Sân bãi mà Lạc Quế Tinh thuê chính là đài thi đấu chuyên dụng của Học Viện Sử Lai Khắc, thường được dùng cho các cuộc thi đấu nội bộ. Đài thi đấu được trang bị vòng bảo vệ hồn đạo chuyên dụng và cả hệ thống tự chữa trị, giúp các học viên có thể thỏa sức phát huy thực lực của mình. Dưới sự bảo vệ của lão sư, khả năng bị trọng thương là cực kỳ nhỏ.
Đương nhiên, giá thuê một sân bãi như thế này cũng không hề rẻ.
Khi sáu người Đường Vũ Lân đến nơi, năm người của Lạc Quế Tinh đã có mặt từ sớm.
Không chỉ có họ, học viên năm nhất lớp một cũng đã đến hơn một nửa, còn có không ít người của năm hai lớp một cũng tới. Nguyên Ân Dạ Huy và Nhạc Chính Vũ đều có mặt.
Đường Vũ Lân đi tới bên cạnh Nguyên Ân Dạ Huy, thấp giọng nói: "Đến do thám quân tình à?"
Nguyên Ân Dạ Huy liếc hắn một cái: "Sao nào? Không dám để chúng ta xem à?"
Đường Vũ Lân cười cười: "Chỉ sợ các ngươi xem xong lại mất hết tự tin đấy!" Về khoản đấu võ mồm, có ba Nguyên Ân Dạ Huy cũng không phải là đối thủ của hắn.
Nguyên Ân Dạ Huy lạnh nhạt nói: "Vậy thì cứ chờ xem."
Nhạc Chính Vũ cười hì hì lại gần: "Vũ Lân, khi nào chúng ta lại đấu một trận đi, lần trước thật sự là ta có chút không phục lắm đâu."
Đường Vũ Lân nói: "Đoàn chiến thì thôi, đấu đơn thì được. Ta đợi ngươi bất cứ lúc nào."
Nhạc Chính Vũ ánh mắt sáng lên: "Đây là ngươi nói đó nha! Đừng có hối hận."
Đường Vũ Lân biết sau khi đột phá bốn hoàn, hắn đã hoàn toàn tự tin, bèn nói: "Được, vậy đến lúc đó chúng ta đặt cược chút gì đó chứ."
Ánh mắt Nhạc Chính Vũ chợt co lại, hắn vẫn hiểu rất rõ Đường Vũ Lân, tên này xưa nay không bao giờ đánh trận cược mà không nắm chắc, nhất định là có chỗ dựa. May mà hôm nay đã đến đây, vừa hay có thể xem xem thực lực hiện tại của hắn rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào.
Lúc này, năm người Lạc Quế Tinh đã tiến về phía này.
Lạc Quế Tinh và Vũ Ti Đóa đi ở phía trước, theo sau là Từ Du Trình, Dương Niệm Hạ và Trịnh Di Nhiên.
Một năm học trôi qua, mọi người ít nhiều đều có chút thay đổi, điểm chung là ai cũng đã trưởng thành hơn. Mỗi người đều trầm ổn hơn nhiều so với lúc mới nhập học.
"Tiểu đội trưởng." Lạc Quế Tinh cười hì hì gọi. Vũ Ti Đóa cũng gật đầu với Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân mỉm cười gật đầu: "Mọi người đều đến rồi. Chuẩn bị xong thì chúng ta bắt đầu thôi."
Hắn để ý thấy, trong mắt năm người Lạc Quế Tinh đều ánh lên niềm tin mãnh liệt. Trông họ vô cùng tự tin.
Vậy thì cứ dùng thực lực để chứng minh thôi.
Ngay lúc này, Vũ Trường Không đã đến.
"Vũ lão sư." Tất cả mọi người đều cung kính hành lễ với Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không nói: "Lên đài." Vừa nói, y là người đầu tiên bước lên đài thi đấu.
Lúc này, nhân viên công tác đã chuẩn bị xong đài thi đấu, thấy các nhân vật chính đều đã đến, học viên năm nhất và năm hai cũng đã tụ tập lại, ai nấy đều mong chờ trận quyết đấu đỉnh cao này của năm nhất lớp một.
