Mộ Thần nói: "Ngươi có thắc mắc tại sao hiệp hội của chúng ta ở thành Sử Lai Khắc lại cũ nát như vậy không?"
Đường Vũ Lân gật đầu: "Đúng vậy ạ! Nơi này không phải là thành phố lớn nhất đại lục sao? Nhu cầu về rèn đúc hẳn là phải rất cao mới đúng chứ! Vì sao lại..."
Mộ Thần nói: "Bởi vì nơi này là thành Sử Lai Khắc. Mọi thứ ở thành Sử Lai Khắc đều do Học Viện Sử Lai Khắc tự mình quản lý, có thể nói, nơi này vốn là một vương quốc. Các ngành nghề ở Sử Lai Khắc đều có hiệp hội của riêng mình, tin rằng ngươi cũng đã gia nhập trong học viện rồi. Vì lẽ đó, hiệp hội của chúng ta, để tránh xảy ra xung đột với Học Viện Sử Lai Khắc, cũng chỉ thiết lập một hiệp hội nhỏ như thế này mà thôi. Trong thành còn có Hiệp hội Rèn đúc sư thành Sử Lai Khắc, đó là hai chuyện hoàn toàn khác với phân hội thành Sử Lai Khắc của Hiệp hội Rèn đúc sư chúng ta."
"Thì ra là vậy. Học Viện Sử Lai Khắc bá đạo như thế sao?" Đường Vũ Lân nói.
Mộ Thần lắc đầu, nói: "Không phải bá đạo, mà là tự cấp tự túc. Trên thực tế, tinh anh các ngành nghề ở thành Sử Lai Khắc quả thực nhiều vô cùng, đủ để chống đỡ cho các hiệp hội của họ. Ngươi nói lần trước, lão già họ Phong kia tìm ngươi à? Hắn không làm gì ngươi chứ?"
Đường Vũ Lân lắc đầu: "Phong lão muốn thu con làm đồ đệ, con không đồng ý."
Mộ Thần nói: "Lão già họ Phong đó đúng là một kẻ điên cuồng, hắn là người duy nhất bắt đầu học rèn đúc từ năm bốn mươi tuổi mà cuối cùng vẫn có thể trở thành Thánh Tượng. Hắn có một bộ lý luận rèn đúc đặc biệt của riêng mình, ngươi cũng không ngại học hỏi hắn một chút. Nếu hắn lại yêu cầu, ngươi cứ đáp ứng cũng không sao, chỉ cần hắn đừng cấm ngươi nhận ta là lão sư là được."
"A?" Đường Vũ Lân không ngờ Mộ Thần sẽ nói như vậy: "Lão sư, con sẽ không bái người khác làm thầy đâu. Ngài đừng hiểu lầm."
Mộ Thần xua tay: "Ta không phải đang dò xét ngươi, mà là thật lòng nói cho ngươi biết. Thành Sử Lai Khắc không giống những nơi khác, muốn đứng vững ở đây không hề dễ dàng. Thiên phú rèn đúc của ngươi không cần bàn cãi, nhưng xét về thực lực cá nhân, ở đây ngươi chẳng là gì cả. Có một chỗ dựa sẽ tốt hơn. Lão già họ Phong thực lực phi thường mạnh mẽ, tính cách lại quái dị. Nhưng đối với người bên cạnh mình thì lại rất tốt. Những thứ hắn có thể dạy ngươi sẽ bổ sung cho những gì ta dạy. Hơn nữa, thẳng thắn mà nói, ta đánh không lại hắn. Ta đoán, nếu ngươi cứ không đồng ý, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm tới cửa. Thay vì thế, chẳng thà cứ để ngươi có thêm một lão sư nữa." Nói đến đây, ông cũng không khỏi bật cười.
Trong lòng Mộ Thần đương nhiên không muốn Đường Vũ Lân bái Phong Vô Vũ làm sư phụ, thử hỏi, ai có được một học trò xuất sắc như vậy mà lại nỡ chia sẻ với người khác chứ! Thế nhưng, Đường Vũ Lân còn phải học ở Học Viện Sử Lai Khắc không biết bao nhiêu năm, nếu hắn không đáp ứng Phong Vô Vũ, tương lai rất có thể sẽ bị ảnh hưởng nhất định trong quá trình tu luyện, thậm chí ảnh hưởng đến việc hắn trở thành Thần Tượng, đây tuyệt đối không phải là điều Mộ Thần muốn thấy.
