"Được. Chúng ta sẽ dốc toàn lực." Đường Vũ Lân dứt khoát đồng ý.
Dư Quan Chí nói: "Theo tính toán, toàn bộ binh lực của chúng ta muốn tập kết đầy đủ e là cần khoảng mười ngày nữa. Phòng tuyến đã được củng cố toàn diện. Đợi khi quân số đến đủ, chúng ta sẽ bắt đầu tiến công. Đường môn chủ, phía ngài có giới hạn nào đối với việc chuyển hóa sinh mệnh năng lượng của sinh vật vực sâu không? Nếu chúng ta tiêu diệt sinh vật vực sâu trên diện rộng, liệu có thể khiến cho sinh mệnh năng lượng của chúng thoát đi không?"
Lời này của hắn, không nghi ngờ gì là đã chuẩn bị sẵn sàng để điều động vũ khí hủy diệt quy mô lớn bất cứ lúc nào.
Đường Vũ Lân đáp: "Trước mắt vẫn chưa biết giới hạn ở đâu, nên chắc không có vấn đề gì lớn. Cây con Sinh Mệnh này là một phần của hạt giống tự nhiên thuộc về toàn bộ vị diện Đấu La Đại Lục, thứ nó khao khát nhất chính là sinh mệnh năng lượng. Trên thực tế, sinh mệnh năng lượng mà ta hấp thu bằng Hoàng Kim Long Thương đều chuyển hóa cho nó, ta chỉ đóng vai trò như một cây cầu trung gian mà thôi. Cho nên, khả năng chịu đựng của bản thân ta không có vấn đề gì. Mà nó cũng cần một lượng sinh mệnh năng lượng khổng lồ hơn nữa."
Dư Quan Chí nói: "Tốt lắm. Đợi đến lúc quyết chiến, sẽ cần ngài phối hợp. Chúng tôi cũng sẽ dốc toàn lực bảo vệ an toàn cho ngài. Đường môn chủ, không cần ngài phải chiến đấu, chỉ cần ngài có thể hút sạch toàn bộ sinh mệnh năng lượng của những sinh vật vực sâu mà chúng tôi tiêu diệt, ngài chính là công thần lớn nhất. Lần này, hy vọng chúng ta không chỉ đẩy lùi được vị diện vực sâu, mà còn có thể trọng thương chúng, khiến chúng không bao giờ dám xâm phạm vị diện của chúng ta nữa."
Đường Vũ Lân kiên định gật đầu, "Phải như thế. Ngài yên tâm, chúng tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp."
Điểm khác biệt lớn nhất so với sáu ngàn năm trước chính là, lúc này bọn họ cuối cùng đã có biện pháp suy yếu sinh vật vực sâu theo đúng nghĩa.
Dư Quan Chí nói: "Phương án tác chiến tiếp theo chúng tôi đều đã bàn bạc với bên ngài. Vậy ta đi trước đây, ài, Đường môn chủ, ngài cũng đừng quên Đấu Khải bốn chữ của ta nhé! Bằng không ta thật sự khó ăn nói lắm. Còn nữa, sau này nếu ngài định Thiên Rèn, hãy ưu tiên nghĩ đến chúng tôi. Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu."
Đường Vũ Lân không khỏi cười khổ: "Dư Tướng quân, ngài có thể đừng nói về Đấu Khải bốn chữ như thể đi mua rau ngoài chợ được không?"
Dư Quan Chí cười ha hả một tiếng, "Sao lại thế được? À đúng rồi, ta với sư bá của ngươi là bạn tốt đấy. Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn. Không nể mặt thầy tu cũng phải nể mặt phật tổ."
"Sư bá? Chấn Hoa sư bá?" Đường Vũ Lân nhất thời có cảm giác như bị bán đứng, thảo nào vị này lại biết tốc độ Thiên Rèn của mình xưa nay chưa từng có.
Dư Quan Chí đứng dậy, nói: "Còn ai vào đây nữa? Vốn dĩ chúng tôi còn muốn mời ông ấy làm khách khanh cho gia tộc, nhưng lại bị từ chối. Có lẽ ngươi còn chưa biết, năm đó khi sư bá của ngươi mới gia nhập hiệp hội thợ rèn, đều là chúng tôi giúp đỡ đấy."
