Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 3 - Long Vương Truyền Thuyết

Chương 462: CHƯƠNG 457: TINH THẦN KIẾM VÀ ĐIỂM QUANG KIẾM

Sau đó, hắn liền nhìn thấy một vuốt rồng, một Kim Long Trảo khổng lồ hơn của hắn rất nhiều, trên mỗi một chiếc vảy đều tràn ngập khí thế hung hãn và cảm giác áp bức, vuốt rồng của hắn đưa ra cản lại. Thế nhưng ngay khoảnh khắc hai bên tiếp xúc, huyết mạch trong cơ thể hắn lại một lần nữa run rẩy kịch liệt, ngay cả hồn lực cũng tuôn trào ra ngoài vào thời khắc ấy.

Hai người va vào nhau rồi ngay lập tức rơi từ trên trời xuống. Nhưng, dưới ánh mắt trợn mắt há mồm của tất cả học viên Học viện Hồn Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt, niềm tự hào của họ, thiên tài một thời, Long Trần – Quang Minh Thánh Long xếp hạng thứ mười trên bảng xếp hạng thiên tài trẻ tuổi, lại bị người ta đè xuống dưới, đập thẳng từ trên không trung xuống đất.

"Ầm!"

Quang Minh Thánh Long vừa giáng lâm đã mất hết mặt mũi.

Đường Vũ Lân trực tiếp đè hắn xuống đất. Hiệu ứng Phá Nát của Kim Long Trảo đã được hắn khống chế không phóng thích ra ngoài, nhưng dù vậy cũng đủ để đập cho Long Trần, một Hồn Tông bốn hoàn sở hữu võ hồn đỉnh cấp Quang Minh Thánh Long, bất tỉnh nhân sự.

Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, dù không có vòng cách âm thì cũng tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Trước khi trận đấu này bắt đầu, ai có thể ngờ được sẽ diễn ra một màn như vậy chứ?

Đó chính là top 10 bảng xếp hạng thiên tài trẻ tuổi đấy! Đó chính là Hồn Tông sở hữu võ hồn Quang Minh Thánh Long đấy!

Chỉ một lần đối mặt, vỏn vẹn một lần đối mặt.

Trong mắt tất cả mọi người, vào khoảnh khắc hai bên va chạm, Long Trần dường như đã tự mình từ bỏ chống cự, hoàn toàn sơ hở, bị Đường Vũ Lân một tay đè vuốt rồng, tay kia ấn đầu, đập từ giữa không trung xuống, sau đó nện thẳng lên mặt đất.

Đây đúng là một pha chặn đánh trên không chuẩn sách giáo khoa! Nhưng pha này phải xuất hiện trong chiến đấu cơ giáp mới đúng chứ.

Năm người còn lại bên phía Học viện Hồn Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt, biểu cảm trên mặt gần như đông cứng lại cùng một lúc.

Họ vạn lần không ngờ tới, đội trưởng mạnh nhất lại có thể bại thảm hại đến vậy, quan trọng nhất là, họ hoàn toàn không hiểu tại sao lại bại, mà đã bại rồi. Đường Vũ Lân cũng không hề thể hiện ra thực lực gì đặc biệt mạnh mẽ, vậy mà họ đã thua. Đây mới là điều uất ức nhất!

Vưu Đỉnh Kỳ gầm lên một tiếng giận dữ, Lưu Tinh Chùy trong tay vung mạnh, đầu búa khổng lồ giống như một viên đạn pháo, được dây xích kéo theo, bay thẳng về phía Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân nhấc chân phải lên, đá Long Trần sang bên sân để tránh cho hắn bị dư chấn của trận chiến sau đó ảnh hưởng. Hồn sư sau khi mất đi tri giác, võ hồn trên người sẽ từ từ tan đi, trở nên yếu ớt.

Cùng lúc Vưu Đỉnh Kỳ ra tay, Giản Mặc Thần xoay người, tấm khiên lớn trong tay cũng xoay tròn bay ra, lao về phía Đường Vũ Lân. Hai người đồng thời phát động tấn công.

Thiếu nữ Cuồng Chiến Thiên khẽ hét một tiếng, từ phía sau lao ra, võ hồn của nàng là một cây búa lớn, trên mặt búa có khắc hình một con hổ.

Đường Vũ Lân đứng yên tại chỗ, hai tay đồng thời giơ lên, tay trái nắm quyền, tay phải là Kim Long Trảo.

"Oanh!" Nắm đấm tay trái va chạm với Lưu Tinh Chùy. Một tiếng nổ vang rền như kim loại va vào nhau vang lên. Thân thể Đường Vũ Lân chỉ hơi loạng choạng, nhưng Lưu Tinh Chùy kia lại bị đánh bay ra ngoài như đạn pháo.

Cùng lúc đó, tay phải giơ lên của hắn đã nắm chắc lấy mép khiên sắc bén.

