"Này, hai người các ngươi vô nhân đạo quá, chờ ta với chứ." Thân hình tròn vo của Từ Lạp Trí từ phía sau chạy tới.
"Tên béo, ngươi tới làm gì? Đừng có hạ thấp đẳng cấp của bọn ta." Nhạc Chính Vũ có chút ghét bỏ nói.
Từ Lạp Trí vẫn mặc một thân đồng phục học sinh, chỉ là đồng phục của Nội viện khác với đồng phục của Ngoại viện. Đồng phục Nội viện có màu cam, được chế tác vô cùng tinh xảo. Có điều, với thân hình tròn vo của Từ Lạp Trí thì mặc cái gì cũng như nhau cả.
Từ Lạp Trí cũng không giận, cười hì hì chen vào giữa hai người, "Các ngươi xem, đi thế này trông có giống đại ca dẫn theo hai vệ sĩ không!"
"Tên béo chết tiệt!" Tạ Giải và Nhạc Chính Vũ đồng thanh nói, sau đó cả hai lại trừng mắt nhìn nhau, một lần nữa đồng thanh: "Ngươi đừng có ăn ý với ta như thế được không."
"Hai ngươi tham gia đại hội xem mắt là để tỏ tình với nhau à?" Từ Lạp Trí cười ha hả, "Không sao, ta hiểu mà, nhưng ta đi trước đây." Vừa nói, gã béo đã vọt đi như một cơn gió. Đừng nhìn cân nặng của hắn không ngừng tăng lên, mà tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn.
Nhạc Chính Vũ và Tạ Giải liếc nhau, đồng thời hừ một tiếng.
Trên mặt Hồ Hải Thần đã sớm bắt đầu được bố trí. Đi tới bên hồ, tuy Tạ Giải đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút thấp thỏm.
"Ngươi nói xem ta làm vậy có ổn không? Lỡ như Nguyên Ân nổi giận thì phải làm sao?" Tạ Giải nói với Nhạc Chính Vũ bên cạnh.
Nhạc Chính Vũ bực bội: "Ngươi có thể bớt sợ đầu sợ đuôi đi được không? Hay là ngươi quay về diện bích sám hối tiếp đi. Thật chưa từng thấy ai như ngươi. Nguyên Ân là hồng thủy mãnh thú hay sao?"
"Ngươi nói ai là hồng thủy mãnh thú?" Một giọng nói bình thản từ phía sau truyền đến.
Tạ Giải và Nhạc Chính Vũ đột ngột xoay người lại. Chỉ thấy Nguyên Ân Dạ Huy vẫn trong bộ dạng bình thường, một thân nam trang, đang đứng ngay sau lưng hai người.
"Ờm..., không phải ta nói. Là tiếng lòng của Tạ Giải. Các ngươi cứ trò chuyện, ta đi trước một bước." Nhạc Chính Vũ co cẳng bỏ chạy, chuồn mất tăm. Hắn tự biết mình không phải là đối thủ của Nguyên Ân Dạ Huy.
"Hì, Nguyên Ân." Đối mặt với Nguyên Ân Dạ Huy, không biết tại sao, dũng khí mà Tạ Giải vất vả lắm mới gom góp được trong lòng đều tan biến sạch sẽ, hắn có chút thấp thỏm xoa tay.
Nguyên Ân Dạ Huy nhìn từ trên xuống dưới bộ đồ hắn đang mặc, khuôn mặt lạnh lùng, rồi xoay người bỏ đi. Từ đầu đến cuối, nàng không nói với hắn một lời nào.
Nhìn theo bóng lưng Nguyên Ân Dạ Huy, Tạ Giải không khỏi tiu nghỉu. Xem ra, vẫn không có chút tiến triển nào cả! Nàng chắc chắn sẽ không đồng ý với mình rồi. Nếu không, đại hội xem mắt sắp bắt đầu rồi, sao nàng vẫn còn mặc nam trang thế kia? Phải làm sao bây giờ?
Rõ ràng là không định chấp nhận mình! Toi rồi, toi rồi.
Hải Thần Duyên đại hội xem mắt sắp bắt đầu, người mang tâm trạng thấp thỏm đương nhiên không chỉ có mình Tạ Giải, vào giờ phút này, ngay trong Nội viện, không biết có bao nhiêu người đang tim đập thình thịch.
Đối với các đệ tử Nội viện Học Viện Sử Lai Khắc vừa đủ tuổi, ngày hôm nay thực sự quá quan trọng.
Kể từ ngày bước chân vào Học Viện Sử Lai Khắc, họ đã luôn phải chịu áp lực đến từ toàn học viện. Mặc dù trong học viện chưa từng có lão sư nào nói ngươi phải thế này thế nọ, nhưng mỗi một học viên có thể tiến vào Học Viện Sử Lai Khắc đều là những thiên tài hàng đầu. Ở cạnh những nhân vật như vậy sẽ khiến người ta sinh ra một loại ảo giác, tựa như chỉ cần họ lơ là một chút thôi là sẽ lập tức bị bạn đồng môn vượt mặt.
Cảm giác này tuyệt đối không hề dễ chịu, và cũng không ai muốn bị đào thải sau khi đã phải trải qua thiên tân vạn khổ để thi vào Học Viện Sử Lai Khắc. Vì vậy, sau khi tiến vào Sử Lai Khắc, họ chỉ có thể làm một việc, đó là liều mạng nỗ lực, không dám lười biếng nửa phần.
Năm này qua năm khác, trong số những học viên cực kỳ nỗ lực ấy, những người có thiên phú cao nhất mới có thể bộc lộ tài năng, đạt tới trình độ Nhất tự Đấu Khải Sư trước năm 20 tuổi, từ đó tiến vào Nội viện của Học Viện Sử Lai Khắc.
