Tiên Linh Khuẩn, vua của các loài nấm, nghe nói chỉ có thể sinh trưởng ở những nơi âm dương giao thoa, cực kỳ hiếm thấy. Nó là một trong số ít những loài nấm mọc trong bùn đất, một khi trồi lên khỏi mặt đất sẽ sở hữu dao động năng lượng tương đương với Hồn thú ngàn năm. Mỗi năm sinh trưởng sẽ tăng thêm một ngàn năm tu vi. Cho đến khi đạt đến vạn năm, nó sẽ lụi tàn vì năng lượng tự thân quá mức khổng lồ.
Tiên Linh Khuẩn không có linh trí, nhưng vào thời điểm nó bung nở, thành phần dinh dưỡng bên trong sẽ cô đọng lại cực nhanh. Thể tích cũng sẽ thu nhỏ lại. Chỉ lúc này, Tiên Linh Khuẩn mới thật sự là thành phẩm.
Độ hiếm thấy của vật này còn vượt qua cả Hồn thú vạn năm, bởi vì điều kiện sinh trưởng của nó thực sự quá khắc nghiệt. Nhưng giá trị dinh dưỡng của nó cũng kinh người không kém, có công hiệu điều tiết cân bằng âm dương trong cơ thể. Nói đơn giản, sau khi dùng Tiên Linh Khuẩn, sự cân bằng âm dương trong cơ thể sẽ trở nên đặc biệt ổn định, lợi ích lớn nhất chính là tu luyện không dễ bị tẩu hỏa nhập ma. Đồng thời, nó còn có thể tăng thêm một tia Tiên Linh chi khí cho bản thân, giúp giảm bớt khó khăn khi đột phá mọi bình cảnh.
Thứ này đã không còn là nguyên liệu nấu ăn, mà là thiên tài địa bảo rồi!
Tiên Linh Khuẩn có màu nâu sẫm, trong nước ấm trông giống như một chiếc ô đang xòe ra. Trong bát của mỗi người đều có một cây Tiên Linh Khuẩn, nhưng khi canh được bưng lên, bát mà chú đầu bếp đặt trước mặt Đường Vũ Lân rõ ràng có cây Tiên Linh Khuẩn lớn hơn của những người khác.
Không còn nghi ngờ gì nữa, bát của Đường Vũ Lân là bổ dưỡng nhất.
"Sư bá, hay là con đổi với ngài nhé." Đường Vũ Lân nói với Chấn Hoa.
Chấn Hoa cười ha hả: "Tấm lòng hiếu thảo của cháu sư bá ghi nhận, nhưng đây là chú đầu bếp tặng cho cháu. Ta không thể cướp đi hảo ý của cậu ấy được, mau uống đi. Nhân lúc còn nóng. Tiên Linh Khuẩn không chỉ bổ dưỡng mà mùi vị cũng là tuyệt nhất đấy."
Đúng là tuyệt nhất.
Một ngụm canh vào bụng, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy một cảm giác lâng lâng như tiên trong nháy mắt lan khắp toàn thân, cả người dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
"Phốc..." Mặt Đường Vũ Lân nhất thời đỏ bừng, sao lại có thể thải khí vào lúc này chứ...
Chấn Hoa cười nói: "Không sao, thanh khí bay lên, trọc khí hạ xuống, ai cũng vậy thôi. Ta từng uống rồi nên không sao. Ồ, tiểu cô nương, cháu cũng từng ăn Tiên Linh Khuẩn rồi sao?"
Ông tò mò nhìn về phía Cổ Nguyệt, Cổ Nguyệt cũng đã uống canh nhưng lại không có phản ứng giống như Đường Vũ Lân.
"Vâng." Cổ Nguyệt khẽ gật đầu.
Ánh mắt Chấn Hoa nhìn Cổ Nguyệt nhất thời ngẩn ra, Tiên Linh Khuẩn này không phải ai cũng có được đâu!
Đường Vũ Lân vội vàng giải thích giúp Cổ Nguyệt: "Sư bá, Cổ Nguyệt là người của Truyền Linh Tháp, nàng đã bái Phó Tháp chủ Truyền Linh Tháp, Thiên Phượng Đấu La làm sư phụ."
Chấn Hoa bừng tỉnh ngộ: "Thảo nào, ra cháu là đệ tử của nàng ấy. Được, rất tốt, ha ha!"
Chấn Hoa không hề có chút bài xích nào với Truyền Linh Tháp, là một Rèn Đúc Sư, việc duy trì quan hệ tốt với các thế lực lớn là điều cần thiết. Trên thực tế, các thế lực lớn đều sẽ chủ động giữ quan hệ tốt với ông. Tất cả Tứ tự Đấu Khải được chế tạo trong thời hiện đại trên đời này gần như đều có liên quan đến vị Thần Tượng này.
Cổ Nguyệt chỉ nhẹ nhàng gật đầu chứ không lên tiếng.
Một bát canh vào bụng, Đường Vũ Lân ngơ ngác phát hiện, với sức ăn kinh người của mình mà lại có cảm giác no bụng. Phải cần lượng dinh dưỡng cường đại đến mức nào mới có thể tạo ra cảm giác này chứ.
Việc thải khí không chỉ diễn ra ở một nơi đặc biệt, lúc này hắn chỉ cảm thấy toàn bộ lỗ chân lông trên người đều mở ra, nhẹ nhàng hô hấp. Mỗi một lần hô hấp, cơ thể hắn lại trở nên nhẹ nhàng hơn vài phần. Trọc khí được bài trừ, thanh khí bay lên. Quả nhiên là thứ tốt. Ngay cả hồn lực của hắn cũng mơ hồ tăng lên một tia. Khí tức huyết mạch không trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng lại càng thêm thuần túy. Sau khi đột phá phong ấn tầng thứ tư, hắn đã hấp thu phần lớn tinh hoa của Kim Long Vương, nhưng vẫn còn một ít sót lại trong cơ thể. Lúc này, dưới tác dụng của Tiên Linh Khuẩn, chúng được hấp thu nhanh hơn, hòa nhập vào người hắn. Coi như là khí huyết đại thành sau khi đột phá phong ấn tầng thứ tư.
Dựa vào ăn cơm để tăng tu vi, đúng là chuyện tuyệt vời không gì bằng.
Trong sự mong đợi của Đường Vũ Lân, từng món sơn hào hải vị liên tục được dọn lên. Tính cả món canh Tiên Linh Khuẩn, tổng cộng chỉ có tám món, mỗi món phân lượng cũng không nhiều nhưng đều vô cùng tinh xảo. Nhưng như vậy đã đủ, bởi món nào cũng là mỹ vị được chế biến từ thiên địa linh vật! Không chỉ hương vị tuyệt hảo mà năng lượng ẩn chứa cũng quá mức cường hãn. Sau bữa ăn, Đường Vũ Lân có cảm giác no căng đến mức khó chịu, khí huyết trong cơ thể sôi trào khiến toàn thân hắn đổ mồ hôi hột. Tình huống này là lần đầu tiên xuất hiện kể từ khi hắn bắt đầu ăn nhiều.
Dùng bốn chữ đơn giản nhất để hình dung trạng thái của hắn bây giờ chính là: dinh dưỡng dư thừa.
Đường Vũ Lân cảm nhận rõ ràng, tối nay không cần ăn cơm nữa, chỉ cần từ từ tiêu hóa hết lượng dinh dưỡng trong cơ thể là được.
Cơ thể hắn cũng thật kỳ lạ, bất kể hấp thu bao nhiêu dinh dưỡng cũng luôn có cảm giác không thể thỏa mãn, tiêu hóa cực nhanh. Nhưng không thể nghi ngờ, những món mỹ thực lấy thiên địa linh vật làm nguyên liệu này đã đặt một nền tảng vững chắc cho việc hắn đột phá phong ấn tầng thứ năm trong tương lai.
"Thật sự quá ngon, cảm ơn chú, chú đầu bếp." Đường Vũ Lân nhìn người đầu bếp, vẻ mặt đầy tôn kính.
Người đầu bếp hiếm khi nở nụ cười: "Không cần cảm ơn, ta có chút chuyện muốn nói với cậu."
"Ngài cứ nói."
Người đầu bếp suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúng ta nói riêng đi, cậu theo ta."
Nói rồi, ông ta đứng dậy định đi vào trong. Đường Vũ Lân tuy không hiểu tại sao, nhưng ăn của người ta thì phải nể nang, cũng vội vàng đứng lên.
Đúng lúc này, cửa phòng ăn nhỏ đột nhiên bị gõ dồn dập.
"Chuyện gì?" Chấn Hoa khẽ nhíu mày, nơi này của ông bình thường sẽ không có ai đến làm phiền.
"Hội trưởng, sảnh chính bên kia xảy ra chuyện rồi, có người đến gây sự." Một giọng nói gấp gáp truyền vào từ ngoài cửa.
Chấn Hoa khẽ nhíu mày: "Vào đi rồi nói."
Cửa mở, một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta nhanh chóng đi đến bên cạnh Chấn Hoa, thấp giọng nói: "Hội trưởng, không biết từ đâu tới hai người, một già một trẻ. Người lớn tuổi kia hẳn là một Rèn Đúc Sư cấp Thánh Tượng, ông ta đề nghị muốn tiến hành khiêu chiến rèn đúc với chúng ta. Nhưng người ra tay không phải ông ta, mà là đứa bé ông ta mang theo. Trông cũng khoảng mười lăm, mười sáu tuổi."
"Ồ?" Chấn Hoa lộ vẻ kinh ngạc, nhiều năm như vậy, tổng bộ Hiệp hội Rèn Đúc Sư có ông trấn giữ chưa bao giờ xảy ra chuyện như thế, lại có người đến tận cửa khiêu chiến, đúng là chuyện hiếm có.
"Được, đi xem sao." Nói rồi, ông đứng dậy, quay đầu nói với người đầu bếp: "Hai người cứ đi nói chuyện trước đi, ta đi một lát sẽ về."
Người đầu bếp nhíu mày: "Dám đến tận cửa khiêu chiến chắc chắn là có chỗ dựa, ta đi cùng ông, chuyện của chúng ta để sau hãy nói."
Chấn Hoa sững sờ một chút, gật đầu nói: "Cũng được. Đi thôi."
Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt tự nhiên cũng đi theo, bốn người đi thang máy xuống lầu. Khi họ đến sảnh chính của Hiệp hội Rèn Đúc Sư, nơi đây đã đông nghịt người.
"Hội trưởng!"
"Hội trưởng, ngài đến rồi."
Từng tiếng chào hỏi vang lên dồn dập, đồng thời, đám đông cũng tự động rẽ ra một lối đi để bốn người Chấn Hoa tiến vào giữa sảnh. Ở đây, Chấn Hoa với tư cách là hội trưởng có sức ảnh hưởng tuyệt đối.
Giữa sảnh, một già một trẻ hai người đang đứng đó. Người lớn tuổi trông khoảng sáu, bảy mươi, tóc đã hoa râm, thân hình cao lớn khôi vĩ, đôi mắt đặc biệt sâu thẳm, không hề có chút vẩn đục của tuổi già.
Người còn lại không chỉ nhỏ tuổi mà còn là một cô gái, trông khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, tướng mạo cực đẹp, vóc người yểu điệu. Điều thu hút người ta nhất chính là đôi tay của nàng. Bàn tay trắng nõn như ngọc, ngón tay đặc biệt thon dài, kích thước bàn tay không thua kém nam tử trưởng thành nhưng lại tinh tế hơn rất nhiều.
Khi bốn người Chấn Hoa xuất hiện, ánh mắt của đối phương tự nhiên nhìn sang. Lão giả nghiêm mặt hỏi: "Có phải Thần Tượng Chấn Hoa không?"
Chấn Hoa mỉm cười gật đầu: "Không biết vị đồng đạo này đến từ đâu?"
Lão giả lạnh nhạt nói: "Lai lịch không quan trọng, lão phu là Trường Cung Diễn, hôm nay đến đây là muốn khiêu chiến thế hệ trẻ của Hiệp hội Rèn Đúc Sư. Không biết Hiệp hội Rèn Đúc Sư có nhân tài ưu tú nào có thể so tài với đồ nhi của ta không?"