Trên bề mặt tấm khiên, một tiếng hổ gầm đột nhiên vang lên. Toàn bộ tấm khiên chấn động, một con hổ lớn bất ngờ từ trên khiên bổ nhào ra, lao thẳng tới bổ vào đầu Đường Vũ Lân. Hồn Linh?

Hồn Linh của hắn lại được giấu bên trong tấm khiên.

Lúc này, Cuồng Chiến Thiên cũng đã đến nơi, nàng nhảy lên, búa lớn giơ cao, chém thẳng xuống đầu Đường Vũ Lân.

Đồng thời đối mặt với nhiều tầng công kích, Đường Vũ Lân lại không hề sợ hãi. Khí huyết trong cơ thể nghịch chuyển dâng trào, Kim Long Kinh Thiên lúc trước không có cơ hội sử dụng nay đã bộc phát!

Một tiếng rồng gầm trầm hùng hơn cả tiếng rồng ngâm của Long Trần lúc trước vang lên cùng với sự bùng nổ khí huyết trong cơ thể hắn.

Con hổ lớn kia thậm chí còn chưa kịp bổ xuống đã hóa thành những luồng sáng tan biến trong tiếng rồng gầm cao vút, quay trở lại bên trong tấm khiên. Kim Long Trảo của Đường Vũ Lân siết chặt, kích hoạt hiệu ứng Phá Nát.

Bề mặt Thiên Hổ Thuẫn của Giản Mặc Thần nhất thời xuất hiện từng vết nứt, trong cơn kinh hãi, hồn hoàn thứ ba trên người Giản Mặc Thần lóe sáng, tấm khiên đột ngột biến mất khỏi tay Đường Vũ Lân, quay trở lại trong lòng bàn tay hắn.

Cây búa lớn của Cuồng Chiến Thiên cũng rơi xuống đỉnh đầu Đường Vũ Lân cùng lúc đó.

"Keng!" Trong tiếng vang giòn giã, Cuồng Chiến Thiên bị đánh bay ngược ra sau như bị điện giật, một điểm tinh quang lóe lên giữa không trung, Diệp Tinh Lan dùng một kiếm đẩy lùi Cuồng Chiến Thiên rồi lăng không đáp xuống. Đường Vũ Lân đâu có chiến đấu một mình!

Cuồng Chiến Thiên rút lui, Vưu Đỉnh Kỳ thu hồi Lưu Tinh Chùy, năm người không hề hành động thiếu suy nghĩ, sắc mặt đều trở nên có chút nặng nề.

Lần va chạm đầu tiên đã mất đi đội trưởng, đây là tình huống gì vậy? Trực tiếp biến thành sáu đấu năm, chuyện này không một ai ngờ tới.

Tuyết Lưu Sương bình tĩnh nói: "Ta tạm thời thay đội trưởng chỉ huy, mọi người cẩn thận."

Các đồng đội của Đường Vũ Lân cũng đã tập hợp bên cạnh hắn, đối đầu với đối phương. Vừa ra tay đã đánh bại hồn sư Quang Minh Thánh Long Long Trần, lập tức chiếm được ưu thế, đương nhiên không cần vội vã.

Tạ Giải cười nói: "Tưởng mạnh cỡ nào, hóa ra chỉ là hàng mã, nhìn vậy mà không phải vậy ha!" Hắn cố ý nói rất lớn tiếng để năm người đối diện có thể nghe thấy.

Quen thuộc với Đường Vũ Lân như vậy, hắn đương nhiên biết Đường Vũ Lân có năng lực khắc chế rất mạnh đối với tất cả hồn sư sở hữu võ hồn loài rồng, đây là sự áp chế thuần túy từ võ hồn.

Vốn dĩ Long Trần cũng không yếu đến thế, nếu hắn có chuẩn bị, dựa vào tu vi vượt qua Đường Vũ Lân, cũng không dễ dàng bị đánh bại như vậy. Nhưng chuyện võ hồn bị áp chế lại xuất hiện trên người võ hồn đỉnh cấp Quang Minh Thánh Long của hắn, thực sự hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, do bất ngờ không kịp phòng bị, cộng thêm sức mạnh và khí huyết áp đảo của Đường Vũ Lân, mới có thể một đòn đã thành công.

Nhìn đối thủ phía đối diện, Đường Vũ Lân thầm gật đầu trong lòng, đội trưởng bị loại mà họ vẫn không hề hỗn loạn tấn công, còn có thể giữ được bình tĩnh, đây là một đội ngũ vô cùng có tố chất, hơn nữa đối phương còn có hai hồn sư bốn hoàn, cũng không dễ đối phó.

Đòn tấn công vừa rồi của Giản Mặc Thần đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Đường Vũ Lân, tấm khiên của hắn vô cùng đặc biệt, là một hồn sư công phòng nhất thể hiếm thấy.

