"Hội trưởng, để ta thử xem sao?" Đường Vũ Lân có chút kích động nói, lúc này, trong đầu hắn chỉ toàn là những gì Chấn Hoa vừa giảng giải cùng với những lĩnh ngộ của bản thân về dung rèn, đang ở trong trạng thái sắp sửa thông suốt nhưng vẫn còn thiếu một chút gì đó, thực sự ngứa ngáy trong lòng.
Lần này, Chấn Hoa thật sự kinh ngạc: "Thử? Ngươi muốn thử dung rèn sao?"
Xung quanh vốn đang yên tĩnh bỗng vang lên vô số tiếng xì xào bàn tán. Tên nhân viên đến cùng lúc với Đường Vũ Lân ở phía sau đã lấy tay che trán. Tên nhóc này, lá gan cũng lớn thật. Đúng là nghé con không sợ cọp mà!
Đường Vũ Lân mạnh mẽ gật đầu, sau đó vạch khu vực cách ly trước mặt ra rồi bước vào trong: "Hội trưởng, ta có thể không?"
Chấn Hoa nở nụ cười: "Nếu ngươi cảm thấy có thể, vậy thì có thể."
Một nhân viên bên cạnh bước tới, ngồi xổm xuống, thấp giọng nói với Đường Vũ Lân: "Nhóc con, đừng quậy nữa. Mau đi đi, hội trưởng còn rất nhiều việc phải xử lý."
"Cứ để nó thử đi." Chấn Hoa mỉm cười nói: "Dù thế nào, chúng ta cũng không thể dập tắt lòng yêu mến rèn đúc của một đứa trẻ. Ánh mắt của nó cho ta biết, nó thật sự yêu thích rèn đúc. Cậu bé, lại đây."
Đường Vũ Lân hoàn toàn không để ý đến người nhân viên đang ngồi xổm bên cạnh, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều dán chặt vào người Chấn Hoa.
Hắn nhanh chân bước đến bên cạnh Chấn Hoa.
"Ta muốn Trầm Ngân, Thiên Tinh Thiết, và cả loại chất xúc tác vạn năng mà ngài vừa giảng, Thiên Nguyệt Tinh Phấn."
"Được. Tìm cho nó đi." Chấn Hoa nói với nhân viên bên cạnh. Hắn kinh ngạc phát hiện, đứa bé này không chỉ đơn thuần là yêu thích, mà lời nói và ánh mắt của nó còn toát lên sự tự tin, đúng vậy, tự tin mười phần, không hề có chút bối rối nào.
Người ngoài nhìn vào thì thấy hắn có vẻ rất kích động, nhưng trong mắt Chấn Hoa lại không phải vậy, cơ thể đứa trẻ này luôn rất ổn định. Một người đang ở trong trạng thái kích động tuyệt đối, ít nhất một vài bộ phận trên cơ thể sẽ run rẩy.
Hơn nữa, hắn còn chú ý đến đôi tay của Đường Vũ Lân. Bàn tay của Đường Vũ Lân cũng to hơn so với bạn bè cùng trang lứa, và đặc biệt, tay hắn vô cùng vững vàng, các ngón tay khẽ rung nhẹ, đây là hành động thường thấy ở những người cầm búa rèn quanh năm. Điều này có nghĩa là, đứa bé này thật sự hiểu biết về rèn đúc.
Có rất ít chuyện có thể khiến Chấn Hoa cảm thấy hứng thú, và bây giờ hắn cũng muốn xem thử, đứa bé này có thể đạt tới trình độ nào.
Hiệp hội Đoán Tạo Sư chưa bao giờ thiếu các loại kim loại hiếm, rất nhanh, những thứ Đường Vũ Lân muốn đều được đưa tới.
Hắn không chút khách khí, trực tiếp đứng sau đài rèn, thành thạo khởi động đài rèn, đặt hai khối kim loại hiếm vào trong, điều chỉnh nhiệt độ nung rồi nhấn chìm chúng vào bên trong đài rèn.
Lúc này hắn mới quay sang Chấn Hoa: "Hội trưởng, còn phải làm phiền ngài một chuyện."
Chấn Hoa mỉm cười nói: "Chuyện gì?"
Đường Vũ Lân nói: "Ta muốn mượn cặp búa rèn của ngài dùng một lát."
Lời vừa dứt, cả hội trường lại được một phen xôn xao!
Mượn búa rèn? Chuyện này vốn đã vô cùng hiếm thấy trong giới rèn đúc, huống chi là mượn búa của vị Thần Tượng duy nhất trong thiên hạ hiện nay.
Chấn Hoa cũng bị lời nói của hắn làm cho sững sờ. Tên nhóc này, thú vị thật đấy!
