Trong phòng học của lớp một năm nhất, không khí phảng phất đột nhiên trở nên sền sệt, các loại thuộc tính Thiên Địa Nguyên Lực từ bốn phương tám hướng nhanh chóng tụ tập về phía này. Trong đôi mắt Cổ Nguyệt, mơ hồ có ánh sáng bảy màu lấp lóe.
Khí thế mạnh mẽ trong nháy mắt bùng nổ từ người nàng, ngay cả Đường Vũ Lân đứng bên cạnh cũng cảm thấy có chút khó thở. Thật mạnh! Đây mới là thực lực chân chính của Cổ Nguyệt sao?
Đường Vũ Lân vẫn luôn biết, mỗi khi thi đấu hay đối kháng, Cổ Nguyệt thực chất đều có giữ lại thực lực, hầu như chưa bao giờ toàn lực ra tay, hào quang của nàng gần như đều bị chính hắn che lấp. Nhưng hắn vẫn luôn biết, nếu một chọi một, chắc chắn hắn không phải là đối thủ của Cổ Nguyệt.
Lúc này, khí thế trên người Cổ Nguyệt đột nhiên bùng nổ, nhất thời khiến tất cả mọi người kinh hãi. Ngay cả Vũ Ti Đóa vừa bước vào lớp cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Nàng không phải vẫn chưa tới Tứ Hoàn sao? Tại sao khí thế trên người lại mạnh mẽ đến thế?
"Cổ Nguyệt, mọi người chỉ đùa giỡn thôi." Đường Vũ Lân kéo tay Cổ Nguyệt.
Cổ Nguyệt hơi vung tay, hất tay hắn ra, lạnh lùng nói: "Nhàm chán." Nói xong, nàng liền ngồi phịch xuống, vẻ mặt lạnh băng.
Chuyện gì thế này?
Đường Vũ Lân quay đầu nhìn về phía Tạ Giải, "Sao thế? Ai trong các ngươi chọc Cổ Nguyệt giận à?"
Cơ mặt Tạ Giải cứng đờ, còn Hứa Tiểu Ngôn bên cạnh thì suýt nữa bật cười. Từ Lạp Trí là người thành thật nhất, trực tiếp chỉ thẳng vào Đường Vũ Lân.
"Ta?" Đường Vũ Lân vẻ mặt đầy nghi hoặc, "Sao lại là ta? Hôm qua ta có ở cùng Cổ Nguyệt đâu!"
Tạ Giải lấy tay che mặt, "Lão đại, EQ của ngươi đâu rồi?"
"Không hiểu. Các ngươi nói rõ ra xem nào." Đường Vũ Lân nghi ngờ hỏi.
"Đường Vũ Lân, ta hỏi ngươi một chuyện." Đúng lúc này, Cổ Nguyệt kéo cánh tay hắn, bắt hắn quay về phía mình.
"Chuyện gì?" Đường Vũ Lân nghi hoặc nhìn Cổ Nguyệt.
"Cô bé hôm qua là muội muội của ngươi? Em gái ruột à?" Cổ Nguyệt nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt sắc bén.
"Đúng vậy! Là muội muội của ta mà! Tuy không phải em gái ruột nhưng cũng chẳng khác gì em gái ruột cả. Hồi nhỏ là ta nhặt được con bé ở trên đường về." Đường Vũ Lân nói.
"Chỉ là muội muội thôi sao?" Cổ Nguyệt truy hỏi lần nữa.
Lúc này Đường Vũ Lân đã hiểu ra, nhất thời có chút dở khóc dở cười nói: "Ngươi làm gì vậy? Ghen à? Muội muội của ta xinh đẹp lắm đúng không? Đương nhiên chỉ là muội muội, ngoài muội muội ra thì còn có thể là gì nữa? Con bé mới 12 tuổi thôi đấy nhé. Cho nên, lũ cầm thú các ngươi, không ai được phép tơ tưởng đến muội muội của ta, nếu không ta đánh chết kẻ đó." Câu cuối cùng rõ ràng là nói với cả lớp.
"Mới 12 tuổi? Phát triển tốt thật!" Dương Niệm Hạ không nhịn được xen vào một câu, sau đó hắn liền thấy ánh mắt hung ác của Đường Vũ Lân.
"Đội trưởng, ta sai rồi. Ta có thể đợi, đợi muội muội của ngài lớn đến 18 tuổi."