Tấm khiên có thể dùng để tấn công, phối hợp với Hồn Linh, đồng thời bản thân lại có hồn kỹ có thể thu khiên về bên người trong nháy mắt, bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển công thành thủ. Sự phối hợp như vậy tương đối phi thường.

Lưu Tinh Chùy tuy bị hắn đẩy lùi, nhưng Lưu Tinh Chùy của Vưu Đỉnh Kỳ cũng để lại ấn tượng sâu sắc cho Đường Vũ Lân. Lưu Tinh Chùy của hắn có hiệu ứng công kích đặc thù, hẳn là hiệu ứng Bạo Phá. Đường Vũ Lân dựa vào Hoàng Kim Long Thể để hóa giải vụ nổ, nhưng nắm đấm trái bây giờ cũng đang âm ỉ đau. Chống đỡ cũng không dễ dàng như bề ngoài.

Còn về Cuồng Chiến Thiên, quả thực giống như một cuồng chiến sĩ, mà nàng lại là con gái! Cây búa lớn đó trông gần bằng cả người nàng. Nếu không phải Diệp Tinh Lan ra tay, e rằng Đường Vũ Lân chống đỡ sẽ có chút chật vật.

Loại được Long Trần đúng là may mắn. Nhưng Đường Vũ Lân chắc chắn sẽ không cho rằng, như vậy là họ đã thắng chắc. Chỉ khi thật sự chiến thắng đối thủ, mới là thắng lợi.

Chân trái điểm nhẹ xuống đất, thân thể như một cây cung được kéo căng, khoảnh khắc tiếp theo, đột nhiên phát lực. Hắn đột ngột bắn ra, lao thẳng về phía đối phương.

Không có Long Trần, cường công hệ chiến hồn sư mạnh mẽ ở phía trước, việc Đường Vũ Lân cần làm bây giờ là xông vào trận hình, phá vỡ nó. Những việc còn lại, cứ giao cho đồng đội của mình.

Lúc họ hội hợp vừa rồi, Từ Lạp Trí đã nhét vào tay hắn một chiếc Bánh Bao Đậu Khát Máu, có thể ăn bất cứ lúc nào để tiến vào trạng thái khát máu.

Không có Long Trần, người bước ra chắn ở phía trước nhất lại không phải là Giản Mặc Thần, mà là Tuyết Lưu Sương.

Nàng lướt người một cái đã đến trước đội hình, vung tay phải lên, một thanh trường kiếm màu trắng trong suốt như pha lê xuất hiện trong lòng bàn tay. Hàn khí dày đặc, nhiệt độ đột ngột giảm xuống.

Ồ, võ hồn này có nét đặc sắc tương đồng với Thiên Sương Kiếm của Vũ lão sư!

Đường Vũ Lân thầm cảm thán trong lòng. Tuyết Lưu Sương lúc này đã lao lên đón đầu Đường Vũ Lân.

So với thế xung phong cuồng dã của Đường Vũ Lân, nàng có vẻ thanh tao hơn nhiều, Hàn Băng Kiếm trong tay nhẹ nhàng lướt qua, nhất thời, hàn khí dày đặc, một đạo hàn quang lóe lên trong nháy mắt, nàng rõ ràng còn cách Đường Vũ Lân mười mấy mét, nhưng hàn khí đã ập đến trước mặt hắn.

Đường Vũ Lân phản ứng rất nhanh, Kim Long Trảo tay phải đưa ra chặn trước người, lòng bàn tay hướng ra ngoài.

"Keng!" Trong tiếng vang giòn giã, dường như có thứ gì đó vỡ nát, sau đó vô số hàn khí bắn tung tóe trước người, hàn khí dày đặc, đến cả khí huyết cường thịnh như Đường Vũ Lân cũng cảm thấy hơi cứng lại.

Tuyết Lưu Sương đã đến nơi, chỉ thấy thân hình nàng lóe lên, Hàn Băng Kiếm trong tay đã biến ảo ra ba đạo kiếm ảnh, lần lượt điểm về phía trán, ngực và bụng dưới của Đường Vũ Lân.

"Điểm Quang Kiếm? Giao cho ta đi." Một điểm hàn tinh lóe lên trước mặt Đường Vũ Lân, hàn tinh bung ra, hóa thành một màn kiếm quang, ba đạo kiếm ảnh bị bao vây quét sạch trong nháy mắt, phát ra một chuỗi tiếng "leng keng" nhỏ vụn.

Hàn khí tỏa ra, Đường Vũ Lân hai tay bắt chéo che trước người, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, mạnh mẽ loại bỏ hàn khí, cứ thế xông thẳng tới.

Tuyết Lưu Sương không đuổi theo hắn, ánh mắt ngưng lại, nhìn thiếu nữ cũng đang cầm trường kiếm trước mặt.

"Tinh Thần Kiếm Pháp!"

"Điểm Quang Kiếm Pháp!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!