Ánh mắt Đường Vũ Lân sáng lên: "Trong trường hợp nào thì sẽ không có ai bị loại?"
Thẩm Dập thản nhiên nói: "Kỳ thi cuối kỳ sẽ áp dụng hệ thống tính điểm. Muốn không bị loại, trước hết phải đạt được mức điểm chuẩn. Nếu tất cả mọi người đều trên mức điểm chuẩn thì có khả năng cả lớp sẽ không ai bị loại. Nhưng sang học kỳ sau, mức điểm chuẩn của tất cả mọi người sẽ tăng thêm năm điểm."
Đường Vũ Lân khẽ nhíu mày, hắn thừa biết kỳ thi của Học Viện Sử Lai Khắc sẽ không bao giờ đơn giản. Muốn đạt chuẩn e rằng không phải chuyện dễ dàng.
Thẩm Dập khẽ mỉm cười: "Trong đó có một điểm có thể linh động, đó là học viên có điểm trên mức chuẩn có thể chia điểm cho người khác. Tuy nhiên, ta phải nhắc nhở các ngươi, muốn vào được nội viện trong tương lai thì cần đủ điểm thi. Nếu có ai trong các ngươi chia điểm của mình cho người khác, sau này muốn vào nội viện sẽ trở nên khó khăn hơn."
Lời vừa dứt, sắc mặt của các học viên có thực lực mạnh hơn đều hơi thay đổi. Ai mà không hy vọng được vào nội viện của Sử Lai Khắc chứ, nhưng nếu chia điểm của mình cho người khác, khả năng vào nội viện sẽ giảm xuống. Như vậy, rất đáng để cân nhắc.
Đường Vũ Lân buông tay xuống, không nói gì thêm.
Sức một người có hạn. Coi như hắn muốn chia điểm cho người khác thì có thể giúp được bao nhiêu người? Mọi chuyện đều phải đợi sau khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc mới tính được.
"Sau đây ta sẽ công bố phương thức thi cuối kỳ. Các ngươi có tổng cộng 15 ngày cho kỳ thi. Trong vòng mười lăm ngày, các ngươi cần đến được Minh Đô. Trên đường đi, các ngươi phải đi qua ít nhất mười thành phố, bao gồm cả Minh Đô. Ở mỗi thành phố, các ngươi cần đánh bại một đối thủ có tu vi cao hơn mình từ năm cấp trở lên, đồng thời không được có bất kỳ sự trợ giúp ngoại lực nào. Làm sao để tìm đối thủ, làm sao để đánh bại họ, làm sao để đến được Minh Đô, đó đều là chuyện của các ngươi."
"Còn nữa, trước khi xuất phát, tất cả Hồn Đạo khí trữ vật, Hồn Đạo khí liên lạc cùng với toàn bộ tài nguyên, tiền bạc của các ngươi đều sẽ bị giữ lại. Các ngươi sẽ ra đi với hai bàn tay trắng. Nhớ kỹ, các ngươi chỉ có mười lăm ngày. Hoàn thành nhiệm vụ và quay về trong vòng mười lăm ngày thì được tính là đạt chuẩn. Điểm số sẽ được chấm dựa trên độ mạnh yếu của đối thủ mà các ngươi chọn. Nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ và quay về trong vòng mười lăm ngày, bất kể là ai, đều tính là thất bại. Tất cả điểm số đạt được sẽ bị trừ đi một nửa. Các ngươi không cần lo lắng về việc tính điểm trong lúc thi, tự nhiên sẽ có các lão sư của học viện âm thầm theo dõi. Nhưng họ tuyệt đối sẽ không ra tay, cho dù các ngươi đối mặt với nguy hiểm tính mạng cũng vậy. Vì thế, trong suốt quá trình thi cuối kỳ, hy vọng các ngươi hãy cẩn thận, đừng đối đầu với những đối thủ mà mình không thể ứng phó."
Nghe Thẩm Dập nói xong, cảm giác đầu tiên của Đường Vũ Lân là kỳ quặc, lại có kiểu thi cuối kỳ thế này ư? Nhưng nghĩ lại, hắn liền hiểu ý của học viện, đây là muốn khảo nghiệm năng lực tổng hợp của bọn họ.
Ăn, mặc, ở, đi lại, bốn chuyện tưởng chừng như bình thường này đều sẽ xuất hiện trong kỳ khảo hạch lần này. Mười lăm ngày đi qua mười thành phố, không một xu dính túi, còn phải tìm người giao đấu và chiến thắng, cuối cùng lại phải quay về.
