Một cảm giác tê dại ấm áp tức thì lan khắp toàn thân, cơ thể của Thiết Bối Hùng hồn sư thoáng chốc cứng đờ.
Trong mắt khán giả, tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt. Bất cứ ai chăm chú theo dõi trận đấu này đều sẽ nhận ra, kỹ xảo cận chiến mà Tạ Giải vừa thể hiện quả thực có thể gọi là tràn ngập cảm giác nghệ thuật.
Đầu tiên là lướt đi như một làn khói xanh, sau đó cả người nhanh chóng lách sang một bên, tấn công, thu vũ khí, vòng ra sau lưng rồi xoay người. Hắn tựa như một bóng ma, hoàn thành hàng loạt động tác trong khoảng thời gian ngắn đến khó tin.
Ngay khoảnh khắc Quang Long Chủy đâm trúng nách của Thiết Bối Hùng hồn sư, hắn lập tức rút ra, đột ngột nhảy lên, đâm về phía gáy của đối phương.
Quang Long Chủy khẽ điểm vào gáy, thân hình khổng lồ của Thiết Bối Hùng hồn sư liền "bịch" một tiếng, ngã sấp xuống đất. Trung khu thần kinh bị phong tỏa, hiệu quả có thể nói là thấy ngay lập tức.
Lúc này, nữ hồn sư đuôi dài mới kịp phản ứng. Hồn kỹ thứ nhất lúc trước của nàng là Tinh Thần Quấy Rối, một hồn kỹ khống chế hệ tinh thần nhưng không quá mạnh. Tuy nhiên, khi phối hợp với huynh trưởng, hồn kỹ này của nàng lần nào cũng đạt được hiệu quả khá tốt. Nàng không ngờ rằng, tất cả chỉ là Tạ Giải đang giả vờ.
Tạ Giải cũng tu luyện Tử Cực Ma Đồng, mà lợi ích lớn nhất của Tử Cực Ma Đồng chính là gia tăng tinh thần lực. Vì vậy, tuy bị quấy nhiễu nhưng hắn chỉ mất một thoáng để khôi phục, mà năng lực phản ứng của Mẫn Công hệ hồn sư thì xưa nay không cần phải bàn cãi.
Không khí vang lên một tiếng nổ đùng, Nguyên Ân thậm chí còn không cần biến thân đã tung ra hồn kỹ thứ hai – Không Khí Pháo. Hồn kỹ bay thẳng đến nữ hồn sư đuôi dài.
Nữ hồn sư đuôi dài vung mạnh chiếc đuôi, một vầng sáng tỏa ra, cố gắng chống lại Không Khí Pháo.
Nhưng mà, khả năng khống chế Không Khí Pháo của Nguyên Ân đâu phải dễ dàng ngăn cản như vậy. Nhìn qua chỉ là một quả pháo không khí to bằng nắm tay, nhưng nó lại bùng nổ với uy lực gần bằng một quả đạn pháo hồn đạo định vị. Trong tiếng nổ dữ dội, vị khống chế hệ hồn sư này liền bị thổi bay ngược ra sau, trực tiếp ngất đi.
Trận đấu này từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, nói thì chậm nhưng thực tế chỉ diễn ra trong khoảng bốn, năm lần hít thở mà thôi.
Cùng là bốn hoàn, bốn tuyển thủ dự thi đều như vậy, nhưng kết quả lại khiến người ta kinh ngạc đến thế.
Trên đài chủ tịch, phía Tinh La Đế Quốc đã sớm có người chú ý đến trận đấu này. Khán giả không biết lai lịch của Nguyên Ân Dạ Huy và Tạ Giải, nhưng giới chức thì lại rất rõ.
"Bệ hạ, hai người trẻ tuổi đến từ Học Viện Sử Lai Khắc này quả thật rất phi thường!" Một ông lão cúi người nói nhỏ với Hoàng đế Tinh La Đế Quốc, Đái Thiên Linh.
Đái Thiên Linh khẽ gật đầu, "So với học viên của học viện quái vật chúng ta thì sao?"
