Cổ Nguyệt Na lập tức dùng nguyên tố không gian phong cấm ngụm chất lỏng đó trong miệng. Nàng cúi đầu, mặc cho trước mặt có bao nhiêu người đang chứng kiến, vẫn kiên quyết hôn lên đôi môi của Đường Vũ Lân, truyền qua ngụm tiên thảo nhân gian đã hóa thành quỳnh tương ngọc dịch, hòa lẫn với nước bọt của mình.
Đó là thứ gì?
Rất nhiều người trong lòng đều dấy lên nghi hoặc. Ngay cả trong Đường Môn, cũng chỉ có Đa Tình Đấu La và Vô Tình Đấu La mới biết được sự cường đại của Tương Tư Đoạn Trường Hồng.
Một cảnh tượng kỳ diệu xuất hiện. Khi Tương Tư Đoạn Trường Hồng được truyền vào cơ thể Đường Vũ Lân, thân thể hắn nhất thời run rẩy nhè nhẹ. Máu tươi vốn không ngừng tuôn ra vậy mà lập tức ngừng chảy.
Ngay sau đó, một tầng hào quang màu vàng đỏ tỏa ra từ trên người hắn.
Cùng lúc đó, một tầng sáng màu hồng nhạt lưu chuyển, một bóng người hiện ra bên cạnh hắn, chính là Khỉ La Úc Kim Hương.
Hắn vừa xuất hiện liền không chút do dự nói với Cổ Nguyệt Na: "Nhanh lên, dùng khí tức của ngươi để dẫn dắt hơi thở của hắn, giúp cho dược lực hoàn toàn phát huy. Tương Tư Đoạn Trường Hồng cần nhất chính là khí tức của người thương. Chỉ có tình yêu chân thành mới có thể khiến tác dụng của nó phát huy đến cực hạn."
Cổ Nguyệt Na sững sờ một chút, ngay sau đó, nàng ôm chặt lấy Đường Vũ Lân, áp má mình lên má hắn. Nàng dùng thân thể mình sưởi ấm cho cơ thể hắn, hồn lực chậm rãi rót vào, thử dẫn động dao động khí tức của hắn.
Tương Tư Đoạn Trường Hồng không hổ là vua của các loài tiên thảo, theo luồng khí tức được rót vào, trên người Đường Vũ Lân nhanh chóng xuất hiện biến hóa.
Biến hóa đầu tiên chính là hơi thở của hắn. Nhịp thở dồn dập lúc trước dần dần trở nên ổn định. Trong lòng Cổ Nguyệt Na, dường như đây là khoảnh khắc bình yên nhất của hắn. Luồng khí tức sắc bén đang hoành hành trong cơ thể hắn dường như cũng bị ảnh hưởng, dần dần bị dược lực cảm hóa.
Tương Tư Đoạn Trường Hồng đương nhiên không thể đối phó được với luồng khí tức sắc bén kinh khủng của Thiên Thánh Liệt Uyên. Nhưng, Tương Tư Đoạn Trường Hồng lại có thể kích thích bản năng của Đường Vũ Lân đến mức tối đa.
Tốc độ hồi phục của cơ thể Đường Vũ Lân tăng vọt gấp nhiều lần, tuy rằng vẫn không ngừng bị phá hoại, nhưng khi tốc độ hồi phục vượt qua tốc độ phá hoại, mọi chuyện bắt đầu trở lại bình thường.
Dần dần, cơ thể hắn ổn định lại. Hơi thở cũng bắt đầu trở nên đều đặn. Quan trọng hơn là, tim đã đập trở lại!
Dưới tác dụng của dược lực cường đại từ Tương Tư Đoạn Trường Hồng, trái tim hắn được tái tạo. Hơi thở của Đường Vũ Lân cũng theo đó mà lan tỏa, dưới sự quán chú của hồn lực từ Cổ Nguyệt Na, luồng khí tức sắc bén kia dần dần bị hóa giải.
Thần Bút Đấu La Dư Quan Chí và Minh Kính Đấu La Trương Huyễn Vân đều đã tới.