Vì thế, ông mới nói những lời vừa rồi.
"Lão sư, con..." Đường Vũ Lân còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị Mộ Thần giơ tay ngăn lại: "Nói về quá trình Thiên Linh Rèn của ngươi đi, ta hứng thú với chuyện này hơn. Tu vi lưỡng hoàn mà hoàn thành linh rèn, ngươi là người đầu tiên trong lịch sử rèn đúc sư đấy."
"Vâng." Ngay lập tức, Đường Vũ Lân kể lại chi tiết quá trình mình bắt đầu tiến hành linh rèn vào ngày hôm đó do phải chịu áp lực vì các bạn có thể không vào được Học Viện Sử Lai Khắc, và cuối cùng đã thành công.
Nghe hắn kể, Mộ Thần liên tục gật đầu, đặc biệt là khi hắn nói đến việc mình xuất hiện hồn hoàn Khí Huyết màu vàng, vẻ mặt Mộ Thần đã tràn đầy kinh ngạc.
"Thả hồn hoàn đó của ngươi ra cho ta xem." Mộ Thần nói.
"Vâng!" Đường Vũ Lân vội vàng phóng thích hồn hoàn Khí Huyết ra ngoài.
"Quả nhiên không giống hồn hoàn thông thường. Lại có thể như vậy sao? Ta chưa từng nghe nói tới bao giờ." Mộ Thần kinh ngạc cảm nhận sóng năng lượng từ hồn hoàn màu vàng trên người Đường Vũ Lân. Ông là Thánh Tượng cấp tám, đồng thời cũng là cường giả cấp bậc Hồn Đấu La tám hoàn, chỉ là không giỏi chiến đấu mà thôi, nhưng nghiên cứu về võ hồn cũng vô cùng sâu sắc. Thế nhưng từ hồn hoàn màu vàng này của Đường Vũ Lân, ông lại cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với hồn hoàn thông thường.
"Chẳng trách. Chính hồn hoàn này đã cung cấp năng lượng để ngươi hoàn thành linh rèn. Thật sự kỳ lạ." Mộ Thần khẽ vuốt cằm: "Không tồi, đợi sau khi ngươi đạt tam hoàn, lập tức đến chỗ ta, ta muốn tận mắt xem ngươi tiến hành linh rèn."
"Vâng, lão sư. À đúng rồi, lão sư, con hiện tại có một dự định thế này." Đường Vũ Lân kể ra chuyện mình đã thương lượng với các thành viên trong nhóm về việc chế tạo đấu khải ở học viện.
Mộ Thần là rèn đúc sư cấp Thánh Tượng, hắn tin rằng trong đời lão sư nhất định đã rèn đúc qua rất nhiều kim loại đấu khải, chắc chắn sẽ vô cùng am hiểu về việc này.
"Hướng đi của các ngươi là đúng đắn." Nghe xong lời Đường Vũ Lân, Mộ Thần không chút do dự đưa ra câu trả lời tán thành: "Càng sớm tiếp xúc với phương diện này, sẽ có trợ giúp vô cùng lớn cho việc các ngươi chế tạo những bộ đấu khải mạnh mẽ hơn trong tương lai."
"Đấu khải chia làm bốn cấp, cách nhau một cấp, độ khó chế tạo đã là một trời một vực. Ta nhắc nhở ngươi một điều, tuy ngươi là rèn đúc sư, hiện tại hoàn thành việc tinh luyện kim loại cho nhất tự đấu khải cũng không thành vấn đề, thế nhưng, ngươi đừng quên quá trình chế tạo đấu khải sau đó, hãy cố gắng tham gia vào việc thiết kế, chế tác và bảo trì. Bởi vì khi đấu khải đạt đến cấp bậc cao hơn, lúc rèn đúc ngươi sẽ phải bắt đầu cân nhắc đến các yếu tố trong thiết kế và chế tác đấu khải. Giới rèn đúc chúng ta có một câu nói thế này, một bộ đấu khải có ưu tú hay không, đã được quyết định một nửa ngay trong quá trình rèn đúc. Do đó, một rèn đúc sư đỉnh cấp thực thụ, nhất định phải am hiểu toàn bộ quá trình chế tạo đấu khải, càng thấu hiểu về bộ đấu khải mà ngươi cần tinh luyện kim loại cho nó, thì kim loại rèn đúc ra sẽ càng dễ chế tác thành công."
