Đái Vân Nhi vừa vào cửa liền nhìn đông ngó tây tìm kiếm gì đó, rất nhanh, ánh mắt nàng dừng lại trên người Đường Vũ Lân, rồi nàng mỉm cười.
Không thể không nói, vị công chúa điện hạ này quả thực vô cùng xinh đẹp, nụ cười ấy tựa như trăm hoa đua nở. Nhưng không hiểu sao, nhìn thấy nụ cười của nàng, Đường Vũ Lân lại cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Lướt qua những người khác, Đái Vân Nhi chạy lên phía trước, kéo tay áo của gã tráng hán đầu trọc đang đi đầu. Gã tráng hán đầu trọc quay lại thấy là nàng, khí tức lạnh lẽo trên người lập tức thu lại, khom lưng cúi đầu, nghe Đái Vân Nhi ghé vào tai nói thầm vài câu.
Sau đó, gã liền ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Đường Vũ Lân.
Đôi mắt hắn trong nháy mắt chuyển thành màu đỏ sậm, ngay khoảnh khắc màu sắc biến đổi, không khí trong toàn bộ khu chờ chiến dường như cũng trở nên cuồng bạo. Rất nhiều người xung quanh theo bản năng lùi lại, ai nấy đều mặt mày kinh ngạc.
Sau đó, gã tráng hán đầu trọc liền bước nhanh về phía Đường Vũ Lân.
Ánh mắt Đường Vũ Lân ngưng lại, nhưng không hề lùi bước, hắn là đội trưởng của đội đại diện Sử Lai Khắc, lúc này sao có thể yếu thế?
Hai mắt gã tráng hán đầu trọc đã biến thành màu đỏ sậm, mơ hồ có ánh sáng tuôn ra, hắn vài bước đã đến trước mặt Đường Vũ Lân.
"Nghe nói, ngươi bắt nạt muội muội Vân Nhi của ta?" Giọng nói của hắn trầm thấp, có chút không tương xứng với thân hình hùng tráng, không quá lớn nhưng lại mang một khí thế không giận mà uy, áp lực mạnh mẽ tự nhiên sinh ra.
Đường Vũ Lân nhếch mép cười, "Từ 'bắt nạt' này có rất nhiều cách hiểu, không biết ngươi muốn nói đến loại nào?"
"Ta tên Long Dược, mọi người hay gọi ta là Long Cuồng Nhân. Làm quen chút đi." Gã tráng hán đầu trọc đưa bàn tay to lớn về phía Đường Vũ Lân.
Da trên tay hắn cũng có màu đỏ sậm, bàn tay rất lớn, trông như chiếc quạt hương bồ.
Đường Vũ Lân cười nhạt, đưa tay ra bắt lấy, "Đại lục Đấu La, Học Viện Sử Lai Khắc, Đường Vũ Lân!" Hắn giới thiệu đơn giản.
Hai bàn tay lớn nắm chặt lấy nhau, trong phút chốc, tất cả mọi người đều có cảm giác như có tia lửa bắn ra.
Trong mắt Đái Vân Nhi lóe lên vẻ thỏa mãn tột độ, Hừ! Tên khốn, dám bắt tay với Long đại ca, ngươi chết chắc rồi! Chết chắc rồi!
Thế nhưng, điều bất ngờ là hai bàn tay đang nắm chặt ấy lại không hề nhúc nhích.
Trên bàn tay Long Dược, màu đỏ sậm rõ ràng đậm hơn, còn bàn tay Đường Vũ Lân thì hóa thành màu vàng nhạt. Cả hai đều mang lại cho người ta cảm giác vững như núi Thái Sơn.
Long Dược đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Đường Vũ Lân, trong con ngươi, màu đỏ sậm tựa như một vòng xoáy sâu thẳm.
Đôi mắt Đường Vũ Lân cũng thay đổi, trong nháy mắt đã biến thành một đôi kim mâu, kim quang bắn ra tứ phía, đối mặt với đôi mắt đỏ sậm của Long Dược mà không hề nao núng.
