Khóe miệng Đường Vũ Lân thoáng nét cười cay đắng, "Đúng vậy! Chúng ta không thể nổi giận. Nhưng bây giờ, chúng ta thật sự còn có cách nào sao?"
Còn cách nào sao? Nghe hắn hỏi câu này, sâu trong đôi mắt Cổ Nguyệt Na, ánh sáng chợt lóe lên, thoáng có chút thay đổi.
Thật ra, một giờ trước khi Đường Vũ Lân tỉnh lại, nàng đúng là có cách.
. . .
"Chúa thượng, ngài không thể do dự được nữa. Đây sẽ là cách duy nhất của chúng ta! Bằng không, một khi Đấu La Đại Lục bị vực sâu cắn nuốt, tiểu vị diện Vạn Thú Đài e rằng cũng sẽ không còn tồn tại. Đến lúc đó, dù ngài thật sự muốn dung hợp sức mạnh Kim Long Vương của Đường Vũ Lân để khôi phục lại bản thể Long Thần cũng là chuyện không thể nào."
"Chúa thượng, cho dù không thể khôi phục đến cảnh giới Long Thần chân chính, chỉ cần ngài thôn phệ Đường Vũ Lân, lấy hạch tâm Long Thần làm gốc. Tên Thâm Uyên Thánh Quân kia cũng chưa chắc là đối thủ của ngài! Chúa thượng, không thể do dự nữa. Ra tay đi."
"Chúa thượng..."
. . .
Cổ Nguyệt Na trầm giọng nói: "Vũ Lân, chúng ta nhất định có cách. Sau khi ngươi dùng Tương Tư Đoạn Trường Hồng, cơ thể đã được nâng lên đến Thần cấp. Khi chúng ta sử dụng Long Thần Biến lần nữa, ngươi có thể chịu đựng được sức mạnh lớn hơn. Không phải Long Thần Biến của chúng ta không đủ mạnh, mà là do cơ thể của chúng ta vốn không chịu nổi sức mạnh khủng khiếp đến vậy mà thôi. Cho nên, việc chúng ta cần làm bây giờ là trong hai ngày còn lại, cố gắng hết sức để bản thân trở nên mạnh hơn một chút. Huy động toàn bộ sức mạnh có thể huy động."
Nghe Cổ Nguyệt Na nói xong, Đường Vũ Lân chìm vào suy tư. Trận chiến với Thâm Uyên Thánh Quân ngày đó, bọn họ đã dốc toàn lực nhưng vẫn không thể chống cự.
Thực lực của Thâm Uyên Thánh Quân chỉ có thể dùng hai từ "sâu không lường được" để hình dung, hơn nữa cây siêu thần khí Thiên Thánh Liệt Uyên Kích kia quả thực là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Ngay cả hắn trong trạng thái Long Thần Biến cũng không thể đỡ nổi một đòn. Vô Định Phong Ba có lẽ có thể tạm thời khống chế đối phương, nhưng cũng chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn mà thôi. Mấu chốt là, cho dù khống chế được đối thủ, hắn cũng hoàn toàn không có cách nào gây sát thương cho đối phương, đây mới là điều quan trọng nhất.
Nếu không thể uy hiếp được đối phương, vậy thì mọi thứ đều là công cốc. Còn có thủ đoạn nào có thể gây thương tổn cho hắn ta đây?
Hai tay đan vào nhau, Đường Vũ Lân chau mày.
Hải Thần Tam Xoa Kích cũng là siêu thần khí, nhưng dù sao hắn cũng không có cách nào phát huy được toàn bộ uy lực của nó như phụ thân. Siêu thần khí hắn đã có, thực lực trong hai ngày ngắn ngủi cũng không thể nào tăng lên được nữa. Thân thể cấp Thần có thể chống đỡ được lực công kích e rằng vẫn rất khó chạm tới đối phương.