Lão giả nhíu mày, "Nếu là cùng độ tuổi thì e là khó nói."
Đái Thiên Linh liếc nhìn ông, với sự hiểu biết của ngài về vị lão giả này, nói như vậy có nghĩa là ông không đánh giá cao phe mình. Lão giả nói: "Nhưng cuộc thi này lấy hai mươi tuổi làm giới hạn, chiến thắng bọn họ vẫn không có vấn đề gì. Chỉ là cần phải tiếp tục quan sát, quan sát tình hình của họ. Trận vừa rồi có thể thấy được, tên Mẫn Công hệ hồn sư kia hẳn là người chủ đạo trong đội hai người. Tốc độ, sức bộc phát, khả năng khống chế chiến trường, thậm chí cả tinh thần lực của hắn đều vô cùng phi thường. Nếu tuổi mà Học Viện Sử Lai Khắc khai báo không phải giả, thì việc đạt đến trình độ như vậy ở tuổi mười lăm đúng là thiên tài. Thế nhưng, ngoài những điều đó ra, hắn lại thiếu đi một đặc điểm mà hồn sư mạnh mẽ cần có, đó là sự độc nhất vô nhị. Vẫn phải tiếp tục quan sát xem võ hồn của hắn có thêm năng lực nào khác không."
Đái Thiên Linh khẽ mỉm cười, nói: "Lần này mời Học Viện Sử Lai Khắc tham gia giải đấu chính là để làm giải đấu thêm phần đặc sắc. Nếu cuối cùng người của chúng ta chắc chắn thắng được họ, thì phải tiến hành tuyên truyền sớm. Dù sao, danh tiếng của Học Viện Sử Lai Khắc trên Đấu La Đại Lục vẫn rất lớn. Nếu cuối cùng chúng ta không nắm chắc phần thắng, thì phải kiểm soát việc tuyên truyền, để tránh đả kích sự tự tin của thế hệ trẻ chúng ta."
"Vâng."
Tạ Giải và Nguyên Ân Dạ Huy bước xuống đài thi đấu. Vẻ mặt lạnh lùng lúc trước của Tạ Giải lập tức biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là bộ dạng ưỡn ngực, vô cùng đắc ý.
"Ngươi mà còn đi đứng vênh váo như thế, ta sẽ đánh ngươi." Nguyên Ân Dạ Huy đi nhanh hơn vài bước, kéo dài khoảng cách với tên này.
Tạ Giải cười hì hì, "Ta có lợi hại không, ngươi nói đi, ta có lợi hại không? Chỉ vài đường lách người nhẹ nhàng là đã khắc chế được địch rồi."
"Câm miệng!"
"Chẳng lẽ ta không lợi hại sao? Có phải ngươi không thấy rõ, lúc nãy ta ngầu bá cháy cỡ nào không, a..."
Nguyên Ân Dạ Huy đột nhiên xoay người, đấm một quyền vào bụng Tạ Giải, khiến những lời tự luyến của tên này nghẹn lại trong cổ họng.
Sau đó nàng liền sải bước về khu chờ của tuyển thủ. Một nụ cười nhàn nhạt thoáng hiện trên gương mặt nàng, hắn thật sự đã mạnh lên rồi.
Trong khu chờ có rất nhiều màn hình lớn, cả mười lăm màn hình đều đang trực tiếp các trận đấu.
Khi Tạ Giải và Nguyên Ân Dạ Huy lần lượt trở về, ánh mắt của các tuyển thủ khác đang chờ ở đây nhìn họ đã hoàn toàn khác.
Trong mười lăm trận đấu của vòng này, trận của họ kết thúc nhanh nhất. Kỹ xảo cận chiến siêu cường mà Tạ Giải thể hiện ra tuyệt đối mang tính chấn động.
Đặc biệt là, trong trận đấu hắn thậm chí còn không dùng đến một hồn kỹ nào mà đã giải quyết được một cường công hệ hồn sư có tu vi tương đương. Người tinh tường đều nhìn ra được, tuy Thiết Bối Hùng hồn sư kia chưa hoàn toàn phát huy ra thực lực của bản thân, nhưng điều đó cũng có quan hệ trực tiếp đến sức tấn công cá nhân quá mạnh mẽ của Tạ Giải, loại kỹ xảo đó bản thân nó đã không thua kém gì hồn kỹ.