Sau hơn mười giây giằng co, cánh tay của cả hai đều hơi run rẩy, nhưng không ai có biểu hiện thay đổi rõ rệt.
"Được rồi Long huynh. Đến đây thôi." Đái Nguyệt Viêm bước lên, trầm giọng nói.
Long Dược và Đường Vũ Lân đồng thời buông tay, Đường Vũ Lân mặt không cảm xúc, còn đáy mắt Long Dược lại lóe lên vẻ điên cuồng, "Ha ha, thú vị. Lâu lắm rồi không gặp đối thủ thú vị như vậy, nhưng tiếc là ngươi còn quá trẻ, nếu ngươi bằng tuổi ta thì tốt biết bao? Ha ha, ha ha ha ha!" Giữa tràng cười sảng khoái, Long Dược xoay người rời đi. Đái Nguyệt Viêm kéo Đái Vân Nhi theo sau.
Đường Vũ Lân giấu tay phải ra sau lưng, có vài phần khí khái chắp tay ngắm núi xa. Thế nhưng, chỉ có những người bạn đứng cạnh hắn mới thấy, tay phải của Đường Vũ Lân đang run lên nhè nhẹ.
Chuyện này...
"Đội trưởng." Tạ Giải bước nhanh lên hai bước, ghé vào tai Đường Vũ Lân nói nhỏ.
Đường Vũ Lân lắc đầu, không nói gì.
Chỉ có chính hắn mới biết đã xảy ra chuyện gì trong cuộc so tài vừa rồi.
Sức mạnh của Long Dược có thể nói là hiếm thấy trong đời Đường Vũ Lân. Đây là lần đầu tiên hắn chịu thiệt về mặt sức mạnh kể từ khi bắt đầu đột phá huyết thống Kim Long Vương.
Sức mạnh truyền đến từ bàn tay Long Dược sâu không lường được như vực thẳm, bề ngoài Đường Vũ Lân tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực tế đã dốc toàn lực ứng phó. Nhưng tay hắn chỉ có thể phát ra kim quang, ngay cả Kim Long Trảo cũng không thể thi triển. Không phải hắn không muốn, mà là dưới áp lực sức mạnh kinh khủng của đối phương, hắn không cách nào khiến bàn tay biến hình được.
Tình huống như vậy Đường Vũ Lân mới gặp lần đầu, sao trong lòng không kinh ngạc cho được? Thực lực của đội trưởng đội đại diện Học Viện Quái Vật này chỉ có thể dùng bốn chữ "sâu không lường được" để hình dung. Đáng sợ hơn là vẻ điên cuồng trong mắt đối phương, đó không phải là sự điên cuồng thật sự, hắn thực ra rất bình tĩnh, thứ điên cuồng là chiến ý chứ không phải bản tính.
Một đối thủ đáng sợ như vậy, Đường Vũ Lân cũng là lần đầu tiên gặp phải.
Rất rõ ràng, Long Dược cũng cảm nhận được chênh lệch tu vi giữa Đường Vũ Lân và mình, nên mới nói câu cuối cùng như vậy.
Đúng như hắn nói, nếu cho Đường Vũ Lân thêm bốn, năm năm nữa, nếu tuổi tác hai bên tương đương, vậy thì mọi chuyện thật sự khó nói. Nhưng bây giờ...
Bàn tay của Cổ Nguyệt nhẹ nhàng đặt lên tay phải của Đường Vũ Lân, năng lượng mềm mại chậm rãi truyền vào. Tay phải của Đường Vũ Lân như được ngâm trong nước ấm, cơn đau nhức như muốn bị bóp nát lúc nãy lập tức giảm đi rất nhiều.
Đái Vân Nhi đuổi theo Long Dược đang đi phía trước, "Cuồng Nhân ca ca, sao huynh lại tha cho hắn? Chẳng lẽ sức mạnh của huynh vẫn chưa đủ để dạy cho hắn một bài học sao?"
