Đúng vậy! Đã rất lâu rồi hắn chưa gặp được đối thủ, mặc dù hắn cũng chưa từng xem đám người Đường Vũ Lân là đối thủ xứng tầm, nhưng ít nhất, họ cũng có chút bản lĩnh.
Sau đó, quá trình thi đấu của tổ Diệp Tinh Lan và Từ Lạp Trí cũng không thể đơn giản hơn được nữa. Từ Lạp Trí cứ ngây ngô đứng bên sân, nhìn Diệp Tinh Lan một mình cân hai.
Kiếm pháp vô song, tinh thần kiếm tỏa hào quang rực rỡ, khiến trận đấu kết thúc còn nhanh hơn cả tổ của Nhạc Chính Vũ.
Trận đấu của Tạ Giải và Nguyên Ân Dạ Huy cũng tương tự, hoàn toàn nghiền ép đối thủ để giành chiến thắng. Lượt trận đầu tiên của vòng bảng, bốn tổ hợp của Học Viện Sử Lai Khắc toàn thắng.
Học Viện Sử Lai Khắc cũng nhờ đó mà danh tiếng vang xa.
Trên khắp các mặt báo, tin tức về họ dồn dập xuất hiện trên trang nhất.
"Sói đến rồi!", ba chữ này gần như xuất hiện trên trang bìa của tất cả các phương tiện truyền thông ở thành Tinh La.
Đái Thiên Linh mỉm cười nhìn con trai và con gái đang ngồi ở ghế đầu bên dưới, tâm trạng vô cùng tốt.
Quốc sự bận rộn, ông có rất ít thời gian rảnh rỗi để giải trí, nhưng thực tế, ông là một người có quan niệm gia đình rất sâu sắc. Chuyện ông thích nhất chính là cùng các con ăn cơm. Mỗi ngày nhìn chúng trưởng thành, ngoài việc cảm thán bản thân sẽ dần già đi, lòng ông cũng tràn ngập niềm vui và sự ấm áp của gia đình.
Hôm nay cùng ông ăn cơm chính là Tứ Hoàng tử Đái Nguyệt Viêm và con gái Đái Vân Nhi.
Đái Nguyệt Viêm vẻ mặt bình tĩnh, trong sự cung kính mang theo lòng ngưỡng mộ. Còn Đái Vân Nhi thì lại chẳng hề che giấu tâm trạng của mình, thỉnh thoảng lại bĩu đôi môi đỏ mọng.
"Ai chọc tiểu công chúa của chúng ta tức giận rồi?" Đái Thiên Linh mỉm cười nói.
Đái Vân Nhi không đáp, chỉ dùng sức lấy bộ đồ ăn chọc vào thức ăn trong bát.
Đái Thiên Linh cười nói: "Mấy ngày nay con bận tham gia thi đấu, trong hoàng cung không có ai quậy phá, mọi người đều cảm thấy yên tĩnh đến lạ. Không có con nghịch ngợm gây sự, dường như ai cũng có chút không quen. Con nói xem, con khiến chúng ta quen như vậy rồi, sau này nếu con gả đi, chúng ta phải làm sao đây?"
"Phụ hoàng—" Đái Vân Nhi lập tức hờn dỗi, vẻ mặt đầy bất mãn. Điều này khiến Đái Thiên Linh không khỏi bật cười ha hả.
Đái Nguyệt Viêm cũng không khỏi mỉm cười, đúng là vậy, tiểu ma nữ Vân Nhi này luôn khiến hậu cung ầm ĩ không yên, thế mà ai cũng cưng chiều nàng, ngay cả Đái Thiên Linh cũng không nỡ lòng trách phạt.
Đái Thiên Linh mỉm cười nói: "Nhìn bộ dạng của con, thi đấu không thuận lợi à?"
Đái Vân Nhi lắc đầu: "Rất thuận lợi, chỉ là, đám người của Học Viện Sử Lai Khắc cũng quá thuận lợi đi. Hừ! Sớm muộn gì cũng phải cho bọn chúng biết tay."
Đái Thiên Linh cũng luôn chú ý đến chuyện của Học Viện Sử Lai Khắc, nghe vậy liền quay sang nhìn Đái Nguyệt Viêm: "Nguyệt Viêm, về tình hình của chiến đội Học Viện Sử Lai Khắc, con thấy thế nào?"
