Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 3 - Long Vương Truyền Thuyết

Chương 347: CHƯƠNG 343: THẤT BẠI HOÀN TOÀN

"Ngươi, ngươi làm sao có thể cũng biết Thời Không Dịch Chuyển?" Lạc Quế Tinh vẻ mặt không thể tin nổi.

Cổ Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn, "Tại sao ngươi có thể, ta lại không thể?"

"Cẩn thận!" Phía trước, thanh âm của Vũ Ti Đóa vang lên. U Minh Bạch Hổ ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, toàn thân bắn ra ánh sáng hư ảo, thân thể khổng lồ trở nên hoàn toàn trong suốt, lần thứ hai nhào về phía Vũ Trường Không.

Ánh kiếm băng giá quét vào khoảng không, Vũ Trường Không lại xuất hiện. Hắn giơ cao cánh tay phải, nắm chặt thanh Sương Băng Ngữ khổng lồ, cự kiếm chếch chỉ trời cao, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bốn người Đường Vũ Lân.

U Minh Bạch Hổ lao về phía hắn, Vũ Trường Không không xuất kiếm mà vung tay trái ra, hồn hoàn thứ hai trên người lấp lóe, một luồng sương trắng bắn ra, trong nháy mắt bao bọc lấy U Minh Bạch Hổ. Cùng lúc đó, Sương Băng Ngữ vung lên từ xa, từng đạo vết kiếm băng giá lớn hơn gấp mười lần lúc ban đầu phóng thẳng tới, bao trùm lấy Lạc Quế Tinh, Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt.

Đường Vũ Lân bước một bước dài, chắn trước người Lạc Quế Tinh, ánh mắt hắn vô cùng bình tĩnh, không hề hoang mang vì tình thế khốn cùng hiện tại. Ba vòng hồn hoàn dưới chân tỏa sáng, đột nhiên, lấy thân thể hắn làm trung tâm, vạn vật xung quanh trở nên hư ảo. Từng sợi Lam Ngân Thảo từ mặt đất trồi lên, phảng phất hóa thành những cây đại thụ, bao bọc lấy hắn, Lạc Quế Tinh và Cổ Nguyệt.

Những sợi dây leo ấy dường như có sinh mệnh, quấn quýt vào nhau tạo thành một tấm lưới lớn. Đối mặt với những vết kiếm do Sương Băng Ngữ chém ra, chúng liên tục tỏa sáng rồi lại liên tục vỡ nát, không ngừng sụp đổ. Nhưng chính quá trình này đã câu giờ cho ba người Đường Vũ Lân.

Từng cây gai đất từ mặt đất trồi lên, xen kẽ giữa những sợi dây leo thô to. Đường Vũ Lân linh quang chợt lóe, dây leo quấn quanh gai đất, gia cố toàn bộ, hóa thành một tấm khiên dày đặc.

Tốc độ đột phá của những vết kiếm băng giá nhất thời chậm lại, gai đất vỡ nát cũng hóa thành đá vụn bắn tung tóe giữa không trung.

"Chuyển!" Cổ Nguyệt khẽ quát một tiếng, hai tay vung lên, ba hồn hoàn trên người đồng thời lóe sáng, một vòng lốc xoáy màu xanh trực tiếp bao phủ lấy nàng và Đường Vũ Lân. Hai người đứng ở tâm bão, cuồng phong gào thét, cuốn theo cát đá, nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, hệt như cái ngày nàng đối phó với Vũ Ti Đóa.

Lạc Quế Tinh không được bao bọc vào ngay lập tức, nhất thời bị cuồng phong kéo cho lảo đảo, ngã sang một bên.

Đúng lúc này, một sợi dây leo bay ra, quấn quanh eo hắn, kéo hắn vào trong cơn lốc xoáy vừa mới thành hình.

Cổ Nguyệt lườm Đường Vũ Lân một cái, "Chỉ có ngươi là tốt bụng mù quáng, không nhìn ra người ta đang cố tình nhắm vào ngươi à?"

Đường Vũ Lân chỉ cười cười, sắc mặt Lạc Quế Tinh lại trở nên hơi khó coi.

Bất quá, ánh mắt của hắn rất nhanh đã trở nên kinh ngạc.

Trước mặt hắn và Đường Vũ Lân, Cổ Nguyệt sắc mặt nghiêm túc, ba vòng hồn hoàn trên người luân phiên lấp lóe, các phân tử năng lượng trong không khí gần như trở nên cuồng bạo chỉ trong nháy mắt. Càng kỳ dị hơn là, hai tay Cổ Nguyệt như bướm lượn vờn hoa, rung động đầy nhịp điệu, từng vòng hào quang với màu sắc khác nhau không ngừng khuếch tán ra ngoài, hòa vào trong cơn lốc xoáy.