"Vâng."
Được lão sư chỉ điểm, hướng suy nghĩ trong lòng Đường Vũ Lân nhất thời rõ ràng hơn rất nhiều. Mặc dù việc mình làm chỉ là rèn đúc, nhưng hiểu thêm về toàn bộ quá trình chế tạo đấu khải cũng sẽ giúp ích cho việc rèn đúc của chính mình! Chế tạo đấu khải không giống với việc tinh luyện kim loại đơn thuần. Kim loại dù tốt đến đâu cũng phải phù hợp với đấu khải của hồn sư. Về phương diện này, cũng có thể tiến hành điều chỉnh trong lúc rèn đúc.
Xét tình hình hiện tại của nhóm bọn họ, phương diện rèn đúc là ít có vấn đề nhất, như vậy, mình nên bắt đầu từ việc rèn đúc, cố gắng hết sức giảm bớt độ khó cho những người khác. Đặc biệt là trong việc chế tác cơ giáp, có được hướng đi rồi, Đường Vũ Lân càng thêm tự tin.
"Sau này Mộ Hi cũng sẽ vào học viện của các ngươi." Câu nói tiếp theo của Mộ Thần khiến Đường Vũ Lân kinh ngạc.
"Sư tỷ cũng tới Sử Lai Khắc?" Đường Vũ Lân ngạc nhiên nói.
Mộ Hi trừng mắt: "Sao thế? Chỉ cho phép ngươi vào Sử Lai Khắc, còn ta thì không được trở thành một thành viên của Học Viện Sử Lai Khắc sao?"
"Đương nhiên là được, đương nhiên là được. Sư tỷ chính là thiên kiêu một đời, ta chỉ là kinh ngạc thôi, sư tỷ không phải sẽ vào thẳng Nội viện sao?" Đường Vũ Lân cười hì hì nói.
Mộ Hi ánh mắt long lanh: "Mới đi có mấy ngày mà miệng lưỡi đã trơn tru thế rồi, có phải cũng dùng chiêu này để đối phó với các nữ sinh khác không hả?"
Đường Vũ Lân ngẩn người, ngay cả Mộ Thần bên cạnh nghe con gái nói câu này sắc mặt cũng trở nên có chút kỳ quái.
Mộ Hi lớn hơn Đường Vũ Lân bốn tuổi, năm nay đã là một thiếu nữ mười bảy tuổi, vì chênh lệch tuổi tác nên Mộ Thần chưa bao giờ nghĩ đến phương diện đó, nhưng bây giờ xem ý tứ của Mộ Hi, sao lại...
Mộ Hi cũng nhận ra mình hơi lỡ lời, hừ một tiếng, nói: "Ta sợ ngươi không lo học hành đàng hoàng thôi. Vào Học Viện Sử Lai Khắc rồi thì phải học cho giỏi, mọi việc lấy học tập làm trọng, biết chưa?"
"Vâng, sư tỷ. Sư tỷ, vậy sau khi vào Học Viện Sử Lai Khắc, tỷ sẽ được phân vào lớp nào ạ?"
Mộ Thần thay con gái trả lời câu hỏi này: "Tiểu Hi sẽ gia nhập Sử Lai Khắc theo diện nhân tài đặc biệt, dùng suất đặc biệt của tổng hội Hiệp hội Rèn đúc sư, hẳn là sẽ vào thẳng năm thứ hai học viện của các ngươi. Tuy tuổi có lớn hơn một chút, nhưng vẫn phù hợp với truyền thống của Sử Lai Khắc. Sau này ở học viện, các ngươi hãy chăm sóc lẫn nhau."
"Vâng, lão sư." Năm thứ hai? Chẳng phải điều đó có nghĩa là, sư tỷ sẽ học cùng lớp với Nguyên Ân Dạ Huy và Nhạc Chính Vũ sao?