Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 3 - Long Vương Truyền Thuyết

Chương 813: CHƯƠNG 797: VẠN NĂM MINH QUY

Tiếng gầm gừ mạnh mẽ hòa quyện giữa sức mạnh tinh thần và long uy của Kim Long Vương bùng nổ.

Người đàn ông trung niên kia hơi sững sờ, lồng ánh sáng màu tím đang phóng ra nhất thời chậm lại.

Trước ngực hắn hiện ra một tấm khiên ánh sáng màu tím, tấm khiên có hình dạng mai rùa, bất ngờ thay lại là một con rùa đen màu tím, dùng mai của mình chặn đứng đòn xung kích của Kim Long Kinh Thiên.

Hồn Linh hộ thể?

Đường Vũ Lân trong lòng kinh hãi, ngay sau đó cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ ập đến thân thể mình.

Sức mạnh của Đường Vũ Lân kinh người đến nhường nào, tuy tu vi kém xa đối thủ, nhưng cường độ thân thể của hắn cũng siêu cao. Kim Long Bá Thể phóng thích, toàn thân vảy và đấu khải đều hóa thành hình mặt kính, Hoàng Kim Long thương có thể chống lại sự ô nhiễm của lồng ánh sáng màu tím kia khiến lòng tin của hắn tăng mạnh. Dựa vào sức mạnh bản thân cùng đấu khải, hồn kỹ, hắn muốn gắng gượng chống đỡ đòn tấn công của đối phương.

Nhờ hắn chống đỡ, cuối cùng cũng tạo đủ thời gian cho Lam Ngân Hoàng của mình hất văng những người bị thương gần đó ra xa, cũng cho các đồng đội có thời gian lùi lại.

Nhưng ngay sau đó, chênh lệch thực lực tuyệt đối đã hiện rõ.

Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy ngực mình như bị nện một cú, cả người đã bị đánh bay ra ngoài, khí huyết lực của Kim Long Vương nồng đậm nhanh chóng suy yếu. Hắn ngơ ngác phát hiện, tử quang của đối phương tuy không thể ô nhiễm mình, nhưng cũng cần khí huyết lực của hắn để trung hòa mới không bị ăn mòn. Chỉ trong khoảnh khắc tiếp xúc vừa rồi, Đường Vũ Lân đã cảm nhận được khí huyết lực của mình chịu đả kích không nhỏ.

Người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn về phía Đường Vũ Lân, "Cũng có chút thú vị." Hắn duỗi tay phải ra, con rùa đen màu tím kia rơi vào lòng bàn tay hắn. Con rùa không lớn, đường kính chừng một thước, toàn thân tím đen, nhưng lại có một đôi mắt màu trắng, trong con ngươi trắng toát tỏa ra ánh sáng tràn ngập khí tức lạnh lẽo.

"Minh Quy!" Tạ Giải thất thanh la lên.

Minh Quy, một loại hồn thú vô cùng hiếm thấy, chỉ sinh sống ở những nơi âm u lạnh lẽo nhất, hấp thu âm khí để tồn tại. Minh Quy sinh trưởng cực kỳ chậm chạp, lúc mới sinh thân chỉ dài chưa tới một tấc, mỗi ngàn năm mới dài thêm một tấc. Nói cách khác, con Minh Quy trên tay người đàn ông trung niên này có tu vi tới vạn năm.

Điểm mạnh nhất của Minh Quy là nó có thể tinh luyện chí âm khí, nếu gặp được hồn sư có Võ hồn tương hợp, tác dụng tăng cường sẽ cực lớn, thậm chí có thể khiến võ hồn trực tiếp tiến hóa.

Đừng nói là vạn năm, cho dù là Minh Quy tu vi ngàn năm cũng là tồn tại cực kỳ khó tìm. Tên tà hồn sư này có thể sở hữu một con Vạn năm Minh Quy làm Hồn Linh, sự mạnh mẽ của hắn có thể tưởng tượng được.

