"Có ý gì?" Tạ Giải nghi hoặc nhìn nàng.
Cổ Nguyệt nói: "Ngươi cũng được tính là đàn ông."
Tạ Giải nổi giận: "Chẳng lẽ trước đây ngươi vẫn xem ta là nữ nhân hay sao?"
Cổ Nguyệt phì cười: "Nếu ngươi muốn nghĩ như vậy thì cũng tùy ngươi thôi."
Hứa Tiểu Ngôn sáp lại gần Tạ Giải, ôm lấy cánh tay hắn, nói: "Hóa ra, chúng ta vẫn là chị em tốt à! Nếu không phải Cổ Nguyệt tỷ nói cho ta, ta còn không biết đấy."
Ba vạch hắc tuyến trượt dài trên trán, Tạ Giải cố sức giằng tay mình ra: "Các ngươi chỉ biết bắt nạt ta, có bản lĩnh thì đi mà bắt nạt Vũ Lân ấy. Ta đói rồi, các ngươi ở lại trông chừng hắn đi, ta đi ăn sáng đây. Có muốn ta mang về cho các ngươi một ít không?"
Cổ Nguyệt gật đầu, không hề khách sáo nói: "Ta muốn thịt, bánh màn thầu, nước trái cây, sữa chua. Thêm chút rau dưa nữa."
Hứa Tiểu Ngôn bẻ ngón tay nói: "Ta muốn bánh mì, mứt hoa quả, sữa chua, trứng rán, phải hai quả trứng rán nhé, người ta đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
Tạ Giải tức tối: "Phải rồi, mặt ngươi tròn y như trứng rán vậy." Nói xong, không đợi Hứa Tiểu Ngôn phản ứng, hắn đã co giò chạy biến như bay.
Tạ Giải vừa ra khỏi cửa không lâu, tiếng gõ cửa lại vang lên.
"Sao về nhanh thế?" Hứa Tiểu Ngôn lẩm bẩm một câu rồi đi ra mở cửa. Khi nàng mở cửa phòng ra lại phát hiện, người đứng ngoài không phải Tạ Giải, mà là vị nữ tử tóc bạc đã từng tới ngày hôm qua.
"Là dì ạ. Dì ơi, Vũ lão sư của chúng con đâu ạ?" Hứa Tiểu Ngôn lập tức hỏi.
Người đứng ngoài cửa, không ai khác chính là Thẩm Dập.
Thẩm Dập bước vào phòng: "Vũ lão sư của các con không sao, đang ở lại học viện để lo liệu giúp các con. Đội trưởng của các con tỉnh chưa?"
Hứa Tiểu Ngôn lắc đầu: "Vẫn chưa ạ."
Thẩm Dập khẽ thở dài: "Vậy thì chờ một chút đi. Đợi nó tỉnh lại, ta sẽ đưa các con qua đó."
Hứa Tiểu Ngôn ngẩn ra: "Đưa chúng con qua đó ạ? Nhưng mà, bây giờ không kịp nữa rồi!"
Thẩm Dập mỉm cười, xoa đầu nàng, hệt như cách Vũ Trường Không đã xoa đầu nàng hôm qua: "Không sao. Vũ lão sư của các con đã lo liệu xong rồi, tuy rằng bài kiểm tra có thể sẽ khó hơn một chút, nhưng cuối cùng cũng đã tranh thủ được cơ hội cho các con. Đợi đội trưởng của các con tỉnh lại, chúng ta sẽ đi ngay."
"Thật không ạ? Vậy thì tốt quá rồi. Vũ lão sư muôn năm!" Hứa Tiểu Ngôn nhảy cẫng lên.
Mặc dù họ bằng lòng vì Đường Vũ Lân mà từ bỏ cơ hội khảo hạch lần này, nhưng nếu có thể không bỏ lỡ thì không còn gì tốt hơn! Cả đời chỉ có một cơ hội duy nhất mà!
