Lúc trước đối mặt với Quang Tiêu, đối thủ cũng là sáu hồn hoàn, Vũ lão sư dường như còn chưa hề sử dụng hồn kỹ! Chỉ dựa vào sự thấu hiểu của bản thân về võ hồn mà đã khiến Quang Tiêu thảm bại, đây không thể nghi ngờ không phải là chênh lệch về hồn lực, mà đến từ sự am hiểu và vận dụng võ hồn của hai bên.
Một cánh cửa hoàn toàn mới như được mở ra trong lòng Đường Vũ Lân, hắn lần đầu tiên hiểu ra một đạo lý: Chiến Hồn Sư tuy được chia thành các hệ như Cường công, Mẫn công, Khống chế, nhưng trên thực tế, những phân loại này đều không phải là tuyệt đối, chúng đều có thể tương thông với nhau, mấu chốt là xem bản thân Hồn Sư khống chế và sử dụng chúng như thế nào.
Cổ Nguyệt tại sao lại mạnh mẽ như vậy? Không chỉ vì nàng sở hữu võ hồn kỳ lạ có khả năng khống chế sáu loại nguyên tố, mà quan trọng hơn là nàng có thể khống chế chúng trong quá trình phóng thích. Ví dụ như hồn kỹ hỗn hợp phối hợp hai loại nguyên tố, uy năng thi triển ra đã vượt xa tu vi của bản thân nàng.
"Vũ lão sư, tác dụng của tinh thần lực không chỉ đơn giản là để chứa đựng Hồn Linh, phải không?" Đường Vũ Lân vừa đi theo Vũ Trường Không về phía trước vừa đột nhiên hỏi.
Vũ Trường Không quay đầu nhìn hắn, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, rồi gật đầu, "Ngươi có thể nhận ra điều này, chứng tỏ ngươi đã cảm nhận được rồi."
Đường Vũ Lân hưng phấn gật đầu, ngoài việc tu luyện hồn lực, phương hướng mình cần phải nâng cao quả thật còn rất nhiều!
Có lẽ vì số lượng hồn thú nói chung khá ít, nên thảm thực vật trong Thăng Linh Đài trung cấp tươi tốt hơn nhiều, ít bị phá hoại hơn. Một vài cây đại thụ che trời thậm chí có thể che khuất hoàn toàn ánh sáng. Càng tiến sâu vào trong rừng, hiện tượng này càng rõ rệt, khiến cho ánh sáng trong Thăng Linh Đài dần trở nên u tối.
Tốc độ tiến lên của Vũ Trường Không cũng ngày càng chậm lại. Trên đường gặp phải vài con hồn thú, đều bị ông dễ dàng đánh tan, rồi để Đường Vũ Lân chém giết hấp thu linh lực.
Trong đó có một con hồn thú ngàn năm, ba con còn lại đều là cấp trăm năm. Linh lực thu được không nhiều.
"Theo sát ta, chúng ta đã tiến sâu vào khu hỗn hợp, trong phạm vi này lúc nào cũng có thể gặp phải vạn năm hồn thú. Hồn thú đạt đến cấp vạn năm sẽ có một sự biến đổi về chất. Đầu tiên là trí tuệ của chúng, sẽ vượt xa hồn thú cấp ngàn năm, trí tuệ của một số vạn năm hồn thú thậm chí không thua kém con người."
Trí tuệ? Đối với nhân loại mà nói thì dường như chẳng là gì. Mọi người đã sớm quen với điều đó. Nhưng đối với hồn thú vốn đã sở hữu thực lực cường đại, trí tuệ lại có thể quyết định liệu chúng có thể phát huy hết thực lực của mình hay không, đặc biệt là khi đối mặt với con người.
Hồn thú thực sự đáng sợ nhất định là những con có trí tuệ. Giống như Ám Kim Khủng Trảo Hùng trăm năm mà bọn Đường Vũ Lân gặp phải lúc trước, nếu con Khủng Trảo Hùng đó có đủ trí tuệ, hắn căn bản không thể cầm cự lâu như vậy, trong lần đột kích đầu tiên, người bị giết sẽ không chỉ có một mình Tạ Giải.
Sự khủng bố của vạn năm Ám Kim Khủng Trảo Hùng đủ để dễ dàng hủy diệt một tòa thành thị, thứ nó dựa vào không chỉ là trí tuệ.
Trên mặt Đường Vũ Lân thoáng hiện một tầng ánh sáng nhàn nhạt, lặng lẽ phóng thích Lam Ngân Thảo của mình, sẵn sàng ứng biến bất cứ lúc nào. Ở đây, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự nhỏ bé của bản thân, ngay cả người mạnh mẽ như Vũ lão sư cũng phải cẩn thận dè dặt như vậy, có thể tưởng tượng được, khi mình gặp phải cường địch sẽ yếu ớt đến mức nào. Con đường mình phải đi còn rất dài, rất dài.
