với lời Vô Tình Đấu La nói! Theo lời Vô Tình Đấu La, chỉ cần bước vào phạm vi ranh giới tuyết là đã xem như tiến vào khu vực của Chiến Thần Điện, thông thường đều có thể thuận lợi vào trong tham gia khảo hạch. Lẽ nào, bọn họ đã rơi vào tình huống khác thường sao?
Cùng với tiếng còi báo động, từ phía Trung Ương quân đoàn bên dưới, hàng chục luồng sáng tức khắc bắn ra, bay thẳng về phía đỉnh núi.
Âm thanh điện tử từ quả cầu kim loại trước mặt Đường Vũ Lân lại vang lên, "Để tránh phiền phức và tiết kiệm thời gian, những người không có giấy tờ chứng minh thân phận cần phải vượt qua khảo nghiệm từ Trung Ương quân đoàn trước. Chỉ khi lên được đến đỉnh núi, tiến vào Chiến Thần Điện thì khảo hạch mới bắt đầu." Nói xong câu đó, quả cầu kim loại đột ngột tăng tốc, "Vút" một tiếng, bay thẳng lên đỉnh núi.
Đỉnh cao nhất của Tây Sơn Minh Đô có độ cao khoảng hơn bốn nghìn mét so với mực nước biển, nói cách khác, vị trí hiện tại của họ còn cách đỉnh núi hơn một nghìn mét. Muốn lên đỉnh, nhất định phải xông lên.
"Đi!" Chẳng buồn bận tâm đến sai sót này, Đường Vũ Lân không chút do dự hét lớn.
Mọi người không còn che giấu tu vi, hồn lực của mỗi người đều được phóng thích, lao thẳng lên đỉnh núi như những mũi tên.
Đối mặt với hơn mười cỗ cơ giáp đang bay vút lên từ phía dưới, Đường Vũ Lân hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ lắc đã bay lên không trung. Tia điện màu lam tím lóe lên trong mắt, tay phải chỉ lên trời, trong phút chốc, lấy cơ thể hắn làm trung tâm, sấm sét bùng nổ!
Lôi Đình Chi Sâm! Kỹ năng công kích phạm vi rộng mạnh mẽ đến từ Lôi Minh Diêm Ngục Đằng.
Với tu vi hiện tại của Đường Vũ Lân, Lôi Đình Chi Sâm bộc phát ra đủ để bao phủ một phạm vi cực lớn xung quanh.
Trong số những cỗ cơ giáp đang lao lên, ba cỗ dẫn đầu đều là cơ giáp hắc cấp, nhưng dù là cơ giáp hắc cấp, bên trong cũng vang lên tiếng còi báo động chói tai ngay lập tức.
Sấm sét sẽ gây ra nhiễu loạn cực mạnh, dù khả năng điều khiển cơ giáp có tốt đến đâu, một khi lõi hồn đạo bên trong gặp vấn đề, đó sẽ là phiền phức lớn.
Vì vậy, sau khi Lôi Đình Chi Sâm nở rộ, có thể thấy rõ hơn mười cỗ cơ giáp đang bay lên từ phía dưới loạng choạng bay tứ tán ra xung quanh, không một cỗ nào dám xông vào vùng sấm sét.
Đường Vũ Lân lúc này mới lóe mình, như một mũi tên lao về phía đỉnh núi, khoảng cách hơn nghìn mét đối với tu vi của họ, nếu toàn lực ứng phó thì chỉ trong nháy mắt mà thôi.
Đến đỉnh núi. Một cánh cửa kim loại khổng lồ cứ thế được khảm trên khối nham thạch lớn nhất.
Cánh cửa toàn thân đen sẫm, trên đó điêu khắc đủ loại hoa văn, phần lớn có dáng vẻ dữ tợn, có hình dạng giống hồn thú, có hình dạng giống con người.
Đường Vũ Lân biết, đây chính là Cửa Địa Ngục của Chiến Thần Điện! Đẩy cánh cửa này ra là có thể tiến vào bên trong. Mà bản thân cánh cửa này cũng là một bài khảo nghiệm. Không có sức mạnh trên ba nghìn cân thì đừng hòng đẩy được nó.