Phải đạt đến đẳng cấp như Bát Đại Thiên Vương của Học Viện Quái Vật trên Lục địa Tinh La thì mới có tư cách tiến vào Nội viện của Học Viện Sử Lai Khắc! Đến lúc này, họ mới có thể thả lỏng hơn một chút.
Tuổi thanh xuân chừng hai mươi, chính là độ tuổi với hormone dồi dào nhất, làm sao họ có thể không khao khát một nửa kia của mình xuất hiện chứ? Nhưng mãi cho đến lúc này, họ mới thực sự có thời gian và thực lực để lựa chọn. Học viện đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả cho họ, đó chính là Hải Thần Duyên đại hội xem mắt.
Không phải tất cả mọi người đều sẽ lựa chọn bạn đời ở học viện, thế nhưng, đại đa số đệ tử Nội viện của Học Viện Sử Lai Khắc đều sẽ làm như vậy. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì hai người ở bên nhau, chung quy phải có tiếng nói chung, nếu hai người quá khác biệt, có lẽ nhất thời cảm xúc mãnh liệt thì được, nhưng tình yêu lâu dài thì rất khó duy trì.
Sự thật chứng minh, các đệ tử Nội viện của Học Viện Sử Lai Khắc đến với nhau thông qua Hải Thần Duyên đại hội xem mắt, trừ phi xảy ra một số tình huống cực kỳ đặc thù hoặc biến cố, còn lại hầu như đều sẽ gắn bó trọn đời. Cùng chung trải nghiệm, cùng nhau nỗ lực, họ càng hiểu được cách trân trọng đối phương, cùng nhau bước tiếp, theo đuổi giấc mơ hồn sư.
Thứ tình cảm này không chỉ là tình yêu, mà còn có cả hương vị của việc song tu. Cùng giúp đỡ, cùng chứng thực, họ có thể đi xa hơn. Còn có gì đáng tin cậy hơn người mình yêu chứ?
Bởi vậy, mỗi khi Hải Thần Duyên đại hội xem mắt sắp được tổ chức, đó đều là thời khắc phấn khởi nhất của các đệ tử Nội viện. Trước khi đại hội bắt đầu, họ không chỉ nỗ lực tu luyện mà còn cố gắng thể hiện bản thân, đồng thời cũng lặng lẽ tìm kiếm người tình trong mộng của mình.
Còn có một trường hợp khác, đó là những người đã có người yêu, họ cũng sẵn lòng chứng tỏ bản thân trong Hải Thần Duyên đại hội xem mắt này, đồng thời cầu hôn người mình yêu, để người ấy có thể trở thành bạn đời của mình dưới sự chứng kiến của vạn người. Có thể nói, Hải Thần Duyên đại hội xem mắt không chỉ là một loại phúc lợi mà học viện dành cho đệ tử Nội viện, mà còn là một loại vinh quang mà học viện dành cho bạn đời của các đệ tử Nội viện.
Trong truyền thuyết, học viên có thể tìm được bạn đời trong Hải Thần Duyên đại hội xem mắt sẽ nhận được sự chúc phúc từ vị thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu, cũng là người cuối cùng thành Thần, vị đã kế thừa thần vị ấy chính là Hải Thần. Đảo Hải Thần, Hồ Hải Thần, tất cả mọi thứ đều tồn tại để kỷ niệm sự hiện diện của ngài.
Màn đêm buông xuống, trời đã tối hẳn. Nội viện ngày thường vô cùng thanh tịnh lúc này lại trở nên náo nhiệt.
Sau bữa tối, tất cả các học viên Ngoại viện đủ tuổi, đặc biệt là những học viên đã qua 18 tuổi nhưng chưa đến 20 tuổi, đều đã sớm đến Nội viện. Chỉ trong những ngày như hôm nay, họ mới được phép vào Nội viện với số lượng lớn.
Ánh mắt của họ đã trở nên nóng rực, hận không thể chính mình là nhân vật chính của ngày hôm nay. Hải Thần Duyên đại hội xem mắt chính là sự khích lệ tốt nhất đối với họ, để họ biết rằng một khi đột phá đến Nhất tự Đấu Khải Sư, họ sẽ có tư cách tham gia vào đó.
Đối với những học viên lớp lớn đã quá 20 tuổi, cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội. Dù sao, giới hạn tuổi tác để vào Nội viện đôi khi cũng không hoàn toàn chính xác. Ví dụ như một số đệ tử đại tài vãn thành, rất có thể sẽ đột phá Nhất tự Đấu Khải Sư ở tuổi 21 nhưng lại bỏ lỡ cơ hội vào Nội viện. Theo quy củ của Học Viện Sử Lai Khắc, những đệ tử như vậy cũng có khả năng tiến vào Nội viện, mặc dù khả năng sẽ nhỏ hơn một chút. Đó là, trước 30 tuổi, họ phải trở thành Nhị tự Đấu Khải Sư. Nếu thành công, đồng thời vẫn chưa đến tuổi tốt nghiệp ở Ngoại viện, họ sẽ có một cơ hội thi lại, nếu thi lại thông qua, cũng có thể tiến vào Nội viện.
Vì vậy, cho dù đã quá 20 tuổi, các học viên cũng không phải hoàn toàn hết hy vọng. Rất nhiều người sau khi đạt tới Nhất tự Đấu Khải Sư vẫn không muốn tốt nghiệp khỏi Ngoại viện, chính là hy vọng có thể liều một phen để đạt tới Nhị tự Đấu Khải Sư trước 30 tuổi, từ đó có cơ hội tiến vào Nội viện.
Bởi vì họ đều quá yêu nơi này, yêu tất cả mọi thứ của Sử Lai Khắc, và lấy tất cả mọi thứ của Sử Lai Khắc làm vinh quang.