Minh Đô ở phía tây đại lục, còn Học Viện Sử Lai Khắc thì ở trung tâm. Coi như đi tàu cao tốc Hồn Đạo không đổi chuyến cũng cần ba ngày mới tới nơi. Nói cách khác, thời gian đi về ngắn nhất cũng phải mất sáu ngày, chưa kể còn phải tìm người giao đấu ở mười thành phố khác nhau.
Sau khi Thẩm Dập công bố xong phương thức thi cuối kỳ, phòng học của lớp một năm nhất nhất thời chìm vào tĩnh lặng. Tất cả mọi người đều đang nghiêm túc suy nghĩ, phải đối mặt với kỳ thi cuối kỳ đầy gian nan sắp tới như thế nào.
"Không được lập nhóm, mỗi người phải đi một mình. Nếu phát hiện có trường hợp giúp đỡ lẫn nhau, tất cả đều bị xử thua." Trước khi rời đi, Thẩm Dập còn bỏ lại một câu như vậy.
Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên khóe miệng Đường Vũ Lân, có chút thú vị đây!
Nhìn những người bạn bên cạnh, dường như ai cũng đang trầm tư, nhưng trong mắt mọi người không hề có sự lo lắng. Diệp Tinh Lan thì ánh mắt tràn đầy chiến ý, Cổ Nguyệt thì ánh mắt bình tĩnh, dường như chỉ đang đối mặt với một chuyện nhỏ không đáng kể. Từ Lạp Trí có vẻ hơi phấn khích, còn Tạ Giải thì nóng lòng muốn thử. Trên mặt Hứa Tiểu Ngôn lại là một nụ cười vui vẻ.
Sáng sớm ngày kia chính là lúc họ xuất phát bắt đầu kỳ thi.
Phòng làm việc của viện trưởng.
"Đã sắp xếp kỳ thi cuối kỳ xong chưa?" Thái Lão cười híp mắt hỏi Thẩm Dập.
Thẩm Dập gật đầu: "Đã sắp xếp xong cả rồi ạ."
Thái Lão nói: "Kỳ thi cuối kỳ đầu tiên của mỗi khóa tân sinh đều mang lại cho chúng ta những bất ngờ và cả những tình huống dở khóc dở cười. Lần này để xem lớp của ngươi có thể làm được đến mức nào. Kiểm tra người phải thật kỹ càng, đám nhóc này đứa nào cũng thông minh lanh lợi, chiêu trò gì cũng nghĩ ra được."
Thẩm Dập cũng cười: "Ngài yên tâm. Ta cũng từng trải qua thời đó, những gì chúng có thể nghĩ ra, các tiền bối của chúng đã dùng cả rồi. Sư huynh đã xuất phát trước, các vị lão sư giám thị cũng đã lên đường."
Thái Lão nói: "Rất tốt. Đối với chúng mà nói, đây chính là một bài học giáo dục tố chất tổng hợp rất tốt."
Thẩm Dập rời đi. Thái Lão một mình ngồi trong phòng làm việc của viện trưởng, một lúc sau, bà đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra xa, hướng mắt của bà chính là một tòa kiến trúc cao chọc trời.
...
"Thái Nguyệt, Cổ Nguyệt là đệ tử của ta, ngươi đừng quấy rầy nàng nữa."
"Ngươi nói ta đang quấy rầy nàng?"
"Ý đồ của ngươi ta mà không rõ sao? Nhưng nàng đã gia nhập Truyền Linh Tháp của ta, bái ta làm thầy. Ta tin rằng, nàng theo ta học chắc chắn sẽ giỏi hơn theo ngươi học nhiều."
"Thiên Phượng!"
"Giao đấu bao nhiêu lần như vậy, ngươi thắng được ta lúc nào? Thôi được rồi, nể tình quen biết năm xưa. Cứ quyết định vậy đi. Nếu ngươi không phục, có thể bảo hắn đến tìm ta. Chờ Cổ Nguyệt tốt nghiệp ngoại viện xong, ta tự nhiên sẽ đón nàng đi."
...
Hít một hơi thật sâu, Thái Lão nheo mắt lại, đẩy cửa sổ ra, một bước bước ra ngoài, đã hòa vào hư không. Thân hình lóe lên, biến mất không còn tăm hơi.
Ký túc xá Công Độc Sinh của Học Viện Sử Lai Khắc.
"Lộ trình là như vậy, chín thành phố này là gần nhất trên đường đến Minh Đô, đi theo tuyến đường này sẽ tiết kiệm thời gian nhất. Học viện không cho phép chúng ta hành động cùng nhau, mọi người phải tự mình hành động."