Đái Nguyệt Viêm không dám tùy tiện như em gái, vội vàng cung kính nói: "Thưa phụ hoàng. Thực lực của đội đại biểu Học Viện Sử Lai Khắc này đúng là không hề yếu. Phương thức chiến đấu và võ hồn của mỗi người bọn họ đều rất đặc sắc. Nhưng nếu so sánh thực lực chân chính, họ vẫn có chênh lệch nhất định so với học viện Quái Vật của chúng ta. Ngài yên tâm, chúng con nhất định sẽ dốc toàn lực tham gia thi đấu, sớm ngày loại bọn họ khỏi cuộc chơi."
Đối mặt với con trai, Đái Thiên Linh tỏ ra nghiêm túc hơn: "Không chỉ là đánh bại bọn họ, mà còn phải nhìn ra vấn đề của chính các con. Đừng quên, độ tuổi trung bình của các đội viên Học Viện Sử Lai Khắc này mới chỉ có 15 tuổi, so với các con là nhỏ hơn khoảng năm tuổi. So sánh như vậy, họ có thể đạt được thành tích thế này, đổi lại là các con ở độ tuổi của họ, có làm được không?"
Đái Nguyệt Viêm chau mày, cúi đầu không nói.
"Phụ hoàng, người không thể thiên vị như thế, con cũng 15 tuổi mà, tuổi trung bình của họ đâu có lớn hơn chúng con nhiều như vậy. Người cứ chờ xem, con nhất định phải cho tên Đường Vũ Lân đó một bài học. Hơn nữa, một mình Long Dược ca ca cũng đủ sức quét sạch cả đội bọn họ. Kể cả khi mọi người cùng tuổi cũng không ngoại lệ." Đái Vân Nhi không phục nói.
Đối mặt với con gái, Đái Thiên Linh rõ ràng có chút bất đắc dĩ, cười khổ nói: "Con bé này! Đừng quá kiêu ngạo. Có điều, có Long Dược ở đó thì ta cũng yên tâm, chỉ là, Nguyệt Viêm, con cũng phải nhắc nhở nó. Đứa trẻ đó chỗ nào cũng tốt, chỉ là hễ bước vào trạng thái chiến đấu là không kiểm soát được bản thân, đừng thực sự làm tổn thương đối phương. Dù sao, đối phương cũng đại diện cho Liên Bang Đấu La Đại Lục."
"Vâng, thưa phụ hoàng, con sẽ nhắc nhở Long huynh." Đái Nguyệt Viêm vội vàng đáp.
Đái Thiên Linh mỉm cười nói: "Hôm nay ta cho người phân tích năng lực của Đường Vũ Lân, sẵn tiện cũng nói cho các con nghe."
Nghe ông nói vậy, Đái Vân Nhi lập tức phấn chấn, tập trung tinh thần nhìn phụ thân.
Đái Thiên Linh nói: "Hồn lực của Đường Vũ Lân hẳn là vào khoảng cấp 43, đây là nhận định chung của mọi người. Tuy nhiên, hồn lực của hắn hẳn là không giống người thường, độ tinh thuần của bản thân hồn lực vượt xa hồn sư phổ thông. Đồng thời, cường độ cơ thể của hắn thiên phú dị bẩm, vô cùng mạnh mẽ. Bản thân có năng lực công thủ rất cao. Sở trường nhất hẳn là sức mạnh, gần như trong tất cả các trận đấu, đều dựa vào sức mạnh để chiến thắng."
"Hồn hoàn màu vàng của hắn hẳn là một năng lực tương tự hồn hoàn nhưng lại không phải hồn hoàn thực sự, theo phân tích, rất có khả năng đến từ sức mạnh huyết mạch. Hắn hẳn là sở hữu một loại huyết mạch mạnh mẽ đặc biệt, chính loại huyết mạch này hôm nay đã gây áp lực rất lớn cho Hoa Lam Đường, mới dẫn đến thất bại của họ."
"Đồng thời, các con còn phải chú ý đến võ hồn của hắn, võ hồn của Đường Vũ Lân rất đặc thù, trông có vẻ là một loại dây leo, nhưng theo phân tích của chúng ta, cho đến nay, không có bất kỳ loại võ hồn nào tương tự với loại dây leo mà hắn thể hiện. Không có bất kỳ loại dây leo nào có uy lực sánh bằng. Do đó, nhân viên phân tích của chúng ta cho rằng, đây là một loại võ hồn biến dị, nguyên nhân biến dị có liên quan đến huyết mạch của chính hắn."