"Vậy ngươi cứ chờ đi. Sau khi Na 18 tuổi, các ngươi cứ tự dựa vào bản lĩnh của mình. Nhưng ta có thể nhắc nhở các vị một câu, Na cũng là học viên của Học Viện Sử Lai Khắc chúng ta, chỉ có điều, nàng ở Nội viện. Cho nên, các ngươi muốn xứng với nàng thì hãy nỗ lực tu luyện đi." Đường Vũ Lân mỉm cười nói.
"Vãi, Nội viện!"
"Chẳng trách lại vào học viện được. Hóa ra là Nội viện."
"Đội trưởng, ngài không tử tế chút nào! Cách khích lệ này của ngài quá..., nhưng ta chịu, ta sẽ liều mạng nỗ lực để vào Nội viện."
"Được rồi, tất cả yên lặng một chút, sắp vào học rồi." Đường Vũ Lân thấy Vũ Trường Không đã từ bên ngoài đi vào.
Sau đó hắn lén nhìn Cổ Nguyệt bên cạnh, sắc mặt nàng đã dịu đi rất nhiều, ngồi ngay ngắn, không nói gì nữa.
Đường Vũ Lân nhẹ nhàng huých vai nàng, cười khẽ nói: "Ta có thể hiểu là ngươi đang ghen không?"
"Biến đi." Cổ Nguyệt lườm hắn một cái.
Đường Vũ Lân bật cười, lắc đầu, "Thật không hiểu nổi đám trẻ các ngươi, trong đầu toàn chứa cái gì không biết? Chúng ta tuổi còn nhỏ, việc cấp bách là phải học tập cho tốt, mỗi ngày tiến bộ. Chúng ta còn chưa tới 15 tuổi nữa là."
"Ngươi cút! Ta nghĩ cái gì?"
"Được rồi, không nghĩ." Đường Vũ Lân nín cười, quay đầu đi.
Vũ Trường Không đi tới sau bục giảng, nhìn cả lớp, rõ ràng cảm thấy không khí hôm nay có chút kỳ quái. Nhưng trong tiết học tiếp theo, ông lại phát hiện, trạng thái tinh thần của mọi người hôm nay đều cực kỳ tốt, vô cùng tập trung, chăm chú nghe giảng.
"Chiều nay có buổi thực hành cơ giáp, những bạn đã đăng ký tham gia đừng đến muộn. Tan học."
Đường Vũ Lân vươn vai một cái, buổi chiều là buổi thực hành cơ giáp, bọn họ đã được học một chút về điều khiển cơ giáp cơ bản. Độ khó điều khiển lớn hơn nhiều so với tưởng tượng. Ưu thế duy nhất là, thân là Hồn Sư, đặc biệt là loại Hồn Sư có khí huyết dồi dào như hắn, gánh nặng và lực tác động của cơ giáp đối với hắn ảnh hưởng không quá lớn.
"Cổ Nguyệt, lát nữa đi căn tin ăn cơm chung nhé!" Đường Vũ Lân gọi Cổ Nguyệt.
"Ừm." Cổ Nguyệt đáp một tiếng.
"Tạ Giải, Tiểu Ngôn, Tinh Lan, Lạp Trí, đi chung luôn nhé!"
"Không được, buổi chiều ta còn phải đến Đường Môn, ta qua bên đó ăn." Tạ Giải từ chối đầu tiên.
Từ Lạp Trí nói: "Ta và Tinh Lan tỷ có chút chuyện muốn nói, các ngươi ăn đi."
Hứa Tiểu Ngôn nói: "Ta cũng có việc, tối nay ta có tiết thiết kế rất quan trọng, ta ăn tạm cái gì đó rồi về chuẩn bị trước. Chiều còn phải thực hành cơ giáp nữa."
Mấy người này, né hết cả rồi.
Đường Vũ Lân có chút cạn lời, đành cùng Cổ Nguyệt hai người đi đến căn tin.
"Ăn gì? Ta đi lấy." Đường Vũ Lân hỏi Cổ Nguyệt.
"Ăn gì cũng được." Cổ Nguyệt dường như đã hoàn toàn không còn vẻ tức giận như lúc sáng, giọng điệu bình tĩnh, thậm chí Đường Vũ Lân còn cảm nhận được một tia dịu dàng.
Ăn cơm đối với Đường Vũ Lân mà nói là đại sự, hắn ăn như gió cuốn mây tan, ngày nào cũng ăn vui vẻ như vậy.
Sức ăn của Cổ Nguyệt đương nhiên không thể so với hắn.
Mãi cho đến khi Đường Vũ Lân ăn xong, Cổ Nguyệt không biết lấy từ đâu ra một tờ khăn giấy, khẽ lau miệng cho hắn.
Hành động này của nàng vô cùng tự nhiên, như thể đã từng làm cả trăm ngàn lần, nhưng Đường Vũ Lân lại sững sờ.
