Đại lục Tinh La, Đế quốc Tinh La, thành Tinh La!
"Hôm nay là vòng 16 chọn 8 rồi! Huynh đệ, còn thừa vé nào không? Bao nhiêu tiền ta cũng mua!"
"Mơ đi, đừng nói là ta không có, mà dù có cũng không bán được! Giải đấu lần này chắc chắn là kỳ đặc sắc nhất trong bao nhiêu năm qua. Đại chiến giữa Học Viện Quái Vật của chúng ta và Học Viện Sử Lai Khắc đó! Nếu có thể tận mắt xem tại hiện trường, dù có phải mất mấy năm tuổi thọ ta cũng cam lòng. Đáng mong chờ vãi!"
"Đúng vậy! Ai mà ngờ được vòng 16 chọn 8 lại đặc sắc thế này, nghe nói hôm nay trong cả tám trận đấu, có đến hai trận là đại chiến giữa Học Viện Sử Lai Khắc và Học Viện Quái Vật của chúng ta. Đội trưởng của Học Viện Sử Lai Khắc kia còn đấu với Tứ hoàng tử điện hạ của chúng ta nữa chứ. Tứ Hoàng tử tất thắng!"
Phương nhi khoác một chiếc áo choàng rộng có thể che kín cả đầu và mặt, rảo bước trên phố. Bên tai nàng không ngừng vang lên những lời bàn tán về trận đấu cá nhân vòng 16 chọn 8 sắp diễn ra.
Không còn nghi ngờ gì nữa, dư luận hoàn toàn nghiêng về phía Học Viện Quái Vật. Nhưng liệu Học Viện Quái Vật có thật sự giành được chiến thắng trong hai trận đấu hôm nay không?
Chính Phương nhi cũng không thể đoán chắc.
Thiên hướng của nàng đương nhiên cũng nghiêng về phía Học Viện Quái Vật, nàng là một người rất yêu nước. Nhưng đồng thời, nàng cũng có một sự phán đoán tỉnh táo.
Thực lực của Đường Vũ Lân, đội trưởng chiến đội Học Viện Sử Lai Khắc, vẫn còn là một ẩn số, từ đầu đến cuối, chưa một ai thật sự thấy được toàn bộ thực lực của hắn. Những dây leo đó rốt cuộc là gì? Trận trước, dây leo vừa xuất hiện, trận đấu đã kết thúc.
Hổ Vương Đái Nguyệt Viêm, Tứ hoàng tử điện hạ, xếp thứ hai trong Bát Đại Thiên Vương. Trong Bát Đại Thiên Vương, ngài cũng là cường giả hàng đầu, kế thừa huyết thống hoàng thất thuần khiết.
Nhưng dù vậy, liệu ngài có thể thắng được Đường Vũ Lân không?
Còn trận đấu kia thì đúng là rất đáng xem, phe Học Viện Sử Lai Khắc dường như cũng chỉ có một vị Mẫn Công hệ Chiến Hồn Sư duy nhất. Trong các trận đấu trước, tốc độ và sức chiến đấu mà hắn thể hiện ra đều không hề yếu, nhưng cũng có phần che giấu. Đối mặt với Phong Vương Lâm Tam, đây không thể nghi ngờ là một cuộc va chạm giữa hai mũi nhọn, ai thắng ai thua cũng khó nói. Đương nhiên, Lâm Tam đã là Nhất tự Đấu Khải Sư, nên phần thắng có lẽ vẫn nhỉnh hơn một chút.
Dân chúng đã bị cuộc đối đầu giữa hai học viện lớn làm cho mê mẩn, mà quên mất rằng các học viên của Học Viện Sử Lai Khắc thực chất mới chỉ mười lăm tuổi mà thôi!
Cho dù cuối cùng Long Dược có giành được chức quán quân giải cá nhân, nhưng chỉ cần Đường Vũ Lân có thể vào đến trận chung kết, thì cũng đã là một chiến thắng rồi.