Đường Vũ Lân chỉ vào tấm bản đồ mình đã vẽ sẵn, thảo luận cùng các bạn.
Tạ Giải hạ giọng: "Vũ Lân, học viện tuy sẽ giám sát chúng ta, nhưng nếu chúng ta có thể mang theo một ít đồ của mình thì hành động sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ngươi nói xem chúng ta có cách nào giấu ít tiền mang đi không?"
Đường Vũ Lân liếc hắn một cái, nói: "Mấy trò mèo này thì dẹp đi, đỡ mất thời gian. Ngươi nghĩ học viện đưa ra phương pháp khảo hạch như vậy mà lại không lường trước được vấn đề gian lận của chúng ta sao? Ngày mai trước khi đi kiểm tra chắc chắn sẽ vô cùng nghiêm ngặt. Hơn nữa, đây là cơ hội để kiểm chứng năng lực của chúng ta, với thực lực của mọi người, ta tin chúng ta có thể hoàn thành."
"Vấn đề đầu tiên chúng ta phải đối mặt là kiếm tiền. Không có tiền thì không thể đi tàu Hồn Đạo, vì vậy, tối nay mọi người tốt nhất nên nghĩ xem làm thế nào để kiếm tiền đi."
Từ Lạp Trí ha ha cười lớn: "Ta đi bán bánh bao."
Hứa Tiểu Ngôn cười nói: "Ta sẽ giả vờ đáng thương, tìm các sư huynh mượn một ít chắc không thành vấn đề đâu. Những cách khác tính sau."
Tạ Giải nói: "Cùng lắm thì ta ra đầu đường làm xiếc."
"Vũ Lân, có phải ngươi định đến hiệp hội Đoán Tạo Sư nhận nhiệm vụ rèn đúc gì đó không?"
Đường Vũ Lân gật đầu: "Như vậy kiếm tiền vừa nhanh vừa nhiều nhất."
"Cổ Nguyệt, Tinh Lan, hai người thì sao?" Đường Vũ Lân nhìn về phía hai cô gái.
Cổ Nguyệt và Diệp Tinh Lan liếc nhìn nhau, rồi trăm miệng một lời thốt ra một chữ!
Sáng sớm.
Trời vừa hửng sáng, tất cả học viên lớp một năm nhất đã tập trung đông đủ trên quảng trường Linh Băng, chờ xuất phát.
Học viên có thể thi vào Học Viện Sử Lai Khắc hầu như đều có Hồn Đạo khí trữ vật để cất giữ đồ đạc thường ngày. Việc đầu tiên Vũ Trường Không và Thẩm Dập làm sau khi đến là đăng ký và giữ lại Hồn Đạo khí trữ vật của họ, ngoài một bộ quần áo trên người, trong suốt kỳ thi cuối kỳ không được mang theo một xu một cắc.
"Chùy rèn cũng không được sao?" Đường Vũ Lân nhìn Vũ Trường Không mặt lạnh như tiền mà cạn lời, hắn thật không ngờ ngay cả chùy rèn cũng không được phép mang theo.
"Trừ bản thân ngươi và một bộ quần áo, không được mang theo bất cứ thứ gì." Vũ Trường Không không hề nương tay chỉ vì hắn là đệ tử của mình.
Đường Vũ Lân bất đắc dĩ tháo hai chiếc vòng tay chứa cặp chùy Trầm Ngân Linh Đoán của mình đưa cho Vũ Trường Không, nhìn thầy thu lại vòng tay, hắn nhất thời cảm thấy vô cùng luyến tiếc. Kể từ khi đeo chúng, đây là lần đầu tiên phải xa cách, đặc biệt là cặp chùy rèn, ngày nào cũng cầm đã quen, bây giờ lại phải xa nhau.
Nhẫn trữ vật thì càng không cần phải nói, bên trong có một lượng lớn kim loại hiếm, còn có cả những kim loại hắn đã dung luyện thành công.
Ngoài những kim loại có độ hòa hợp vượt quá 90% thỉnh thoảng dung luyện được và chia cho các bạn, vẫn còn rất nhiều kim loại có linh tính đã dung luyện thành công nhưng độ hòa hợp tương đối thấp hơn, hiện tại đều ở trong nhẫn. Hắn không vội bán đi, mà định để dành đến khi cần đột phá phong ấn tầng thứ tư của Kim Long Vương sẽ dùng để mua linh vật. Ở Học Viện Sử Lai Khắc, chắc chắn có thể bán được giá cao, bởi vì nơi đây mới có nhiều người cần kim loại có linh tính nhất.