"Đi thôi, về nghỉ ngơi một lát, chiều ngươi không phải còn có buổi thực hành sao?" Cổ Nguyệt đứng dậy, đi ra ngoài trước.
Nàng đây là... cảm thấy nguy cơ rồi sao? Khóe miệng Đường Vũ Lân nhếch lên thành một đường cong.
Hắn bước nhanh đuổi theo, đi sóng vai cùng nàng.
Ký túc xá của công độc sinh lúc này rất yên tĩnh. Cửa phòng của Nguyên Ân Dạ Huy đang mở, chắc là đã về rồi, những người khác đều không có ở đây.
"Cổ Nguyệt, có phải ngươi có lời gì muốn nói với ta không?" Đường Vũ Lân kéo Cổ Nguyệt lại khi đi đến trước cửa phòng mình.
"Không có." Cổ Nguyệt lắc đầu.
Đường Vũ Lân cười cười, "Na thật sự chỉ là muội muội của ta."
Cổ Nguyệt quay đầu lại liếc hắn một cái, "Nhớ kỹ lời của ngươi."
Nói xong, nàng quay về ký túc xá của mình.
Đường Vũ Lân sờ sờ mũi, cũng trở về phòng. Minh tưởng là cách nghỉ ngơi tốt nhất.
Buổi thực hành cơ giáp có sân bãi chuyên dụng, nằm ở góc Tây Nam của Học Viện Sử Lai Khắc, gọi là sân thực nghiệm cơ giáp.
Học viên lớp một năm nhất đăng ký tham gia buổi thực hành cơ giáp tổng cộng chỉ có hơn mười người. Lúc này đã tập hợp, đứng thành một hàng ngang.
Mà lão sư dạy thực hành cho bọn họ là một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn, vị lão sư này họ Đoạn, tên Thương.
"Chào lão sư." Dưới sự dẫn dắt của Đường Vũ Lân, tất cả mọi người đều hành lễ với Đoạn Thương.
Đoạn Thương trầm giọng nói: "Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục tiến hành huấn luyện điều khiển cơ giáp cơ bản. Được rồi, leo lên cơ giáp của các ngươi, mở thiết bị liên lạc."
"Vâng."
Mọi người xoay người, chạy về phía cơ giáp của mình.
Những cỗ cơ giáp dùng để huấn luyện đều có màu trắng, là loại cơ bản nhất, cao 12 mét, nặng 10 tấn, không trang bị bất kỳ vũ khí nào, giáp thuộc loại trung bình.
Giáp ngực của cơ giáp mở ra, để lộ khoang lái bên trong, mọi người cần phải trèo lên để đi vào.
Đường Vũ Lân tiến vào khoang lái cơ giáp của mình, thành thạo nhấn nút, giáp ngực đóng lại, một chiếc mũ giáp hạ xuống, cùng lúc đó rất nhiều khung kim loại vây quanh, cố định tứ chi của hắn lại.
Phía trước hai tay, mỗi bên có một bàn phím nhỏ, có thể dùng ngón tay nhấn bàn phím để tiến hành một số thao tác phụ trợ.
Phương thức điều khiển chủ yếu của cơ giáp hiện đại vẫn là dùng hành động của bản thân để điều khiển, thông qua trận pháp hạt nhân và trục liên động để kéo cơ giáp chuyển động.
Còn các chức năng khác của cơ giáp thì được khởi động thông qua bàn phím dưới lòng bàn tay.
"Số một, đã mở thiết bị liên lạc." Đường Vũ Lân mở thiết bị liên lạc bên trong cơ giáp của mình, kết nối vào kênh công cộng.
Rất nhanh, toàn bộ 15 học viên tham gia thực hành cơ giáp đều đã mở xong.
"Được rồi. Điều khiển cơ giáp, nắm vững sự cân bằng là quan trọng nhất. Tiết trước ta đã giảng, các ngươi đầu tiên cần xem cơ giáp là chính mình, là phần kéo dài của cơ thể các ngươi. Làm sao để điều khiển cơ giáp linh hoạt? Trước hết chính các ngươi phải linh hoạt. Phải cảm nhận được rằng bản thân đã biến thành một người cao mười mét. Thiết bị phụ trợ của cơ giáp chúng ta vô cùng nhạy bén, một động tác nhỏ của các ngươi cũng sẽ ảnh hưởng đến hành động của nó. Vì vậy, trong quá trình thao tác, điều chúng ta yêu cầu đầu tiên chính là cân bằng và chính xác. Bây giờ hãy làm theo ta. Chân trái giơ lên..."