Nếu họ cùng tuổi, và Đường Vũ Lân cũng là Nhất tự Đấu Khải Sư, thì có lẽ kết quả thật sự rất khó nói.
Hy vọng hôm nay Tứ hoàng tử điện hạ có thể đánh bại Đường Vũ Lân, như vậy còn có thể giữ lại thể diện cho Học Viện Quái Vật.
Đang đi, đột nhiên, Phương nhi cảm giác có một người từ cửa hàng bên cạnh bước ra, nàng bất giác dừng bước.
Người nọ vóc dáng thon dài, cao hơn nàng rất nhiều, cũng mặc áo choàng có mũ, che đi phần lớn khuôn mặt. Nhưng vì chiều cao, từ góc độ của Phương nhi, vừa vặn có thể nhìn thấy gò má của hắn.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hắn, Phương nhi liền sững người, vì nàng nhận ra người đó ngay lập tức.
Đường Vũ Lân, là hắn sao?
Đường Vũ Lân vội vã đi lướt qua trước mặt nàng, nàng quay đầu lại nhìn, lúc này mới thấy cửa hàng kia là nơi buôn bán kim loại hiếm.
Hắn đến mua kim loại hiếm sao?
Ngày mai đã là trận đấu vòng 16 chọn 8 rồi, hắn vẫn còn thảnh thơi như vậy à?
Lúc này tâm trạng Đường Vũ Lân rất tốt, hôm nay hắn nhận được thông báo từ cửa hàng hợp tác trước đó, lại có một lô kim loại hiếm mới về, hắn vừa mới lựa chọn một mớ ở đây. Giá cả của lô kim loại hiếm này cực kỳ tốt. Sau khi tinh luyện, có thể dùng để chuẩn bị chế tác Nhị tự Đấu Khải cho các bạn trong tương lai.
Ngày mai là thi đấu rồi, đối thủ mà hắn phải đối mặt chính là vị Tứ hoàng tử điện hạ kia, không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một đối thủ mạnh mẽ, mạnh hơn bất kỳ ai trong các trận đấu trước. Nhưng tâm trạng của hắn bây giờ lại không có nhiều gợn sóng, việc đóng kín cảm xúc giúp hắn luôn duy trì được trạng thái vô cùng bình tĩnh.
Nhưng Đường Vũ Lân cũng biết, trạng thái như vậy không hoàn toàn có lợi, bởi vì bản thân hắn lúc này thiếu đi nhiệt huyết.
Nhưng ít nhất, tâm trạng của hắn sẽ không bị ảnh hưởng.
Nàng sẽ không! Mặc dù trong lòng hắn đã tự nhủ như vậy vô số lần, nhưng mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó Cổ Nguyệt thừa nhận rằng nàng tiếp cận mình là vì sức mạnh huyết mạch của mình, lòng hắn vẫn quặn đau từng cơn.
Thôi, không nghĩ đến những chuyện này nữa.
Mạnh mẽ lắc đầu, Đường Vũ Lân đang chuẩn bị trở về khách sạn thì đột nhiên, chiếc huy chương Đấu Giả giấu trong áo trước ngực truyền đến từng đợt rung động nhẹ.
Lại triệu tập Đấu Giả sao? Đường Vũ Lân bất giác lấy huy chương ra xem.
Quả nhiên, phương hướng mà huy chương chỉ vẫn là Đường Môn.
Chuyện lần trước đã giúp hắn nhận được 3 vạn điểm cống hiến, còn được ghi công lớn. Với cấp bậc Đấu Giả Bạch cấp hiện tại, có công lớn trong tay, dù mấy năm không tham gia hành động cũng không sao.
Nhưng Đường Vũ Lân vẫn vô thức đi về phía Đường Môn, cha mẹ đã đi rồi, ngay cả Cổ Nguyệt bây giờ cũng..., bản thân chỉ còn lại học viện, tông môn và những người bạn đồng hành bên cạnh. Đi xem thử yêu cầu của Đường Môn là gì vậy.
Tổng bộ Đường Môn ở thành Tinh La vẫn như thường lệ, người qua lại tấp nập.