"Cho đến bây giờ, võ hồn biến dị của hắn vẫn chưa sử dụng hồn kỹ bao giờ, đó mới là át chủ bài của hắn. Hơn nữa, hắn đã đến từ Học Viện Sử Lai Khắc, tuy rằng do tu vi và tuổi tác ảnh hưởng nên không thể có bộ Nhất tự Đấu khải hoàn chỉnh, nhưng rất có khả năng sở hữu vài món Đấu khải riêng lẻ. Về phương diện này các con cũng phải chú ý. Kể cả Long Dược, cũng phải bảo nó không được xem thường đối thủ. Có thể trở thành đội trưởng đội đại biểu của Học Viện Sử Lai Khắc, người trẻ tuổi Đường Vũ Lân này không hề đơn giản."
Đái Nguyệt Viêm gật đầu: "Phụ hoàng nói rất đúng, ngay cả Long huynh cũng nói, nếu Đường Vũ Lân cùng tuổi với huynh ấy, nói không chừng thật sự có khả năng tranh tài. Có điều, tu vi của Đường Vũ Lân ở độ tuổi này chỉ có thể nói là trung bình khá, so với thiên tài tuyệt thế như Long huynh vẫn còn một khoảng cách không thể san lấp."
Đái Thiên Linh khẽ gật đầu: "Mối quan hệ giữa con và Long Dược rất quan trọng, hãy cố gắng duy trì cho tốt. Tất cả mọi người đều rất xem trọng nó, tương lai, ta hy vọng nó không chỉ có thể trở thành một vị Tứ tự Đấu khải sư, mà thậm chí còn có thể trở thành Bán Thần đầu tiên trong lịch sử học viện Quái Vật."
Nghe hai chữ "Bán Thần", sắc mặt Đái Nguyệt Viêm và Đái Vân Nhi đều thay đổi, trở nên nghiêm nghị. Trong sự nghiêm nghị đó, còn có một tia khao khát.
Đái Thiên Linh nhìn con gái: "Tổ hợp của con và Long Dược thế nào rồi?"
Đái Vân Nhi bĩu môi: "Chán phèo. Có đối thủ thì trực tiếp nhận thua, dù có dũng khí đấu với chúng con, một mình Long đại ca cũng giải quyết hết, khiến con chẳng có việc gì làm, thật vô vị."
Đái Nguyệt Viêm không nhịn được nói: "Em đúng là có phúc mà không biết hưởng, không biết bao nhiêu người muốn được ghép đôi với Long huynh đâu. Em đó em!"
Đái Vân Nhi lè lưỡi với hắn: "Hừ, em mặc kệ, tóm lại các anh phải đánh Đường Vũ Lân để xả giận cho em, không thì em không thèm chơi với các anh nữa."
Đái Nguyệt Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, còn Đái Thiên Linh chỉ cười.
Thắng lợi trở về khiến tâm trạng của tất cả mọi người ở Sử Lai Khắc đều rất tốt, mà cách thể hiện tâm trạng tốt nhất chính là, ăn uống no say...
"Đội trưởng, cậu ăn ít thôi, món đó cũng bị cậu ăn sạch rồi kìa."
"Lạp Trí, cậu có thể đừng so kè chuyện ăn uống với đội trưởng nữa được không..."
Sức ăn của Đường Vũ Lân hiện tại càng ngày càng khủng khiếp, cùng với việc đột phá tầng phong ấn thứ năm, hắn cảm giác lượng cơm ăn đã duy trì rất lâu của mình dường như lại tăng lên một bậc.
Chuyện này, chỉ có thể nói là vừa đau đớn lại vừa vui sướng.
Đường Vũ Lân đột nhiên có chút nhớ Mục Dã, lúc có lão sư Mục Dã ở đây, hắn không cần ăn nhiều đồ như vậy, bởi vì Mục Dã luôn có thể tìm được một số thức ăn siêu dinh dưỡng, không chỉ bổ sung cho cơ thể hắn nhiều hơn, mà còn không cần ăn quá nhiều.
Khoảng thời gian trên thuyền đó, tố chất cơ thể của hắn đã tăng lên vượt bậc.
Loại cơm nước bình thường này, tuy rằng phía sứ đoàn đã được hưởng đãi ngộ tốt nhất, nhưng vẫn không thể so sánh với những nguyên liệu cấp bậc thiên tài địa bảo được!
Lão sư Mục Dã cũng không biết đã đi đâu, nếu về sớm một chút thì tốt rồi. Tu luyện cùng ông tuy có chút đau khổ, nhưng hiệu quả cũng thấy rõ ngay lập tức, hơn nữa còn có đồ ngon để ăn.
"Ồ, các cậu có phát hiện không, mấy ngày nay, Vũ lão sư đều không thấy tăm hơi. Thái lão cũng vậy, chúng ta đã lâu lắm rồi không gặp Thái lão nhỉ?" Hứa Tiểu Ngôn đột nhiên nói.