Cổ Nguyệt cũng kinh ngạc nhìn Thẩm Dập, nàng cũng không ngờ rằng họ vẫn còn cơ hội tham gia kỳ thi. Trong lòng nàng cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
Trong phòng vệ sinh.
Đường Vũ Lân đang ngâm mình trong bồn nước. Nước trong bồn đã sớm không còn nóng bỏng, nhưng vẫn ấm áp do ảnh hưởng từ nhiệt độ cơ thể hắn.
Sương mù màu vàng nhàn nhạt trong không khí trở nên càng thêm đậm đặc, từ bên ngoài nhìn vào, chỉ có thể lờ mờ trông thấy thân hình của hắn.
"Ta thành công rồi sao?" Trong thế giới tinh thần, Đường Vũ Lân lại xuất hiện ở tòa điện đường kỳ dị đó.
So với lần đầu tiên đột phá phong ấn, quá trình lần này dùng bốn chữ "nước chảy thành sông" để hình dung thì không gì thích hợp hơn. Ngoại trừ cảm giác nóng bỏng lúc ban đầu khiến hắn tưởng mình sắp biến thành đồ ăn, thì khi hắn dần dần hồi phục từ cơn nóng rực và cảm nhận được sự biến hóa của huyết mạch đang cuộn trào điên cuồng trong cơ thể, sự thống khổ đã giảm đi rất nhiều.
Sau đó, hắn liền tiến vào một loại cảm giác kỳ diệu.
Giống như lần đột phá đầu tiên, trong toàn bộ quá trình, bản thân hắn cũng không có cảm nhận gì quá rõ ràng. Chỉ cảm thấy cơ thể mình dường như đã phá vỡ một rào cản nào đó, rồi bị sóng to gió lớn nhấn chìm.
Lần đầu đột phá phong ấn, cảm giác bị nhấn chìm vô cùng thống khổ, cái cảm giác cơ thể như sắp bị căng nứt bất cứ lúc nào thật sự đã hành hạ hắn sống không bằng chết.
Nhưng lần này thì khác, tuy rằng vẫn căng trướng, nhưng lại không đau đớn đến vậy. Toàn bộ quá trình dường như đều nằm trong phạm vi khống chế.
"Đúng vậy, ngươi đã thành công." Giọng nói vui mừng của Lão Đường vang lên.
Quang ảnh lóe lên, Lão Đường xuất hiện ở cách hắn không xa. Không biết tại sao, Đường Vũ Lân cảm thấy, bóng hình của Lão Đường lúc này dường như đã trở nên rõ ràng hơn một chút.
Lão Đường mỉm cười nói: "Cảm giác thế nào?"
Đường Vũ Lân đáp: "Cũng ổn ạ. Hình như không đau đớn như lần đầu tiên."
Lão Đường nói: "Đó là do ngươi đã tích lũy đủ đầy. Ba năm qua, cảnh giới thân thể của ngươi tăng lên rất nhanh, hồn lực cũng tiến bộ không tồi. Đặc biệt là sau khi hồn lực được áp súc, phương pháp tu luyện mới của ngươi vẫn luôn thúc đẩy hồn lực gột rửa cơ thể, từ đó ôn dưỡng kinh mạch, khiến sức chịu đựng của kinh mạch trở nên mạnh hơn. Đồng thời, bốn loại linh vật ngươi tìm được lần này phẩm chất cũng rất cao. Cho nên mới có thể hoàn thành đột phá thuận lợi như vậy."
Đường Vũ Lân vui mừng nói: "Tốt quá rồi. Cuối cùng cũng không uổng công sức. Lão Đường, vậy lần này sau khi đột phá, cơ thể ta sẽ có biến hóa gì ạ? Con nhớ ngài từng nói, con sẽ có kinh hỉ mà!"
Lão Đường nói: "Đúng, sẽ có kinh hỉ. Nhưng phải tự mình ngươi lĩnh hội, có điều, ta đề nghị ngươi tạm thời đừng nghĩ đến những vấn đề này, việc ngươi cần cân nhắc trước tiên, là lúc ngươi đột phá đạo phong ấn thứ ba trong tương lai không xa."