Trước khi vào cửa, Đường Vũ Lân đã tìm một nơi hẻo lánh để thay trang phục Đấu Giả rồi nhanh chóng tiến vào bên trong.
Theo chỉ dẫn của huy chương Đấu Giả, hắn đi đến hậu viện của Đường Môn, quả nhiên, đã có không ít Đấu Giả tập trung ở đây.
Thông thường, dựa vào màu sắc khác nhau trên mặt nạ, có thể dễ dàng nhận ra cấp bậc của các Đấu Giả. Nhưng điều khiến Đường Vũ Lân kinh ngạc là, ngoại trừ một người đứng ở phía trước nhất, tất cả các Đấu Giả mà hắn thấy lúc này đều đeo mặt nạ màu trắng, nói cách khác, họ đều là Đấu Giả Bạch cấp.
Người đứng ở phía trước nhất vẫn là một Đấu Giả Hắc cấp, hơn nữa, vừa nhìn thấy vị này, trên mặt Đường Vũ Lân không khỏi nở một nụ cười. Vẫn là vị đó! Giống hệt lần trước. Tuy hắn đeo mặt nạ, nhưng thân hình và khí tức thì không thể thay đổi được.
Hắc Nhất, lần trước số hiệu của hắn là vậy.
Không biết hôm nay lại là hành động gì, nếu là hành động ngắn hạn thì không thành vấn đề.
Ngay khi ánh mắt hắn nhìn về phía Hắc Nhất, ánh mắt của Hắc Nhất cũng vừa hay nhìn về phía hắn. Sau đó liền sải bước đi về phía hắn, đến trước mặt hắn.
"Bạch Tam?" Hắn hỏi. Đường Vũ Lân có thể nhận ra thân hình và khí tức của hắn, thì làm sao hắn lại không nhận ra Đường Vũ Lân chứ?
Đường Vũ Lân mỉm cười gật đầu: "Chào ngài, Hắc Nhất."
Hắc Nhất cười ha hả: "Xem ra, khoảng thời gian gần đây ngươi vẫn luôn ở đế đô nhỉ. Lại gặp mặt đúng là có duyên, lần này cơ hội không nên bỏ lỡ đâu! Cơ hội tốt hiếm có đấy. Mười năm mới có một lần."
Mười năm mới có một lần? Đó là cái gì?
Đường Vũ Lân lòng đầy nghi hoặc, nhưng nghe có vẻ rất phi thường.
Hắc Nhất lại động viên hắn vài câu rồi mới quay trở lại phía trước.
Lúc này, người đến ngày càng đông, rất nhanh đã vượt qua con số ba mươi người của hành động lần trước.
Hơn nữa, số người vẫn đang không ngừng tăng lên.
Nửa giờ sau, trong hậu viện này đã tập trung đủ hơn một trăm vị Đấu Giả Bạch cấp. Ngoại trừ Hắc Nhất, tất cả đều là Bạch cấp, không có một Đấu Giả Hoàng cấp hay Tử cấp nào.
"Được rồi, người gần như đã đến đủ." Hắc Nhất cuối cùng cũng lên tiếng. Ánh mắt của tất cả các Đấu Giả Bạch cấp đều tập trung vào hắn.
Hắc Nhất trầm giọng nói: "Về hành động lần này, đã được thông báo đến các phân bộ từ rất lâu trước đây. Trong số các Đấu Giả Bạch cấp, những người có tu vi dưới cấp 40 và trên cấp 50 đều bị loại. Những người đã hoàn thành Nhất tự Đấu Khải, có thể thăng cấp lên Đấu Giả Hoàng cấp cũng bị loại. Bây giờ trong số các ngươi, có ai thuộc hai trường hợp này thì bước ra, hai trường hợp này đều không thể tham gia hành động lần này."
Nghe Hắc Nhất nói xong, có năm vị Đấu Giả Bạch cấp bước ra.
Một trong số đó cung kính nói: "Tôn kính Hắc cấp Đấu Giả, ta vừa đột phá cấp 50, cũng không được sao?"