"Dừng lại!" Vũ Trường Không đột nhiên dừng bước, Đường Vũ Lân cũng vội vàng dừng lại, suýt chút nữa thì đâm sầm vào lưng ông.
"Có chút không ổn." Sắc mặt Vũ Trường Không trở nên nghiêm nghị.
"Sao vậy? Vũ lão sư." Đường Vũ Lân nghi hoặc hỏi, hắn chẳng cảm nhận được gì cả. Dù cho đã vận dụng Tử Cực Ma Đồng cẩn thận quan sát xung quanh, cũng không phát hiện bất kỳ biến hóa nào.
Vũ Trường Không nói: "Quá yên tĩnh. Cho dù số lượng hồn thú ở khu trung cấp có ít, thì cũng phải có một vài loại côn trùng bình thường chứ. Hơn nữa, ngươi có cảm thấy ánh sáng xung quanh chúng ta đang dần trở nên mờ mịt không? Đây không chỉ là do thảm thực vật trên cao che khuất, mà còn có những yếu tố khác. Chúng ta rất có khả năng đã gặp phải một con hồn thú cực kỳ mạnh mẽ. Nếu đúng như ta đoán, e rằng chúng ta gặp phiền phức rồi."
Ngay cả Vũ Trường Không cũng cảnh giác đến thế, Đường Vũ Lân không khỏi thầm kinh hãi. Nhưng hiện tại hắn chẳng thể làm gì được, chỉ có thể dựa vào Vũ lão sư.
Tận sâu trong lòng, Đường Vũ Lân vô cùng ghét cảm giác này. Cái cảm giác bất lực, không thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, chỉ ai từng trải qua mới có thể thấu hiểu nỗi thống khổ đó.
Vũ Trường Không đứng yên tại chỗ, Thiên Sương Kiếm trong tay tỏa ra hàn ý nhàn nhạt. Ánh mắt ông lạnh lẽo mà trầm tĩnh, thỉnh thoảng có tử quang lóe lên.
Lúc này Đường Vũ Lân cũng đã cảm nhận được, xung quanh quả thực tĩnh lặng đến đáng sợ, ngoài bọn họ ra, thậm chí ngay cả tiếng lá cây xào xạc trong gió cũng không có. Bất thường, thực sự rất bất thường. Lúc trước mình quan sát vẫn chưa đủ cẩn thận.
Chính vào lúc này, đột nhiên, Đường Vũ Lân nhìn thấy, bốn phía xuất hiện từng bóng đen. Từng cái bóng đen kịt như mực, những cái bóng này ẩn hiện sau những thân cây, nhưng cũng đang không ngừng tiếp cận bọn họ.
Là cái gì?
Vũ Trường Không vẫn không nhúc nhích, Đường Vũ Lân nhìn thấy, tự nhiên ông cũng nhìn thấy. Tay phải nắm chặt Thiên Sương Kiếm khẽ run, không ngừng thay đổi phương hướng mũi kiếm, nhưng không vội ra tay. Mà lúc này, không gian xung quanh rõ ràng trở nên u ám hơn, ánh sáng dường như bị cả khu rừng rậm này nuốt chửng, hấp thu mất vậy.
Bóng đen không ngừng tiếp cận, Đường Vũ Lân dùng toàn lực cảm nhận, cũng không cách nào phát hiện ra dao động khí tức trên người chúng.
Đột nhiên, một bóng đen nhanh như tia chớp lao ra, xông thẳng về phía bọn họ. Đường Vũ Lân vận dụng Tử Cực Ma Đồng, mới miễn cưỡng nhìn rõ được hình dáng của bóng đen kia, hắn kinh ngạc phát hiện, bóng đen kia lại chính là hắn.
Đúng vậy, chính là một tồn tại giống hệt Đường Vũ Lân. Chỉ có điều, toàn thân nó như được bao phủ bởi một lớp lụa đen, trông thì là Đường Vũ Lân, nhưng trong mắt lại tràn ngập khát máu và lạnh lẽo.
Thiên Sương Kiếm của Vũ Trường Không lóe lên, một vệt sương giá chém ra, nhưng khi nó tiếp xúc với bóng đen, vệt sương giá lại trực tiếp xuyên qua người bóng đen mà không thể đánh tan nó. Bóng đen đột nhiên tăng tốc, lao thẳng về phía Đường Vũ Lân.