Đường Vũ Lân cười nói: "Chuyện đó phải đến năm hai mươi tuổi cơ mà. Vẫn còn hơn sáu năm, con có đủ thời gian để chuẩn bị."
Lão Đường nói: "Ai nói với ngươi hai mươi tuổi mới cần đột phá đạo phong ấn thứ ba?"
Đường Vũ Lân sững sờ: "Chẳng lẽ không đúng sao? Đạo phong ấn thứ hai và thứ ba cách nhau năm năm, con như vậy là đột phá sớm rồi! Mười lăm tuổi cộng thêm năm năm là hai mươi tuổi mà."
Lão Đường lắc đầu: "Không, không phải tính như vậy. Nói chính xác, đạo phong ấn tiếp theo của ngươi bắt buộc phải hoàn thành đột phá trước năm mười sáu tuổi. Nói cách khác, ngươi chỉ còn ba năm để chuẩn bị cho lần đột phá tới. Mười lăm tuổi đột phá đạo phong ấn thứ hai là giới hạn, mà đột phá càng sớm, ngươi đối mặt với những phong ấn sau này sẽ càng dễ dàng hơn một chút. Thời gian cho lần đột phá tiếp theo được tính từ lúc đột phá lần trước. Vì vậy, ngươi chỉ có ba năm."
Đường Vũ Lân ngơ ngác nói: "Chẳng lẽ, sau này thời gian giữa mỗi lần đột phá phong ấn đều sẽ rút ngắn?"
Lão Đường nói: "Đúng, mỗi lần đều sẽ rút ngắn. Vì vậy, áp lực mà ngươi phải đối mặt trong tương lai sẽ vô cùng lớn, bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi."
Niềm vui sướng vì đột phá được đạo phong ấn thứ hai của Đường Vũ Lân nhất thời tan thành mây khói. Nếu như thời gian giữa mỗi lần đột phá đều rút ngắn, tổng cộng mười tám đạo phong ấn, đến cuối cùng, tốc độ sẽ phải nhanh đến mức nào chứ! Mà một khi không thể đột phá phong ấn, thứ hắn phải đối mặt chính là mối đe dọa đến tính mạng.
"Vậy tương lai thời gian đột phá phong ấn ngắn nhất sẽ là bao lâu?"
Lão Đường trầm giọng nói: "Tương lai mỗi đạo phong ấn sẽ rút ngắn ba tháng. Đợi ngươi đột phá đến đạo phong ấn thứ chín, sẽ phải một năm đột phá một đạo. Mãi cho đến khi đột phá hết tất cả phong ấn mới thôi."
Đường Vũ Lân hít một hơi khí lạnh, sau đạo thứ chín, mỗi năm phải đột phá một đạo? Chuyện này... chuyện này mình thật sự làm được sao?
Mặc dù đã đột phá hai đạo phong ấn, nhưng đến bây giờ hắn mới thực sự hiểu rõ, mười tám đạo phong ấn này mang đến cho mình áp lực lớn đến nhường nào.
"Bây giờ ta sẽ cho ngươi biết những linh vật cần chuẩn bị cho lần đột phá tiếp theo. Đồng thời, ngươi hãy nhớ kỹ, trong vòng ba năm tới, tu vi tự thân của ngươi tăng lên càng nhiều, rèn luyện thân thể càng nhiều, thì lúc đột phá sẽ càng dễ dàng, giống như lần này vậy. Nhưng nếu ngươi chuẩn bị không đủ, vậy thì, sẽ phải đối mặt với thử thách, thậm chí là..."
Đường Vũ Lân yên lặng gật đầu, hắn đương nhiên biết sau hai chữ "thậm chí" là cái gì.
Tên của vài loại linh vật hiện lên trong đầu hắn. Đường Vũ Lân chú ý ngay đến tiền tố, may mắn thay, vẫn là ngàn năm. Hắn thật sự sợ lần này linh vật trực tiếp xuất hiện loại vạn năm, vậy thì đúng là muốn mạng của hắn rồi.