Đường Vũ Lân trong lòng thầm rúng động, những đại gia tộc này quả nhiên không hề tầm thường!
"Dư Tướng quân, có một chuyện ta phải nhắc nhở ngài. Mười ngày, có hơi lâu. Nếu được, phát động tổng tiến công càng nhanh càng tốt. Ta luôn có một dự cảm không lành. Lần này vị diện vực sâu chuẩn bị, rất có thể còn đầy đủ hơn chúng ta tưởng tượng. Bằng không, bọn chúng đã không trực tiếp phát động công kích. Còn nữa, điểm quan trọng nhất là, chúng ta cũng không biết, lối ra của thông đạo này rốt cuộc sẽ mở trong bao lâu."
Sắc mặt Dư Quan Chí hơi thay đổi, ông ta nghiêm nghị gật đầu, "Đúng là như vậy, ta sẽ thúc giục các nơi nhanh chóng hơn. Ta cũng phải nhắc nhở ngươi một chút. Bên phía quân đội, cũng không phải ta có thể quyết định tất cả. E rằng bộ trưởng sẽ có vài ý kiến khác biệt. Tuy ông ta không trực tiếp tham gia chỉ huy chiến trường, nhưng tất cả hậu cần, tiếp tế, viện trợ đều do ông ta phụ trách. Tây Phương quân đoàn và Tây Bắc quân đoàn đều là thế lực trực thuộc của ông ta. Bắc Hải quân đoàn cũng có quan hệ mật thiết với họ."
Đường Vũ Lân tiễn Dư Quan Chí đi, sắc mặt cũng theo đó trở nên nặng nề. Tuy vị quân đoàn trưởng Trung Ương quân đoàn này không nói rõ, nhưng hắn cũng nghe ra được hàm ý trong lời nói của ông ta.
Tên đầy đủ của Bộ Quân đội Liên bang Đấu La là Hội đồng Quân sự Liên bang Đấu La, thực hiện chế độ ủy viên trưởng phụ trách, cũng được gọi là bộ trưởng Bộ Quân đội, có địa vị vô cùng quan trọng trong liên bang. Vị bộ trưởng này cùng với quân đoàn trưởng Trung Ương quân đoàn Dư Quan Chí, quân đoàn trưởng Hải Thần quân đoàn kiêm điện chủ Chiến Thần Điện là Hãn Hải Đấu La Trần Tân Kiệt được xưng là tam đại cự đầu của quân đội.
Sau khi Trần Tân Kiệt cố ý tiết lộ tin tức về Vĩnh Hằng Thiên Quốc và bị Đường Môn nắm được, ông ta cũng quyết định rút lui khỏi quân đội. Người chủ trì quân đội thực sự cũng chỉ còn lại hai vị. Mặc dù lần này Trần Tân Kiệt quyết định quay về, nhưng so với trước kia vẫn có sự khác biệt. Trong khoảng thời gian ông ta rời đi, thế lực truyền thống của ông ta đã bị cài cắm không ít người.
Quan trọng nhất là, Đường Vũ Lân nghe ra được từ trong lời của Dư Quan Chí, trong tam đại cự đầu, ông ta không phải người đứng sau Truyền Linh Tháp, Trần Tân Kiệt lại càng không thể, vậy thì chỉ còn lại vị ủy viên trưởng trên danh nghĩa là chỉ huy tối cao của quân đội liên bang.
Hơn nữa Dư Quan Chí còn cố ý chỉ ra thế lực truyền thống của vị ủy viên trưởng này, bao gồm cả ba đại quân đoàn. Như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, từ góc độ quân đội mà xem, cả ba quân đoàn này đều ủng hộ Truyền Linh Tháp.
Đường Vũ Lân sao có thể không thầm thở dài trong lòng? Khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, lại còn là quang minh chính đại tìm đến tận cửa. Xét từ mọi góc độ, vào thời điểm đó, cho dù là thế lực đứng sau Truyền Linh Tháp cũng không thể nào giúp đỡ bọn chúng.