"Hừ!" Một tiếng hừ lạnh vang lên từ miệng Vũ Trường Không, hai đạo tử quang tức thì từ trong mắt ông bắn ra, bóng đen kia kêu lên một tiếng thảm thiết, lập tức hóa thành tro bụi.
Cùng lúc đó, Vũ Trường Không quay đầu, tử quang trong mắt lại rơi vào một bóng đen khác đang lao về phía ông, trông giống hệt ông. Bóng đen kia cũng hóa thành khói nhẹ trong tiếng kêu thảm.
Thế này cũng được sao? Đây cũng là Tử Cực Ma Đồng ư?
Đường Vũ Lân kinh ngạc nhìn tử quang dần thu lại trong mắt Vũ Trường Không, há hốc miệng. Vũ lão sư pro quá, có gì mà thầy không làm được chứ?
Ánh mắt Vũ Trường Không vẫn ngưng trọng, "Hồn thú song thuộc tính Hắc ám và Tinh thần. Rất mạnh."
Những bóng đen xung quanh không lao lên nữa, dường như bị Tử Cực Ma Đồng dọa sợ, chúng lặng lẽ di chuyển ra sau những thân cây rồi biến mất không một tiếng động. Và cũng chính lúc này, khói đen nồng nặc bắt đầu từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo tới. Bên trong làn khói đen đó dường như ẩn chứa thứ gì đó cực kỳ kinh khủng, chỉ cần nhìn thấy chúng, trong lòng Đường Vũ Lân liền dâng lên một cảm giác sợ hãi mãnh liệt.
Hồn hoàn thứ hai trên người Vũ Trường Không theo đó sáng lên, một luồng sương mù trắng xóa lấy cơ thể ông làm trung tâm bùng ra, bao phủ lấy ông và Đường Vũ Lân đồng thời khuếch tán ra ngoài, va chạm với làn khói đen kia.
Khói đen và sương mù tiếp xúc với nhau, khói đen ngưng tụ lại, hóa thành những giọt chất lỏng màu đen rơi xuống mặt đất, lặng lẽ hòa tan, trong không khí dường như tràn ngập một mùi vị kỳ dị.
Đây là sự va chạm giữa các thuộc tính, Vũ lão sư đang dùng thuộc tính Băng của mình để đối kháng với thuộc tính Hắc Ám của đối phương. Chẳng lẽ nói, hồn thú thuộc tính Hắc Ám này lại sở hữu năng lực loại lĩnh vực trong truyền thuyết sao?
Tương truyền rằng, bên trong lĩnh vực, người thi triển có thể khống chế tất cả. Tuy điều này có chút khoa trương, nhưng ở trong lĩnh vực của chính mình, thực lực chắc chắn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Hiện tại điều phiền phức nhất không phải là làm sao để chống lại năng lực của đối phương, mà là làm thế nào để tìm ra đối thủ. Không tìm được kẻ địch, căn bản không biết nên ra tay thế nào!
Lĩnh vực?
Đường Vũ Lân đột nhiên nảy ra một ý, hắn ngồi xổm xuống, nhắm mắt lại, một ngón tay chạm vào cây Lam Ngân Thảo bên chân mình.
Cùng với sự tiến bộ không ngừng của võ hồn Lam Ngân Thảo, hắn đã sớm phát hiện ra, mình và tất cả thực vật đều có vẻ vô cùng thân thiết, đặc biệt là Lam Ngân Thảo, đôi khi hắn có thể cảm nhận rõ ràng được niềm vui, nỗi buồn của chúng.
Thông qua Lam Ngân Thảo để cảm nhận những nơi xa hơn, hắn đã từng thử qua. Nếu đây không phải là Thăng Linh Đài, thực ra hắn rất muốn tu luyện ở những nơi tràn ngập thực vật như thế này, điều đó sẽ giúp ích rất lớn cho tu vi của hắn.
Lúc trước Vũ Trường Không đã nhắc nhở hắn về tầm quan trọng của tinh thần lực trong tu luyện và chiến đấu, lúc này hắn cũng xem như học đi đôi với hành, tập trung tinh thần, lặng lẽ cảm nhận những gợn sóng tinh thần nhẹ nhàng lan tỏa từ Lam Ngân Thảo.
Quả nhiên là vậy! Khóe miệng Đường Vũ Lân hơi nhếch lên, hắn đã hiểu rõ cảm giác sợ hãi mà mình cảm nhận được lúc trước đến từ đâu, không chỉ là nỗi sợ hãi xuất hiện từ sâu trong lòng mình, mà quan trọng hơn là đến từ nỗi sợ của những loài thực vật xung quanh. Chúng vì sợ hãi kẻ đến mà sinh ra những dao động cảm xúc mãnh liệt, khiến cho hắn, một Hồn Sư hệ thực vật, cũng cảm nhận được.