Thực tế, ngay cả Nguyên Ân Dạ Huy và Nhạc Chính Vũ cũng rất tò mò, nhóm Đường Vũ Lân đã mạnh như vậy rồi, năm nhất lớp một còn có đội nào dám khiêu chiến họ, mà lại còn tự tin sẽ chiến thắng?
Về bảng xếp hạng thiếu niên thiên tài của nhóm Vũ Ti Đóa, Nguyên Ân Dạ Huy và những người khác cũng biết, nhưng họ chưa bao giờ thực sự chứng kiến thực lực của đối phương.
Dù sao, họ chỉ từng đối đầu với nhóm Đường Vũ Lân, năm nhất lớp một không để nhóm Vũ Ti Đóa xuất chiến, tự nhiên là vì thực lực của họ còn kém hơn.
Bảng thiếu niên thiên tài có ý nghĩa trước khi vào Học Viện Sử Lai Khắc, nhưng sau khi học viên vào Sử Lai Khắc rồi, có thể tiến bộ bao nhiêu, đâu phải là thứ mà bảng xếp hạng thiếu niên thiên tài năm xưa có thể phán đoán được?
Nhưng bản thân Nguyên Ân Dạ Huy cũng là người có tên trên bảng, nên nàng vẫn có chút khái niệm về bảng xếp hạng này.
Kể từ sau khi thua trận đấu đối kháng học kỳ trước, Nguyên Ân Dạ Huy vẫn luôn vô cùng nỗ lực, đối với năm nhất lớp một đó là vinh quang, nhưng đối với năm hai bọn họ lại là sỉ nhục.
Mặc dù âm thầm là bạn bè với Đường Vũ Lân, nhưng trên phương diện vinh dự của lớp, nàng chưa bao giờ lơ là. Năm nay, nói gì thì nói cũng phải đánh bại nhóm Đường Vũ Lân một lần.
Năm hai lớp một nhất định phải đánh bại năm nhất lớp một mới được.
Vì vậy, hôm nay nàng đến đây, không chỉ để quan sát mức độ tiến bộ của nhóm Đường Vũ Lân, mà còn muốn xem xem, ngoài nhóm Đường Vũ Lân ra, năm nhất lớp một còn có cường giả nào khác, những người này rất có thể sẽ trở thành đội dự bị cho nhóm Đường Vũ Lân.
Nhóm Đường Vũ Lân chỉ có sáu người, còn thiếu một người so với đội hình bảy người tiêu chuẩn nhất, người còn thiếu này rất có khả năng sẽ được chọn ra từ đối thủ của họ ngày hôm nay.
Nhạc Chính Vũ và Nguyên Ân Dạ Huy đứng sóng vai, những người khác của năm hai lớp một từng tham gia trận đấu đối kháng lần trước cũng đều đứng bên cạnh Nguyên Ân Dạ Huy.
Tuy nhiên, ngoài học viên năm nhất và năm hai ra, không có học viên lớp lớn nào đến cả. Sau khi lên năm ba, các học viên của Học Viện Sử Lai Khắc sẽ bước sang một tầng cấp hoàn toàn mới.
Nhóm Đường Vũ Lân dù có triển vọng đến đâu cũng còn quá nhỏ, không thể tạo thành uy hiếp và áp lực đối với các lớp lớn. Học viên lớp lớn, những người còn chưa đến 20 tuổi đều đang liều mạng nỗ lực, mong sớm ngày trở thành Nhất tự Đấu Khải Sư để tranh suất vào Nội viện. Hơi đâu mà quan tâm đến một trận đấu đối kháng trong lớp của đàn em như thế này.
Năm đấu năm!
Nhóm Vũ Ti Đóa chỉ có năm người, bên Đường Vũ Lân tự nhiên cũng chỉ có thể cho ra sân năm người.
Lần này, người không ra sân là Từ Lạp Trí. Diệp Tinh Lan thay thế hắn xuất chiến.
Thực tế, một năm học trôi qua, người thực sự biết thực lực của Diệp Tinh Lan trong năm nhất cũng chỉ có mấy người trong tiểu đội của họ mà thôi. Bình thường Diệp Tinh Lan ở trong lớp rất kín tiếng, tu luyện cũng chưa bao giờ cùng các học viên khác, trầm mặc ít lời, là một thiếu nữ xinh đẹp yên tĩnh.