Trận chiến này, nhân tài lụi tàn. Điện chủ Chiến Thần Điện ngã xuống, hai vị điện chủ Đấu La Điện hy sinh, vô số Cực Hạn Đấu La bỏ mình. Ba hạm đội lớn không còn tồn tại. Đại quân nhân loại cũng chịu tổn thất nặng nề. Giờ đây, những người có thể chủ trì đại cục, chỉ còn lại hai vị này và Cổ Nguyệt Na.
Dư Quan Chí đứng ở bên cạnh, nhìn Cổ Nguyệt Na cứu chữa cho Đường Vũ Lân, ánh mắt ông cũng trở nên ảm đạm.
Khi Thâm Uyên Thánh Quân lần lượt phá hủy lực lượng chủ lực trên chiến trường cùng tam đại hạm đội, ông như già đi mười tuổi chỉ trong một khoảnh khắc.
Ông vừa mới nhận được thông báo khẩn từ nghị hội liên bang. Bởi vì toàn bộ Đấu La Đại Lục chìm trong bóng tối, sự hoảng loạn nhanh chóng lan ra khắp mọi ngóc ngách của đại lục. Nghị hội cũng hỗn loạn tưng bừng. Quân bộ liên tục gửi điện hỏi thăm.
Điều Dư Quan Chí có thể làm, chính là truyền toàn bộ hình ảnh chiến đấu ở tiền tuyến về cho nghị hội liên bang. Sau đó, cả nghị hội liên bang và quân bộ đều chìm vào im lặng.
Khi ông vừa tới đây, mới truyền đi đoạn hình ảnh cuối cùng. Hình ảnh dừng lại ở khoảnh khắc Đa Tình Đấu La và Vô Tình Đấu La hy sinh thân mình, phong ấn vực sâu.
Thảm họa này đã không thể ngăn cản.
Bất kể nội tâm Dư Quan Chí có kiên định đến đâu, vào lúc này, ông cũng không còn chút lòng tin nào nữa.
Sợ hãi? Ông cũng không sợ hãi đến thế. Cái chết đối với ông không phải là chuyện gì đáng sợ. Hãn Hải Đấu La Trần Tân Kiệt có thể vì liên bang mà hy sinh, Hung Lang Đấu La Đổng Tử An có thể làm được, ông cũng có thể làm được.
Nhưng, thân là tổng chỉ huy tam quân, ông lại không thể dẫn dắt quân đội liên bang giành lấy tương lai cho nhân loại. Ông chỉ cảm thấy mình là tội nhân của nhân loại.
Đến lúc này, mọi phương pháp trên Đấu La Đại Lục dường như đã dùng hết. Tất cả đều không còn cơ hội.
Hết rồi, tất cả đều đã kết thúc.
Cho dù Đường Vũ Lân có thể chữa khỏi thì sao chứ? Lẽ nào bọn họ có thể chống lại được Thâm Uyên Thánh Quân ư?
Bọn họ không làm được.
Trận chiến lúc trước đã chứng minh tất cả. Sức mạnh kinh khủng của Thâm Uyên Thánh Quân, ngay cả vị diện chi chủ của Đấu La Đại Lục cũng không có cách nào. Hắn còn đáng sợ hơn Ma Hoàng lúc trước không biết bao nhiêu lần.
Dần dần, nhịp tim của Đường Vũ Lân bắt đầu trở nên mạnh mẽ, mang lại một cảm giác tràn đầy sức sống.
Mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì Đường Vũ Lân cũng sống lại. Hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn, chìm vào giấc ngủ sâu.
Mãi đến lúc này, Cổ Nguyệt Na mới thở phào một hơi, ôm Đường Vũ Lân đứng dậy, nhìn về phía Thần Bút Đấu La Dư Quan Chí, trầm giọng nói: "Mọi người đều đã rất mệt mỏi. Bất kể ba ngày sau thế nào, bây giờ tất cả mọi người cần nghỉ ngơi. Chúng ta sẽ không từ bỏ, dù chỉ còn một tia hy vọng, chúng ta cũng tuyệt đối không thể từ bỏ."
Nói đến đây, đôi mắt tím của nàng đã tràn ngập vẻ kiên định.