Ban đầu chỉ thuần một màu xanh, cơn lốc xoáy gần như đã tăng vọt gấp mấy lần chỉ trong vài hơi thở. Sau đó là những mũi dùi băng màu xanh lam, từng mũi dùi băng nhanh chóng hòa vào lốc xoáy, dung hợp cùng với những hòn đá. Sau khi có những mũi dùi băng này, ảnh hưởng từ hàn khí của Thiên Sương Kiếm mà bọn họ phải chịu đã giảm đi rõ rệt.

Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, Lạc Quế Tinh trơ mắt nhìn hai tay Cổ Nguyệt biến thành màu trắng bạc, từng đạo hào quang bạc không ngừng phóng ra từ tay nàng. Mỗi một tia sáng bạc lóe lên, rơi vào trong lốc xoáy, cơn lốc xoáy đang xoay tròn liền có thêm một vệt màu đen.

Khống chế bốn thuộc tính nguyên tố? Sao có thể chứ? Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lạc Quế Tinh.

Phong, thổ, băng, không gian. Bốn loại nguyên tố đã là rất kinh người, vậy mà nàng còn có thể dung hợp cả bốn loại để sử dụng. Thêm vào một loại nguyên tố, khí thế của cơn lốc xoáy này đã đạt đến trình độ đỉnh cao của ba hoàn. Thêm vào loại thứ hai, nó trực tiếp biến thành tồn tại cấp bậc bốn hoàn. Ba loại truyền vào, sóng năng lượng bùng nổ đã gần bằng U Minh Bạch Hổ của Vũ Ti Đóa. Bốn loại nguyên tố hỗ trợ lẫn nhau, thậm chí còn không ngừng dung hợp trong quá trình xoay tròn của lốc xoáy.

Cơn lốc xoáy từ màu xanh ban đầu đã biến thành màu xám đen, phảng phất tỏa ra một loại tĩnh mịch không thể tả.

Một vết kiếm băng giá bay đến, rơi vào trong lốc xoáy, trong khoảnh khắc liền bị nghiền thành bột mịn. Lại thêm từng đạo vết kiếm bay tới, nhưng cũng đều lần lượt bị lốc xoáy nuốt chửng.

Ngày đó trong trận tranh đoạt chức đội trưởng, Lạc Quế Tinh không được thấy Cổ Nguyệt ra oai, vì vậy hắn cũng không biết chuyện Cổ Nguyệt cuối cùng đã đánh bại Vũ Ti Đóa, mà chuyện như vậy Vũ Ti Đóa cũng sẽ không tự mình nói ra!

Khi có học viên kết thúc phần tranh đoạt đội trưởng, Thẩm Dập liền chia màn hình ra. Có một số cảnh giám sát không thể để cho mọi người đều thấy được.

Vì vậy, đây mới là lần đầu tiên Lạc Quế Tinh được chứng kiến thực lực của Cổ Nguyệt.

Đường Vũ Lân trở thành đội trưởng, Lạc Quế Tinh rất không phục. Theo hắn thấy, năng lực của Đường Vũ Lân khá đơn nhất, võ hồn có năng lực khống chế, nhưng lại thiên về sức mạnh. Cả hai đều không đạt đến cực hạn, thành ra chẳng bên nào ra hồn. Chẳng qua là do hắn vận dụng không tệ, cộng thêm may mắn, mới có thể trở thành đội trưởng. Hắn tự tin nếu một chọi một với Đường Vũ Lân, hắn có thể khống chế đối phương đến chết.

Nhưng hôm nay trận chiến này bùng nổ, khi hắn nhìn thấy Đường Vũ Lân dùng ra Kim Long Khủng Trảo, tâm thái đã xảy ra biến hóa. Uy lực của Kim Long Khủng Trảo tuy rằng không bằng U Minh Bạch Hổ của Vũ Ti Đóa, nhưng sức bộc phát trong nháy mắt đó lại không cần thời gian chuẩn bị lâu như Vũ Ti Đóa. Hơn nữa sau khi Đường Vũ Lân tiến vào cảnh giới ba hoàn, khí thế cả người đều trở nên khác hẳn.

Nhưng gộp tất cả những điều đó lại, so với bốn đại nguyên tố mà Cổ Nguyệt thể hiện trước mắt, cũng chẳng là gì. Khống chế bốn nguyên tố, dung hợp, lại còn có thể ứng dụng vào thực chiến, tinh thần lực của nàng nhất định đã đạt đến Linh Hải Cảnh. Mười ba tuổi đã có tu vi tinh thần lực Linh Hải Cảnh! Dù là một thành viên trong bảng thiếu niên thiên tài, Lạc Quế Tinh cũng cảm thấy một trận bất lực.

Hóa ra vị trước mắt này mới là người mạnh nhất, nàng cam nguyện ở dưới trướng Đường Vũ Lân, lẽ nào Đường Vũ Lân còn có con bài tẩy nào sâu hơn?