Đường Vũ Lân cũng hết cách, bây giờ trên người hắn nghèo rớt mồng tơi, làm gì có búa rèn!
Ngay cả cặp búa Thiên Đoán bằng thép vonfram trước kia cũng đã mất rồi.
"Được." Chấn Hoa đồng ý, hắn thoáng trầm ngâm một chút, trên tay ánh sáng lóe lên, một cặp búa rèn liền xuất hiện trước mặt Đường Vũ Lân.
Đó là một cặp búa rèn toàn thân lấp lánh vầng sáng nhàn nhạt, hình dáng vô cùng chuẩn mực, nhưng bản thân chúng lại có màu trắng hiếm thấy. Trên bề mặt cặp búa màu trắng dường như có những đám mây màu xanh lam nhạt phiêu đãng, trông vô cùng kỳ dị và lộng lẫy.
"Búa rèn Linh Đoán." Đường Vũ Lân nhận ra ngay loại kim loại này, đây là hợp kim Hữu Linh được dung rèn từ Vân Đồng và một loại kim loại hiếm khác tên là Bạch Kim Tinh, gọi là Vân Kim. Lấy Vân Kim để Linh Đoán, tạo thành cặp búa rèn này.
Xét về phẩm chất, cặp búa này được Linh Đoán từ hợp kim Hữu Linh, phẩm chất vượt xa cặp búa Trầm Ngân Linh Đoán của hắn.
"Đây là cặp búa rèn ta làm ra mười lăm năm trước, vẫn luôn theo ta. Trước khi có thể Hồn rèn, ta vẫn luôn dùng nó. Ngươi thử xem có thuận tay không. Nếu hôm nay ngươi thật sự có thể dung rèn thành công, ta sẽ tặng nó cho ngươi." Chấn Hoa mỉm cười nói.
Tuy rằng hắn cũng không cho là Đường Vũ Lân có thể dung rèn, nhưng đối với người trẻ tuổi, hắn xưa nay chưa bao giờ keo kiệt lời động viên.
Bản thân hắn cũng là thiếu niên thành danh, 18 tuổi đã thăng cấp Lục cấp Đoán Tạo Sư, lập nên kỷ lục của toàn giới rèn đúc. Vì vậy, hắn không giống như đại đa số người khác cho rằng đứa trẻ trước mặt chỉ là bốc đồng, hắn mơ hồ cảm nhận được, đứa bé này có nền tảng rèn đúc. Chỉ có điều, việc Đường Vũ Lân không có búa rèn khiến hắn có chút không hiểu. Đối với Đoán Tạo Sư, búa rèn không bao giờ rời thân, đây là quy tắc bất thành văn. Búa không rời tay, đây là điều đầu tiên Đoán Tạo Sư học được.
"Cảm ơn ngài."
Đường Vũ Lân giơ tay nắm lấy cặp búa rèn Vân Kim. Hai tay dang ra hai bên thân, mỗi tay cầm một chiếc, sau đó hắn nhắm mắt lại.
Khi thấy hắn hoàn thành động tác phân búa bằng hai tay, các nhân viên xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc, một vài Đoán Tạo Sư từ Tứ cấp trở lên cũng tỏ ra ngạc nhiên.
Hợp kim Hữu Linh Vân Kim này nổi tiếng là nặng. Bất cứ ai từng tiếp xúc với nó đều biết.
Hai chiếc búa rèn Vân Kim này trông có vẻ không lớn, nhưng thực tế trọng lượng mỗi chiếc đều vượt quá 200 kg. Tuyệt đối là búa tạ.
Đối với Đoán Tạo Sư, sức mạnh vô cùng quan trọng. Chấn Hoa lấy ra hai chiếc búa rèn này, cũng có một chút ý muốn thử thách Đường Vũ Lân, nhưng hắn lại ung dung cầm lấy cặp búa, trông không có chút gượng ép nào. Hai tay vững vàng nắm búa, cứ như thể đây là một cặp búa rèn thông thường.
Tên nhóc này thật sự biết rèn đúc sao?
Dấu chấm hỏi hiện lên trong lòng rất nhiều người.
Đúng lúc này, chiếc búa Vân Kim trong tay trái Đường Vũ Lân gõ nhẹ vào nút bấm bên cạnh, thời gian nung Trầm Ngân vừa đủ, khối Trầm Ngân được nung đến đỏ rực ánh bạc từ từ bay lên.
Tay phải Đường Vũ Lân bất động, búa tay trái vươn ra, gõ nhẹ lên khối Trầm Ngân.
"Keng—"
Tiếng kim loại trong trẻo vang vọng khắp đại sảnh.