"Để ta!" A Như Hằng cười ha hả, bước lên phía trước, tay phải ấn lên Cửa Địa Ngục, giống như mở cửa nhà mình, dễ dàng đẩy nó ra, để lộ không gian bên trong.
Trước khi cơ giáp của Trung Ương quân đoàn đến nơi, mọi người đã nối đuôi nhau tiến vào, chui vào phạm vi của Chiến Thần Điện.
"Ầm!" Cửa Địa Ngục đóng lại. Nhóm người Đường Vũ Lân đã vào trong toàn bộ.
Mãi đến lúc này, từng cỗ cơ giáp của Trung Ương quân đoàn mới bay vút lên giữa không trung, nhìn chằm chằm xuống dưới, nhưng giờ phút này bọn họ đã chẳng thể làm được gì, đành bất lực.
Cửa Địa Ngục đóng kín. Xung quanh tối đen như mực, không có bất kỳ ánh sáng nào.
"Chào mừng đến với địa ngục tầng mười tám." Một giọng nói lạnh như băng vang lên, ngay sau đó, mọi người chỉ cảm thấy mặt đất dưới chân rung chuyển, theo cảm giác phán đoán, mặt đất dưới chân họ dường như đang hạ xuống, chìm sâu vào lòng đất.
Mọi người tụ tập lại một chỗ, Lăng Tử Thần được vây quanh ở trung tâm, Đường Vũ Lân phóng thích tinh thần lực, cảm nhận mọi biến hóa xung quanh.
Ước chừng một phút sau, cùng với một tiếng "rầm" trầm đục, mặt đất dưới chân mọi người rung lên rồi ổn định lại.
Ngay sau đó, mặt đất dưới chân họ đột nhiên biến mất không một dấu hiệu báo trước.
Đường Vũ Lân đã sớm có chuẩn bị, mọi người đồng thời vận hồn lực khống chế cơ thể, từ từ lơ lửng đáp xuống, không đến mức bị rơi thẳng.
Rơi xuống khoảng ba mươi mét là một tấm lưới lớn. Dù có rơi thẳng xuống cũng không cần lo bị thương. Một hành lang rộng lớn cũng theo đó hiện ra trong tầm mắt của họ.
Hành lang rộng chừng hai mươi mét, cao năm mét, kéo dài thẳng về phía trước. Xa xa, có thể lờ mờ nhìn thấy ánh sáng màu đỏ sẫm lúc ẩn lúc hiện.
Đường Vũ Lân sải bước đi ở phía trước, tiến vào bên trong Chiến Thần Điện, nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành một phần rất lớn.
Đi được khoảng trăm mét, một căn phòng khổng lồ xuất hiện trước mắt mọi người.
Đại sảnh này có hình tròn, cả mặt đất lẫn những bức tường xung quanh đều khắc đầy những pháp trận hồn đạo phức tạp. Ánh sáng đỏ lúc ẩn lúc hiện mà họ thấy lúc trước đều phát ra từ những pháp trận hồn đạo này.
Giờ phút này, có đúng mười người đang đứng thành một hàng ở đó, rõ ràng là đang đợi họ.
Địa ngục tầng mười tám của Chiến Thần Điện, có bao nhiêu người tiến vào, sẽ có bấy nhiêu vị Chiến Thần ứng chiến. Đây là quy tắc. Hơn nữa, thực lực của đối thủ sẽ được xác định dựa trên tu vi của người đến.
Trường hợp một lần đến mười người như bọn họ tuyệt đối thuộc loại cực kỳ hiếm thấy, trên thực tế không thể nào mỗi tầng của Chiến Thần Điện đều có mười vị Chiến Thần để ứng chiến, Chiến Thần Điện không có đủ nhân lực. Đây cũng là lý do vì sao Tào Đức Trí đề nghị Đường Vũ Lân nên dẫn theo đủ nhiều người. Sẽ có ưu thế về mặt này.