Cổ Nguyệt Na dĩ nhiên nhìn ra được nỗi thống khổ của hắn lúc này, nàng chủ động bước tới, nắm lấy tay hắn.
Cảm nhận được bàn tay mềm mại mịn màng của nàng, Đường Vũ Lân ngẩng đầu nhìn nàng, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở gần trong gang tấc.
Mái tóc bạc, đôi mắt tím, dung nhan tuyệt mỹ ở ngay trước mắt, thậm chí khiến Đường Vũ Lân thoáng chốc ngẩn ngơ. Trong đầu hắn, một ý nghĩ bất chợt dâng lên. Giá như đây không phải là thời chiến thì tốt biết mấy.
"Cổ Nguyệt, ta chỉ muốn cứ như vậy, ở bên ngươi mãi mãi!" Đường Vũ Lân đột nhiên thốt lên.
Sóng mắt Cổ Nguyệt Na lưu chuyển, đáy mắt hiện lên một tia sáng vô cùng phức tạp. Nàng không nói gì, chỉ kéo hai tay của Đường Vũ Lân, nhẹ nhàng áp lên má mình.
Gương mặt nàng vừa mềm mại lại mang theo vài phần lạnh giá, khi chạm vào, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy như có một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể, long hạch vừa ngưng tụ lại bắt đầu đập dồn dập. Hắn gần như theo bản năng lao tới, đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu.
Cổ Nguyệt Na vòng tay qua, ôm lấy cổ hắn, nhắm hai mắt lại, tựa tấm thân mềm mại vào lòng Đường Vũ Lân.
Thân thể mềm mại lạnh giá bắt đầu trở nên nóng rực, thiêu đốt cơ thể Đường Vũ Lân, cũng thiêu đốt cả trái tim hắn.
Cuối cùng, môi cũng rời nhau.
Hai người ôm nhau thật chặt, họ ước ao biết bao, khoảnh khắc này chính là vĩnh hằng.
"Vũ Lân." Cổ Nguyệt Na nhẹ giọng nói.
"Ừm?" Đường Vũ Lân cảm nhận hương thơm của nàng, cả người đã hoàn toàn đắm chìm trong đó, vào giây phút này, hắn không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì khác.
"Hình như ta chưa bao giờ nói với ngươi một cách nghiêm túc cả." Cổ Nguyệt Na dịu dàng nói.
"Chuyện gì?"
Cổ Nguyệt Na đột nhiên siết chặt vòng tay, ôm hắn thật chặt, "Ta yêu ngươi. Thật sự rất yêu ngươi."
Đường Vũ Lân chấn động toàn thân, cũng siết chặt vòng tay đáp lại. Trong khoảnh khắc này, dường như mọi lỗ chân lông trên người hắn đều giãn ra. Ba chữ đơn giản lại mang đến cho hắn lòng dũng cảm vô tận.
"Ta cũng yêu ngươi." Thân thể Đường Vũ Lân khẽ run lên, mọi đau khổ trong câu nói đơn giản ấy nháy mắt tan thành mây khói.
Dù đã trải qua bao nhiêu trắc trở, bao nhiêu khổ đau, nhưng tất cả đều không còn quan trọng nữa.
Cổ Nguyệt Na dịu dàng nói: "Bất luận lúc ban đầu gian nan thế nào, phải trả giá ra sao. Bất luận là phải gánh vác bao nhiêu trách nhiệm, mang trên vai sứ mệnh gì, đều không thể thay đổi. Ta yêu ngươi. Vũ Lân, chúng ta nhất định sẽ thật sự ở bên nhau. Cho dù việc này cần một thời gian rất dài, rất dài. Thời gian sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn."
Đường Vũ Lân không nhìn thấy rằng, khi nói câu này, trong mắt Cổ Nguyệt Na ánh lên một vẻ kiên định và niềm tin khác thường.