Đáng tiếc lại bị vị diện vực sâu đột nhiên giáng xuống phá hỏng. Bất kể trận chiến với đại quân vực sâu lần này kết quả ra sao, sau này muốn tìm được cơ hội như vậy nữa e rằng rất khó.
Nếu thua, đương nhiên vạn sự đều tan biến, toàn bộ Đấu La Đại Lục có lẽ sẽ không còn tồn tại. Cho dù thắng, với tư cách là người tham gia đại chiến, Truyền Linh Tháp tất nhiên cũng sẽ là một trong những công thần, lại có ông lớn quân đội chống lưng, ghi cho bọn chúng chút công lao cũng không khó. Đến lúc đó, muốn động thủ với Truyền Linh Tháp sẽ phải chịu áp lực dư luận cực lớn. Bản thân Đường Vũ Lân không sao cả, nhưng lại không thể không lo lắng cho học viện và Đường Môn!
Không thể không nói, vận khí của Truyền Linh Tháp thật sự quá tốt. Nếu cho Đường Vũ Lân một cơ hội nữa, có lẽ lúc đó hắn đã hạ thủ triệt để với Truyền Linh Tháp rồi.
Trên đường cao tốc, từng chiếc xe quân dụng gào thét lướt qua. Các lối vào quốc lộ xung quanh đã bị phong tỏa tạm thời, với lý do là tiến hành kiểm tra, bảo trì.
Để không gây hoang mang cho dân chúng, liên bang đã tiến hành kiểm soát truyền thông toàn diện, ngoài lỏng trong chặt, phong tỏa tất cả tin tức liên quan đến phương bắc. Vì vậy, cho dù là những người thạo tin trong giới truyền thông, hiện tại cũng chỉ biết liên bang đang điều động quân đội trên quy mô lớn.
Mà tình huống như vậy trước đây cũng từng xảy ra, đó là lúc chuẩn bị xuất binh nhằm vào hai nước Tinh La và Đấu Linh.
Lần đầu tiên thất bại thảm hại trở về, lần thứ hai còn chưa kịp xuất quân. Cho nên, giới truyền thông đối với việc điều động quân sự này cũng đã quen. Thậm chí rất nhiều người còn đồn rằng, liên bang lại sắp dùng binh với hai nước Tinh La và Đấu Linh, nên mới phong tỏa tin tức nghiêm ngặt, không để thông tin chính xác bị rò rỉ ra ngoài.
Bên trong đại lục vẫn đang trong một bầu không khí hòa bình, đối với chuyện liên bang xuất binh, đại đa số dân chúng đều chỉ cảm thấy hưng phấn mà thôi, dù sao trong lòng họ, liên bang vẫn luôn là thế lực mạnh nhất trên cả hành tinh, không có bất kỳ đối thủ nào.
Lúc này, ngay trong một chiếc xe quân dụng có kích thước khổng lồ, có cả một nhóm người đang ngồi.
Bên trong chiếc xe quân sự này vô cùng xa hoa, có một vòng ghế sô pha rộng rãi thoải mái, còn có bàn, phòng vệ sinh. Thậm chí ở phía trước nhất, ngay vị trí chồng lên trần xe còn có giường để nghỉ ngơi.
Toàn bộ không gian bên trong xe cho dù chứa mười mấy người cùng lúc cũng vẫn vô cùng rộng rãi.
Mà lúc này, số người trong xe lại không nhiều.
Cổ Nguyệt Na mặc bộ quân phục màu trắng được cắt may thẳng thớm, phối hợp với mái tóc bạc và đôi mắt tím của nàng, trông lại thêm vài phần anh khí, vô cùng hiên ngang. Bộ quân phục tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của nàng, mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng thành kiểu đuôi ngựa sau gáy. Trên vai nàng, rõ ràng đang đeo một ngôi sao cấp tướng.
Trên xe còn có vài người khác. Còn trên giường thì có một người đang nằm.
Người đang nằm chính là thiếu tháp chủ của Truyền Linh Tháp, người thừa kế của gia tộc Thiên Cổ, Thiên Cổ Trượng Đình. Chỉ có điều, lúc này trông hắn ngủ rất say, trên mặt còn lộ ra nụ cười vô cùng mãn nguyện.