Dư Quan Chí chấn động, tâm trạng tuyệt vọng ban đầu cuối cùng cũng gợn lên một tia hy vọng. Ngay cả người trẻ tuổi này còn có quyết tâm như vậy, tại sao mình lại tuyệt vọng chứ?
"Đúng vậy, không thể từ bỏ. Chúng ta sẽ tập trung tất cả lực lượng. Dù có chết, cũng phải chết trên chiến trường."
Cổ Nguyệt Na gật đầu với ông, ôm Đường Vũ Lân bay lên, hướng về đỉnh núi nơi đã trồng cây con sinh mệnh lúc trước. Ở đó, có doanh địa của Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn, vẫn chưa bị phá hủy.
Tâm tình của mọi người đều bị Cổ Nguyệt Na ảnh hưởng, cũng thả lỏng hơn đôi chút.
Đúng vậy! Cho dù tận thế sắp đến, bọn họ vẫn còn ba ngày cuối cùng. Và trong ba ngày cuối cùng này, phải làm chút gì đó mới được.
. . .
Nghị hội liên bang.
"Làm sao bây giờ?"
Ba chữ này gần như xuất hiện trong lòng mỗi một nghị viên. Nhưng vào lúc này, ai có thể biết nên làm gì bây giờ?
Ai có thể ngờ rằng, khi liên bang tập hợp tất cả lực lượng lại, kết quả lại là như vậy. Trên màn hình lớn của nghị hội, vừa mới chiếu xong tất cả những cảnh chiến đấu quan trọng.
Tình hình trước mắt có thể trách ai? Các tướng sĩ ở tiền tuyến đã quên mình vì nhiệm vụ. Tất cả mọi người đều đang liều mạng cố gắng. Nhiều người như vậy đã hy sinh, chính là để có thể giành được thắng lợi cuối cùng!
Cổ Nguyệt Na liên thủ với Đường Vũ Lân, đánh tan Ma Hoàng. Nhưng ai có thể ngờ rằng, lại xuất hiện một Thâm Uyên Thánh Quân.
Âm mưu kéo dài sáu ngàn năm này cuối cùng cũng bùng nổ.
Mà bây giờ điều quan trọng nhất là, tất cả những chuyện này không thể che giấu được nữa. Bóng tối bao trùm Đấu La Đại Lục đã khiến toàn dân hoảng loạn. Bên ngoài đã là một mớ hỗn loạn.
Quân đội mạnh nhất đều ở tiền tuyến, hơn nữa còn tổn thất nặng nề. Nghị hội hiện tại ngay cả lực lượng để trấn áp cũng không có.
Ba ngày, còn ba ngày nữa. Đây là thời hạn cuối cùng mà tiền tuyến đưa ra. Ba ngày sau, phong ấn do Vô Tình Đấu La và Đa Tình Đấu La hy sinh tạo thành sẽ bị phá vỡ. Đến lúc đó, có lẽ chính là khởi đầu của ngày tận thế.
"Chúng ta tiếp tục họp ở đây đã không còn ý nghĩa gì nữa. Chỉ còn lại ba ngày, chi bằng đi làm những việc cuối cùng của mình. Lãng phí thời gian ở đây chẳng có tác dụng gì. Bây giờ chúng ta căn bản không còn chút khả năng nào." Một nghị viên phe chủ chiến mắt đỏ hoe gầm lên.
"Ai..., mọi chuyện đã xảy ra, không thể cứu vãn. Các tướng sĩ tác chiến ở tiền tuyến không làm gì sai cả. Họ đã dùng tính mạng và nhiệt huyết của mình để bảo vệ đại lục. Thực sự là kẻ địch quá mạnh. Họ đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ chúng ta đã không thể làm gì được nữa. Ngay cả việc giúp đỡ cũng không thể nói đến."
"Không có cách nào, không có cách nào."
Các loại âm thanh đều tràn ngập sự tuyệt vọng và sợ hãi, giống như Thần Bút Đấu La ở tiền tuyến. Lúc này trong nghị hội, đại đa số nghị viên đều như kiến bò trên chảo nóng.