Đường Vũ Lân vuốt ve mái tóc bạc của nàng, "Không, ta không cần rất lâu, rất lâu. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau. Đời đời kiếp kiếp. Cổ Nguyệt, cơ thể của ta bây giờ đã có thể chịu đựng được phong ấn Kim Long Vương ở tầng cao hơn. Giúp ta, ta muốn đột phá tầng phong ấn thứ ba mươi sáu. Ta cần sức mạnh lớn hơn nữa."
Thân thể mềm mại của Cổ Nguyệt Na khẽ run lên một chút, rồi lại ngoan ngoãn "Ừ" một tiếng.
Hơi thở nóng rực tức thì lan tỏa, trong tiếng long hạch đập dồn dập, thế giới băng giá nơi cực bắc này cuối cùng cũng có được một tia ấm áp.
Mọi áp lực, mọi khổ đau đều bị ném lại sau lưng trong khoảnh khắc này.
Tại nơi cực bắc này, trong căn phòng nhỏ bé, thể xác và tâm hồn họ hòa quyện vào nhau. Trong tiếng tim đập mãnh liệt, họ không chút giữ lại mà giải phóng tình yêu cuồng nhiệt dành cho đối phương.
Từng lớp phòng tuyến không ngừng được bố trí trên đỉnh núi. Những người lính hành động một cách máy móc.
Mặc dù họ biết rõ tất cả những điều này có lẽ đều vô ích, nhưng họ vẫn đang cố gắng.
Áp lực không thể chống lại mà Thâm Uyên Thánh Quân mang tới khiến lòng mỗi người đều nặng trĩu.
Đối với họ, hai ngày tiếp theo có lẽ thật sự là hai ngày cuối cùng.
Nếu không phải quân kỷ nghiêm minh, cộng thêm niềm tin mà các cường giả đã dốc hết sức mang lại, e rằng quân đội đã có khả năng xảy ra binh biến.
Thế nhưng, mỗi người bọn họ đều biết, tất cả những gì đang làm bây giờ đều là vô ích. Có ích gì đâu chứ? Tam đại hạm đội cũng chỉ tan thành mây khói dưới một đòn của đối phương.
Bọn họ có cố gắng thế nào đi nữa, làm sao có thể chiến thắng được kẻ địch vốn không thể chiến thắng ấy.
Đại đa số binh lính đều không biết vị diện vực sâu là gì, chỉ biết đó là những kẻ xâm lược từ bên ngoài. Nhưng, những kẻ xâm lược này thật sự quá mức cường đại.
"Tút tút!" Tiếng còi chói tai vang lên, đây là còi tập hợp khẩn cấp.
Nếu là bình thường, nghe thấy tiếng còi này, tất cả mọi người sẽ lập tức khẩn trương đi tập hợp. Nhưng hôm nay, tốc độ của những người lính rõ ràng chậm hơn rất nhiều, ai nấy đều có vẻ uể oải, thiếu sức sống.
Mất ít nhất gấp ba thời gian so với bình thường, mọi người mới hoàn thành việc tập kết. Khác với mọi khi, các sĩ quan đều không hề hối thúc, bởi vì ai cũng biết, vào lúc này, tâm trạng của mọi người đều đang ở trạng thái gần như sụp đổ, chỉ cần một chút sơ suất là có thể thật sự tan rã.
Một loạt màn hình lớn được đẩy ra trước mặt những người lính ở các khu vực khác nhau.
Mặc dù trận đại chiến trước đó có rất nhiều người tử trận, nhưng tổn thất ở chiến trường chính vẫn chưa lớn bằng tam đại hạm đội. Các chiến hạm cỡ lớn của tam đại hạm đội về cơ bản đều bị Thâm Uyên Thánh Quân hủy diệt trong một đòn, nhưng vẫn có không ít chiến hạm cỡ nhỏ còn sót lại, một số cường giả kịp thời thoát ra khỏi chiến hạm cũng may mắn sống sót. Đối với Thâm Uyên Thánh Quân mà nói, những sự tồn tại không đủ sức uy hiếp hắn này đều không đáng để hắn bận tâm.