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, trong lòng Lạc Quế Tinh hiện lên vô số ý nghĩ. Nhưng cũng chính lúc này, lốc xoáy của Cổ Nguyệt vẫn bị phá vỡ.

Sương mù thu lại, U Minh Bạch Hổ biến mất, chỉ còn lại Vũ Ti Đóa đứng bất động tại chỗ. Toàn thân Vũ Ti Đóa bị bao phủ bởi một lớp màu trắng óng ánh, trông như thể đã bị đông cứng lại.

Sương Băng Ngữ trong tay Vũ Trường Không đột nhiên xuất hiện, hồn hoàn thứ ba lấp lánh, Thiên Sương Trảm phát động.

Hắn căn bản chỉ đứng tại chỗ không nhúc nhích, cự kiếm Sương Băng Ngữ từ trên chém xuống, vẽ ra một đạo quang nhận khổng lồ. Quang nhận kia dài đến mười mét, hung hãn bay ra, chém thẳng vào cơn lốc xoáy cách đó năm mươi mét.

Lốc xoáy trong khoảnh khắc khô héo, xung kích của bốn loại thuộc tính va chạm với Thiên Sương Trảm được Sương Băng Ngữ cường hóa, nhanh chóng tan biến, mà Thiên Sương Trảm chỉ là ánh sáng từ từ lu mờ đi mà thôi.

Ba người Đường Vũ Lân hiện ra thân hình, Vũ Trường Không cũng đã thu kiếm đứng thẳng, lạnh lùng nói: "Ngu ngốc."

Đúng vậy, trận diễn luyện thực chiến này đã kết thúc. Bọn họ thua rồi, không có U Minh Bạch Hổ của Vũ Ti Đóa, ba người họ cũng đã tiêu hao không ít, Vũ Trường Không chỉ cần tiếp tục tấn công, họ sẽ bại trận trong nháy mắt.

Lời phê bình chỉ có hai chữ, lại khiến cả ba người nóng bừng cả mặt. Bọn họ đều là người thông minh, đương nhiên hiểu Vũ Trường Không nói có ý gì.

Trận chiến này, chỉ có lúc ban đầu bọn họ phối hợp còn xem như ăn ý. Nhưng khi Lạc Quế Tinh dịch chuyển Vũ Ti Đóa đi, Cổ Nguyệt lại dịch chuyển Đường Vũ Lân, sự ngăn cách đã xuất hiện, hay nói đúng hơn là đã bùng nổ. Sự phối hợp giữa Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt còn chưa triển khai hoàn hảo, huống chi là Lạc Quế Tinh đứng đó chẳng còn chút đấu chí nào.

Vốn dĩ bốn người bọn họ gộp lại cũng không phải là đối thủ của Vũ Trường Không, lại thiếu đi sự phối hợp, kết quả có thể tưởng tượng được.

Vũ Trường Không vỗ một chưởng lên người Vũ Ti Đóa, Vũ Ti Đóa run lên, rất nhanh, sương mù trên người biến mất, nhưng toàn thân nàng vẫn khẽ run rẩy.

Bốn người bước xuống đài, sắc mặt ai cũng khó coi.

Thẩm Dập không phê bình bọn họ, chỉ dặn dò tổ kế tiếp lên đài.

Vũ Ti Đóa nhìn Đường Vũ Lân, lại nhìn Lạc Quế Tinh, hừ một tiếng, đi thẳng sang một bên tìm chỗ ngồi xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.

Đường Vũ Lân thở dài một tiếng, "Là lỗi của ta, ta đã đánh giá thấp Vũ lão sư, sau khi thăng lên bảy hoàn, thực lực tổng hợp của Vũ lão sư đã mạnh hơn trước đây không chỉ gấp đôi. Ta cũng không phối hợp tốt với mọi người."

Lạc Quế Tinh không nói tiếng nào, cũng đi sang một bên ngồi xuống. Cổ Nguyệt lạnh lùng nói: "Ngươi là người chỉ huy đội sao? Ngươi không phải. Nếu không phải, sao lại ôm trách nhiệm vào người mình? Người chỉ huy của đội còn chưa lên tiếng kia kìa."

Lạc Quế Tinh ngẩng đầu liếc nhìn Cổ Nguyệt, trong mắt mơ hồ có nộ quang lóe lên. Nhưng Cổ Nguyệt lại chẳng thèm nhìn hắn.

Đường Vũ Lân chau mày, cục diện như thế này tuyệt không phải là điều hắn mong muốn. Muốn trở thành Đấu Khải Sư, chỉ dựa vào sức mạnh của một cá nhân là tuyệt đối không đủ, điều đó cần mọi người cùng nhau nỗ lực, hơn nữa phải toàn tâm toàn ý mới được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!