Vì vậy, cho dù là nhóm Vũ Ti Đóa, cũng chỉ biết thực lực của nàng không yếu, chứ mạnh đến mức nào thì không rõ.
Đường Vũ Lân đứng ở giữa, hai bên trái phải lần lượt là Diệp Tinh Lan và Tạ Giải, phía sau là Hứa Tiểu Ngôn và Cổ Nguyệt.
Đối diện, người đứng ở trung tâm phía trước nhất chính là Dương Niệm Hạ, Ám Kim Hùng Dương Niệm Hạ. Phía sau bên trái Dương Niệm Hạ là U Minh Vũ Ti Đóa, phía sau bên phải là Bất Tử Từ Du Trình, hai người vừa nhập học đã là tồn tại bốn hoàn. Phía sau Dương Niệm Hạ là Bích Xà Trịnh Di Nhiên, và sau lưng Trịnh Di Nhiên mới là hạt nhân của đội, chủ khống Hồn Sư, Cấm Cố Lạc Quế Tinh.
Đội hình hai bên có chút khác biệt, đứng đối diện nhau. Khí thế bắt đầu dâng trào.
Vũ Trường Không đứng giữa đài thi đấu, nhìn hai bên.
"Trận đấu bắt đầu!"
Không có đếm ngược, cũng không cho họ thêm thời gian chuẩn bị. Trên đài thi đấu có đường kính 100 mét này, y trực tiếp tuyên bố trận quyết đấu mạnh nhất của năm nhất lớp một bắt đầu.
Đường Vũ Lân là người đầu tiên xông ra. Chân trái hắn dậm mạnh xuống đất, "Oành" một tiếng, khiến toàn bộ đài thi đấu dường như rung chuyển, rồi cả người lao đi như một viên đạn pháo, phóng thẳng về phía Dương Niệm Hạ.
Ngay khoảnh khắc chân phải hắn dậm xuống đất, Dương Niệm Hạ đã giật nảy mình. Sức mạnh thật khủng khiếp, sức mạnh của hắn dường như còn mạnh hơn trước đây.
Trước kia, lúc mới nhập học, Đường Vũ Lân vẫn còn có vẻ hơi non nớt, một năm trôi qua, bây giờ nhìn lại hắn, ngoài sự tự tin mãnh liệt, còn có một loại khí thế hung hãn mà trước đây không có.
Đây là kết quả của việc không ngừng giành chiến thắng, không ngừng nâng cao bản thân mà dần dần tích lũy được.
Dương Niệm Hạ không cam chịu yếu thế, ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng, tuy không lao ra ngay lập tức, nhưng cơ thể lại nhanh chóng phồng lên, phóng thích võ hồn Ám Kim Hùng của mình. Thân hình cường tráng bước nhanh đón lấy Đường Vũ Lân, đây là cuộc quyết đấu giữa sức mạnh với sức mạnh.
Vũ Ti Đóa, Từ Du Trình, hai người đồng thời từ hai bên lao ra, tốc độ cực nhanh, trông như muốn vòng qua Đường Vũ Lân để đón đầu Diệp Tinh Lan và Tạ Giải. Nhưng họ vừa mới lao ra được 10 mét, đột nhiên, cả hai không hề báo trước mà đổi hướng.
Đường Vũ Lân lao lên quá nhanh, đến mức có chút tách đội. Tách đội dẫn đến một tình huống xuất hiện, đó là đơn độc xâm nhập.
Lúc này, khoảng cách giữa hắn và Dương Niệm Hạ chỉ còn chưa tới 10 mét. Vũ Ti Đóa và Từ Du Trình đột nhiên đổi hướng, chỉ trong một thoáng, thế trận lập tức biến thành ba người vây một. Bọn họ dùng sức mạnh của cả ba người để đồng thời bao vây Đường Vũ Lân.
Dưới đài, Nguyên Ân Dạ Huy thấy cảnh này không khỏi nhíu mày, với trí tuệ chiến đấu của Đường Vũ Lân, sao lại có thể xuất hiện một sơ suất lớn như vậy?