Long Dược cười ha ha, xoa đầu Đái Vân Nhi, "Nha đầu ngốc, đồ chơi vui thì phải chơi từ từ, dạy dỗ thế là đủ rồi. Nhưng mà, sức mạnh của hắn cũng thật sự bất ngờ, ta ở tuổi hắn cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhưng bây giờ, hắn còn quá trẻ, chuyện bắt nạt người trẻ tuổi, làm cho có là được. Đợi trận đấu bắt đầu, gặp bọn họ trên võ đài, ta đương nhiên sẽ không nương tay, đến lúc đó, Cuồng Nhân ca ca sẽ dẫn muội đi, để muội chơi cho đã ghiền."
"Quyết định vậy nhé!" Đái Vân Nhi chìa ngón út ra trước mặt Long Dược.
Long Dược cười rồi ngoéo tay với nàng, "Được rồi, được rồi. Chuyện Cuồng Nhân ca ca đã hứa với muội, có bao giờ không làm được đâu?" Hắn lại cưng chiều xoa đầu nàng lần nữa.
Đái Vân Nhi bất mãn nói: "Đừng xoa đầu muội, tóc rối hết rồi!" Miệng tuy nói vậy, nhưng nàng cũng không thực sự phản đối.
Tạ Giải đi ra ngoài một vòng, lúc trở về cũng mang theo một vài thông tin liên quan đến Long Cuồng Nhân.
"Ngàn năm khó gặp kỳ tài?" Khi mọi người của Học Viện Sử Lai Khắc nghe được đánh giá này, vẻ mặt đều trở nên có chút kinh ngạc.
"Đúng, người ta nói như vậy. Nghe nói Long Dược này, mười tuổi vào Học Viện Quái Vật thì tu vi đã đạt đến cấp độ ba hoàn. Thiên sinh thần lực, năm mười sáu tuổi đã đánh bại tất cả học viên trong Học Viện Quái Vật, trở thành một trong Thất Đại Thiên Vương. Hơn nữa còn là người đứng đầu không thể tranh cãi. Sau đó hắn rất ít khi xuất hiện bên ngoài, đây là một người chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nhưng lại không ai biết thực lực thật sự. Nhưng xét theo tu vi của hắn, ít nhất cũng là Nhất Tự Đấu Khải Sư rồi. Hơn nữa còn không phải Nhất Tự Đấu Khải Sư bình thường. E rằng chúng ta đã gặp phải đối thủ mạnh."
"Binh tới tướng đỡ!" Hứa Tiểu Ngôn cười nói.
"Nước tới đất ngăn!" Nhạc Chính Vũ tiếp lời.
Tạ Giải nhìn về phía họ, "Hai người các ngươi càng lúc càng ăn ý nhỉ!"
Nhạc Chính Vũ nói: "Chúng ta cứ dốc toàn lực là được. Kém tuổi mà, bọn họ dù có thắng chúng ta cũng chẳng có gì ghê gớm."
Đường Vũ Lân không nói gì, nhưng những người quen thuộc hắn đều thấy được trong mắt hắn, ngọn lửa hừng hực đang bùng cháy, đây là cảm giác khi chiến ý của Đường Vũ Lân bị dồn nén đến cực điểm.
Ngàn năm khó gặp kỳ tài, thì đã sao?
"Xem kìa, bọn họ ra sân rồi." Từ Lạp Trí đột nhiên nói.
Ánh mắt mọi người chuyển hướng lên màn hình trên tường khu chờ chiến, quả nhiên, ở vòng đầu tiên của đoàn chiến, đội đại diện Học Viện Quái Vật đã ra sân.
Nhưng trong bảy người lên sân, lại không có vị Long Cuồng Nhân kia. Hắn chỉ đứng dưới sân, vẻ điên cuồng trên mặt đã biến mất. Nhưng đứng ở đó, hắn vẫn mang lại cho người ta cảm giác như cây Định Hải Thần Châm.