Đường Vũ Lân đưa tay ra, Tạ Giải đập tay với hắn một cái, nhưng không dám khoe khoang nữa, chỉ nghiêm mặt, ra vẻ nghiêm túc.
Đường Vũ Lân liếc nhìn bảng thi đấu, vòng tiếp theo, hắn và Cổ Nguyệt cũng phải ra trận.
Hắn dùng vai huých nhẹ Cổ Nguyệt bên cạnh, "Ta hồi hộp quá, làm sao bây giờ? Ngươi có hồi hộp không?"
Khóe miệng Cổ Nguyệt giật giật, "Đừng giỡn nữa."
Đường Vũ Lân nói: "Ta hồi hộp thật mà! Lỡ chúng ta gặp phải đối thủ cực kỳ lợi hại thì làm sao bây giờ?"
Vừa nói, hắn còn cố tình làm ra bộ dạng lo sốt vó.
Cổ Nguyệt lén véo hắn một cái, "Ngươi có thể ra dáng đội trưởng một chút được không?"
Đường Vũ Lân cười nói: "Vậy ngươi có hồi hộp không?"
Cổ Nguyệt thản nhiên đáp: "Ngươi mà còn cà khịa nữa, lát nữa ta sẽ cùng hai đối thủ đánh ngươi. Ba đánh một."
"Hả, thế không được đâu. Luật không cho phép. Ngươi không thể đối xử với ta như vậy." Đường Vũ Lân thấp giọng rên rỉ.
"Đội trưởng, ta nhìn không nổi nữa rồi!" Hứa Tiểu Ngôn bĩu môi.
Nhạc Chính Vũ ở bên cạnh phụ họa, "Đúng đó, ngươi nghiêm túc một chút đi."
Đường Vũ Lân cười hì hì, "Nói theo một nghĩa nào đó, không lâu nữa chúng ta cũng có khả năng đụng độ nhau đấy."
"Ặc..." Nhạc Chính Vũ giả vờ tức giận nói: "Ngươi đây là đang đe dọa. Ta phải đi mách Vũ lão sư."
"Đi đi."
Không khí bên họ thoải mái là vậy, nhưng màn trình diễn siêu hạng của Tạ Giải và Nguyên Ân Dạ Huy cũng khiến rất nhiều người xung quanh chú ý đến tiểu đội của họ.
Nếu đã đến cùng nhau, hơn nữa Nguyên Ân Dạ Huy và Tạ Giải trông cũng không phải là thủ lĩnh của đội này, vậy thì, thực lực của những người khác trong đội họ sẽ như thế nào đây?
Trong đó có vài người đã nhận ra Đường Vũ Lân, rất nhanh sau đó, trong phạm vi nhỏ, chuyện Đường Vũ Lân từng chiến thắng một Nhất Tự Đấu Khải Sư trong trận đấu một chọi một ngày đầu tiên đã được lan truyền.
Thi đấu diễn ra rất nhanh, trận đấu đôi ngược lại còn tiến hành nhanh hơn cả trận đấu đơn. Thường thì chỉ cần một lần va chạm toàn diện bùng nổ là có thể phân định thắng thua.
Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt đã đến lúc ra trận.
Hai người sóng vai bước đi, men theo lối đi vào sân đấu. Cảm nhận bầu không khí sôi động trong sân, Đường Vũ Lân nói với Cổ Nguyệt: "Bầu không khí bên Tinh La Đế Quốc này thật tuyệt. So với bên chúng ta thì có vẻ quá quy củ và khuôn mẫu. Đôi khi, chiến đấu cần có nhiệt huyết."
"Ừm."
"Lát nữa một mình ta lên là được, ngươi ở phía sau quan sát cho ta. Ta không xong thì ngươi hãy ra tay." Đường Vũ Lân cười cười với Cổ Nguyệt.