Chiếc búa Vân Kim trong tay Đường Vũ Lân nhẹ nhàng nảy lên, hắn khẽ nhíu mày, chiếc búa nảy lên không hề rơi xuống lần nữa. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, tai trái của hắn đang khẽ rung động, dường như đang lắng nghe điều gì đó.
Chấn Hoa, người vẫn luôn mỉm cười nhìn Đường Vũ Lân, cuối cùng cũng biến sắc.
Có lẽ các Đoán Tạo Sư cấp thấp không hiểu Đường Vũ Lân đang làm gì, nhưng thân là Thần Tượng, sao hắn lại không hiểu chứ?
Cú gõ vừa rồi của Đường Vũ Lân, không chỉ là để cảm nhận trạng thái của khối Trầm Ngân và giao tiếp với kim loại, mà quan trọng hơn, hắn đang lắng nghe chiếc búa.
Sử dụng một cặp búa rèn hoàn toàn mới đối với Đoán Tạo Sư tuyệt đối là một thử thách cực lớn, và việc nghe búa chính là để lắng nghe đặc tính của nó. Chỉ khi quen thuộc với cặp búa rèn trước, mới có thể sử dụng nó tốt hơn.
Khi lấy ra cặp búa rèn Vân Kim này, thử thách của Chấn Hoa đã bắt đầu. Trọng lượng của búa chỉ là bước đầu tiên, quan trọng hơn là hắn muốn xem Đường Vũ Lân vận dụng cặp búa này như thế nào.
Tuổi còn nhỏ, nhiều nhất là mười tuổi. Cho dù không thể dung rèn, cũng có thể xem hắn có phải là hạt giống tốt hay không, có thể làm được đến mức nào.
Búa rèn Vân Kim chính là phương thức thử thách tốt nhất, hắn muốn xem, Đường Vũ Lân có thật sự biết dùng cặp búa này không.
Cặp búa rèn Vân Kim này là do hắn dùng huyết tế rèn đúc từ nhỏ mà thành, cũng có đặc tính của riêng nó. Giống như cặp búa Trầm Ngân có hiệu ứng Chồng Chất của Đường Vũ Lân vậy.
Hành động nghe búa của Đường Vũ Lân trong mắt Chấn Hoa không có chút sơ hở nào, đây chính là nguyên nhân hắn kinh ngạc. Tiếp theo phải xem, hắn có thật sự "nghe" ra được đặc hiệu của cặp búa rèn Vân Kim này không.
Hai mắt Đường Vũ Lân đột nhiên mở to, trong mắt mơ hồ lóe lên ánh sáng vàng kim nhàn nhạt: "Chấn động!"
Hắn chỉ khẽ hô một tiếng, chiếc búa Vân Kim trong tay trái liền lần thứ hai hạ xuống.
Lần này, nặng tựa ngàn cân!
"Oanh—" Búa rèn Vân Kim hung hãn hạ xuống, nện mạnh lên khối Trầm Ngân nung đỏ. Trong cú va chạm kịch liệt, chiếc búa không hề nảy lên, ngược lại còn vững vàng đè trên khối Trầm Ngân, toàn bộ đài rèn cũng theo đó phát ra tiếng ong ong.
Đúng vậy, đặc tính của cặp búa rèn này là, chấn động!
Thông qua chấn động tần số cao sinh ra lúc rèn đúc để hỗ trợ quá trình rèn. Giống như hiệu ứng Chồng Chất, đều là những thuộc tính đặc hiệu cực phẩm của búa rèn.
Đường Vũ Lân đè búa lên khối Trầm Ngân chính là muốn để đặc hiệu chấn động của nó phát huy hoàn toàn.
Xung quanh một lần nữa trở nên yên tĩnh, chỉ một búa hạ xuống đã có thể nhìn ra thực lực.
Chiếc búa Vân Kim nặng như vậy đập xuống nhưng không hề có chút phản lực nào, điều này có nghĩa là, cánh tay của Đường Vũ Lân đã chịu đựng toàn bộ lực phản chấn, hơn nữa hắn còn có thể nắm chắc chiếc búa Vân Kim một cách vững vàng như vậy. Chỉ riêng điểm này đã thể hiện bản lĩnh rèn đúc của hắn.
Chấn Hoa gật đầu, trên mặt một lần nữa hiện ra nụ cười. Tên nhóc này, quả thật không đơn giản!
Dừng lại đủ ba giây, chiếc búa Vân Kim trong tay trái Đường Vũ Lân mới lần thứ hai vung lên, lại một lần nữa mạnh mẽ hạ xuống.
"Oanh—"
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng