Phái đoàn từ đại lục Tinh La đến đại lục Đấu La lần này có hơn một nghìn người, đều là tinh anh trong các ngành nghề. Số lượng nhân viên của đại lục Đấu La đi đáp lễ cũng không hề ít, sảnh lớn của khách sạn Thiên Hải vốn đã đủ rộng rãi mà vẫn chật ních người.
Mọi người của Học Viện Sử Lai Khắc đứng trong một góc khách sạn lặng lẽ chờ đợi, người phụ trách chuyên môn của Liên Bang đã đến gặp Thái lão.
Thái lão đã khôi phục vẻ lạnh lùng thường ngày, cũng không giao lưu nhiều, chỉ nói với đối phương rằng phía Học Viện Sử Lai Khắc đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.
Đường Vũ Lân đứng trong góc, ánh mắt nhìn về phía phái đoàn của đại lục Tinh La.
Người của đại lục Tinh La trông không khác gì người của đại lục Đấu La, chỉ là phong cách trang phục có phần cổ điển hơn. Trong đó không thiếu những người có khí tức cường đại.
Đột nhiên, mắt Đường Vũ Lân sáng lên, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của hắn, hay do vận may đưa đẩy, người kia quay đầu lại, vừa vặn cũng nhìn thấy hắn.
Nhìn thấy Đường Vũ Lân, Lâm Dục Hàm rõ ràng ngẩn người, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc, sau đó vẫy vẫy tay về phía Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân mỉm cười với nàng, gật đầu chào.
Bên tai lại truyền đến một giọng nói đắc ý: "Xem kìa, mau nhìn tiểu mỹ nữ bên kia, đang vẫy tay với ta đấy, quả nhiên đây là thế giới trọng vẻ bề ngoài mà! Nhan sắc cao đúng là không còn cách nào khác."
Nhạc Chính Vũ vuốt nhẹ mái tóc dài màu vàng óng của mình, gương mặt anh tuấn nở nụ cười quyến rũ.
Tạ Giải bĩu môi: "Ngươi không khoe khoang thì chết à?"
Nhạc Chính Vũ thản nhiên nói: "Người bình thường như ngươi sẽ không hiểu được thế giới của những anh chàng đẹp trai chúng ta đâu. Xem kìa, nàng đang đi tới đây. Thế nào? Trông xinh đấy chứ. Hình như là người của Đế quốc Tinh La, ta đột nhiên có chút hứng thú với chuyến giao lưu lần này rồi. Trải nghiệm một chút phong tình dị vực cũng không tệ."
Vừa nói, hắn vừa ưỡn ngực, sửa sang lại quần áo, ngẩng đầu sải bước tiến lên nghênh đón.
Nhạc Chính Vũ đã hơn mười sáu tuổi, trong số mọi người thì hắn và Nguyên Ân Dạ Huy là lớn tuổi nhất. Vẻ ngoài của hắn quả thực rất anh tuấn, có lẽ do chịu ảnh hưởng từ võ hồn Thần Thánh Thiên Sứ nên toàn thân đều toát ra một vẻ rạng rỡ như ánh mặt trời.
Xét về tướng mạo, trong đội chỉ có Đường Vũ Lân mới hơn được hắn.
"Chào ngươi." Nhạc Chính Vũ khẽ mỉm cười với Lâm Dục Hàm đang đi tới, để lộ hàm răng trắng bóng.
Lâm Dục Hàm có chút nghi hoặc liếc nhìn hắn: "Ta không quen ngươi."
Trong lúc Nhạc Chính Vũ còn đang sững sờ, Lâm Dục Hàm đã lướt qua người hắn, đi thẳng đến trước mặt Đường Vũ Lân, gương mặt xinh xắn thoáng ửng hồng: "Không ngờ lại gặp ngươi ở đây. Đây có được coi là trùng hợp không?"
Đường Vũ Lân cười nói: "Ta lại đoán được sẽ gặp ngươi, vì đây không phải trùng hợp, chúng ta là đại biểu của đại lục Đấu La đến đại lục Tinh La của các ngươi để giao lưu học tập."
Nhạc Chính Vũ trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này, lúc này mới phản ứng lại, hóa ra vừa rồi người ta không phải vẫy tay với hắn!
Tạ Giải đi tới bên cạnh, khoác vai hắn, nghiêm túc nói: "Đây là một thế giới trọng vẻ bề ngoài, thế giới của những người có nhan sắc cao ngươi không hiểu đâu."
Cơ mặt Nhạc Chính Vũ giật giật, quay đầu nhìn Tạ Giải, ánh mắt đột nhiên trở nên dịu dàng, trở tay ôm lấy eo Tạ Giải, ôn nhu nói: "Không sao, thật ra, ta không hứng thú với con gái lắm."
"Biến đi..." Tạ Giải giật nảy mình như bị điện giật.
Hứa Tiểu Ngôn và Từ Lạp Trí đã cười ngặt nghẽo ở bên cạnh, Nguyên Ân Dạ Huy cũng mỉm cười, Diệp Tinh Lan thì có chút bất đắc dĩ lắc đầu. Còn Cổ Nguyệt thì nhìn về phía Đường Vũ Lân và Lâm Dục Hàm.
Lâm Dục Hàm tò mò hỏi Đường Vũ Lân: "Ngươi đến để giao lưu rèn đúc à? Lại có thành quả mới gì rồi sao?"
Đường Vũ Lân lắc đầu: "Cũng không có gì, chưa có đột phá."
Lâm Dục Hàm nói: "Đợi đến địa bàn của ta, ta nhất định phải so tài với ngươi một lần nữa. Ta sẽ cố gắng vượt qua ngươi."
Đường Vũ Lân khẽ mỉm cười: "Được thôi! Áp lực mới là động lực, ta cũng mong chờ lần giao đấu sau với ngươi."
Lâm Dục Hàm nhìn hắn thật sâu rồi xoay người rời đi.
"Đội trưởng, ngươi đúng là giao du rộng thật đấy!" Nhạc Chính Vũ nhìn Đường Vũ Lân với vẻ có chút không đứng đắn.
Đường Vũ Lân nói: "Đó là đương nhiên."
Nhạc Chính Vũ nhìn về phía Cổ Nguyệt: "Hắn cả ngày ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, ngươi có biết không?"
Cổ Nguyệt liếc hắn một cái: "Hắn không có. Là hoa cỏ chủ động trêu chọc hắn."
Đường Vũ Lân nói một cách đanh thép: "Đi giữa rừng hoa, không một chiếc lá nào vương trên người. Ái u."
Hắn còn chưa nói hết câu, Vũ Trường Không đã vỗ một cái vào sau gáy hắn: "Ngươi mới bao lớn?" Giọng nói lạnh như băng khiến các học viên lập tức im bặt.
"Khụ khụ, ngài cứ coi như ta chưa nói gì." Đường Vũ Lân có chút bất đắc dĩ nhìn Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không một thân bạch y, đứng ở một góc khuất hơn phía sau bọn họ, rõ ràng là mọi chuyện vừa xảy ra hắn đều đã thấy hết.
Nhạc Chính Vũ kháng nghị: "Vũ lão sư, đây là ngài không đúng rồi, chúng ta đây gọi là tuổi trẻ, tuổi trẻ vô địch. Lứa tuổi này của chúng ta là thời điểm mộng mơ nhiều nhất. Bây giờ không nghĩ nhiều, đợi đến lúc lớn tuổi rồi thì làm gì còn nhiệt huyết nữa?"
Vũ Trường Không sững người một chút, không nói gì.
Hứa Tiểu Ngôn "phụt" một tiếng bật cười: "Đúng, chỉ có ngươi là nhiệt huyết. Vì tán gái mà muốn xin số liên lạc, liền mua luôn cả một quán bar."
Vẻ mặt Nhạc Chính Vũ cứng đờ: "Mua quán bar thì sao? Quán bar của ta bây giờ kiếm bộn tiền mỗi ngày đấy."
Vừa nói, hắn vừa liếc trộm về phía Nguyên Ân Dạ Huy.
Nguyên Ân Dạ Huy đang lạnh lùng nhìn hắn, Nhạc Chính Vũ ho khan một tiếng: "Cái đó, sau này tiền lương ta đều chu cấp cho ngươi ha."
"Hừ!" Vừa nghĩ tới việc mình bị mất việc vì hắn, Nguyên Ân Dạ Huy lại tức không có chỗ xả. Nhưng dù sao cũng đã làm bạn học nhiều tháng như vậy, hơn nữa hiểu lầm cũng đã được giải quyết.
Tạ Giải khinh thường nhìn Nhạc Chính Vũ nói: "Cái loại hoa hòe hoa sói như ngươi, vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt lành gì."
"Không phục thì solo?" Nhạc Chính Vũ nhướng mày.
"Solo thì solo, lẽ nào ta sợ ngươi?" Tạ Giải bây giờ đã tự tin hơn nhiều.
"Được rồi, đừng để người khác chê cười." Tiếng ồn ào bên này của họ đã thu hút không ít ánh mắt. Đường Vũ Lân vội vàng ngăn họ lại.
Người trong sảnh ngày càng đông, nhưng dưới sự sắp xếp chính thức, mọi thứ vẫn diễn ra khá trật tự.
Lúc này, một giọng nói vang dội được khuếch đại qua hồn đạo khuếch âm truyền khắp toàn bộ sảnh lớn.
"Chào mọi người, tôi là Tổng bí thư Liên Bang Phan Văn. Chuyến giao lưu đến đại lục Tinh La lần này sẽ do tôi dẫn đoàn. Lát nữa xin mời phái đoàn giao lưu của đại lục Tinh La kiểm kê số người rồi xuất phát trước, lên xe buýt hồn đạo từ số 1 đến số 25. Sau đó là phía chúng ta, lên xe từ số 26 đến số 52. Bây giờ các bộ phận hãy kiểm kê nhân số."
Tổ chức cho nhiều người thế này lúc nào cũng có chút phiền phức, phải xem năng lực của bên chủ trì. Không thể không nói, năng lực tổ chức của Liên Bang rất mạnh, hai phái đoàn với tổng cộng hơn hai nghìn người đã có trật tự rời khỏi khách sạn Thiên Hải, lên xe buýt.
Xe buýt hồn đạo dưới sự chỉ huy và dẫn đường của đội cơ giáp hộ vệ chuyên nghiệp, chậm rãi rời khỏi khách sạn, thẳng tiến về phía bến tàu.
Đường Vũ Lân ngồi ở hàng ghế phía trong, cạnh lối đi, còn Cổ Nguyệt ngồi bên cửa sổ. Thông thường, ngoại trừ lúc nghỉ ngơi, trên đường đi mọi người đều sẽ rất tự giác nhường vị trí bên cạnh Đường Vũ Lân cho Cổ Nguyệt. Điều này dường như đã trở thành một quy tắc ngầm.
Cổ Nguyệt tựa vào ghế nhắm mắt lại, kể từ sau lần cãi nhau với Đường Vũ Lân hôm đó, nàng dường như đã trở lại bình thường, vẫn ít nói như trước, nhưng luôn ngầm hiểu ý với Đường Vũ Lân.
Từ khách sạn đến bến tàu không xa, khi biển rộng xuất hiện trong tầm mắt, hai con tàu lớn cũng hiện ra trước mắt họ.
Bằng mắt thường có thể thấy, mỗi con tàu có ít nhất năm tầng boong, toàn thân tàu tỏa ra ánh kim loại, trên đó còn có những nòng pháo của vũ khí hồn đạo được lắp đặt rõ ràng.
Biển rộng không phải là nơi yên bình, theo tính toán của Liên Bang, số lượng hồn thú trong biển ít nhất gấp năm mươi lần trên đất liền. Đương nhiên, đó là chuyện của trước đây.
Kể từ khi hồn thú trên đất liền đứng bên bờ vực tuyệt chủng, bàn tay của con người đã vươn ra biển cả, khiến số lượng hải hồn thú giảm mạnh, nhưng dù vậy, hải hồn thú vẫn là loại hồn thú có số lượng đông đảo nhất trên đại lục Đấu La hiện nay.
Chỉ có những con tàu lớn với sức tấn công và phòng thủ cực mạnh như thế này mới có thể đi đường dài trên biển. Đương nhiên, giá trị của mỗi con tàu đều là một con số trên trời.
Đường Vũ Lân nghe người ta nói, lần này đại lục Tinh La cử sứ đoàn đến cũng có ý đồ phô trương vũ lực từ những con tàu lớn của mình. Đương nhiên, xét về tốc độ phát triển khoa học kỹ thuật, họ vẫn cần một thời gian dài mới có thể đuổi kịp Liên Bang.
Mọi người lần lượt xuống xe, lên tàu. Điều khiến Đường Vũ Lân hơi ngạc nhiên là hai con tàu lớn không phải chia ra để chở riêng phái đoàn của đại lục Tinh La và đại lục Đấu La, mà là trộn lẫn cả hai bên. Mỗi con tàu đều chở người của cả hai phái đoàn. Trình tự đã được sắp xếp xong.
Nghe nói làm như vậy là để tiện giao lưu.
Là học viên của Học Viện Sử Lai Khắc, trong một phái đoàn khổng lồ như vậy, họ cũng không bị chú ý quá nhiều. Mãi cho đến khi họ được sắp xếp lên tàu.