Cường giả cấp bậc Hồn Đấu La tám hoàn, dù không mặc đấu khải cũng đã khiến bọn Đường Vũ Lân khó lòng chống cự. Tuy chỉ có một người, nhưng mối uy hiếp hắn mang lại còn lớn hơn tất cả tà hồn sư lúc trước cộng lại.

Nhạc Chính Vũ ôm Hứa Tiểu Ngôn, nhìn về phía vết rách trên đấu khải của nàng. May mắn là đấu khải đã chặn lại phần lớn đòn tấn công, nhưng trên lưng Hứa Tiểu Ngôn cũng có một mảng màu tím đen đang chậm rãi lan ra. Hứa Tiểu Ngôn nhắm chặt hai mắt, toàn lực thúc giục hồn lực mới có thể khống chế mảng tím đen đó trong một phạm vi nhất định.

"Âm khí nhập thể, phải lập tức giải trừ. Nếu không một khi nó tiến vào kinh mạch chủ yếu thì phiền phức to." Tạ Giải vội vàng nói với Nhạc Chính Vũ.

Đường Vũ Lân lắc mình đến bên cạnh Hứa Tiểu Ngôn, tay phải Kim Long Trảo nhẹ nhàng ấn lên trên vết thương của nàng, huyết mạch Kim Long Vương nồng đậm tức thì bành trướng phóng thích, khí tức huyết mạch dương cương chui vào dưới da Hứa Tiểu Ngôn, nhanh chóng hóa giải mảng màu tím đen kia.

Huyết mạch Kim Long Vương, chí dương chí cương, chí thuần chí chính! Minh Quy có mạnh hơn nữa cũng không thể so sánh về cấp độ với huyết mạch Kim Long Vương. Chỉ là tu vi của tên tà hồn sư kia quá cao thâm, đã luyện một thân thuần âm khí đến cực kỳ tinh khiết, lúc này mới khiến Đường Vũ Lân khó mà chống đỡ. Nếu tu vi hai bên ngang nhau, Đường Vũ Lân đương nhiên mạnh hơn hắn rất nhiều.

Hứa Tiểu Ngôn mở mắt, rùng mình một cái, "Lạnh quá!"

Nhạc Chính Vũ vội vàng ôm chặt nàng, "Sao rồi? Khá hơn chút nào không?"

"Không sao rồi!" Hứa Tiểu Ngôn lắc đầu với hắn.

Lúc này, bảy người của Sử Lai Khắc Thất Quái ngoại trừ Từ Lạp Trí đều đã tụ tập ở đây.

Đường Vũ Lân đã đưa tay nhét hai cái bánh bao vào miệng nuốt xuống, đó là hồn kỹ thứ ba của Từ Lạp Trí, Huyết Tinh Đậu Sa Bao, và hồn kỹ thứ tư, Xuyên Thấu Xoa Thiêu Bao!

Không chỉ hắn, Nguyên Ân Dạ Huy và Diệp Tinh Lan cũng mỗi người ăn hai cái bánh bao này. Ba người đứng ở hàng đầu, nhìn chằm chằm đối thủ.

Một đôi búa lớn của Nguyên Ân Dạ Huy đã bị ăn mòn mất một phần mười thì âm khí mới tan đi. Có thể thấy được uy lực của nó.

Người mặc áo đen kia dường như rất hứng thú nhìn bọn họ, "Chẳng trách có thể giết người của ta. Các ngươi quả thực có chút khác biệt với hồn sư bình thường. Thú vị đấy, nhưng mà, các ngươi cho rằng chỉ bằng các ngươi là có thể ngăn cản ta sao?"

Hắn vừa nói đến đây, đột nhiên nhíu mày, lẩm bẩm: "Đến cũng nhanh thật, đã vậy thì chỉ có thể tốc chiến tốc thắng."

Vừa nói, đôi mắt màu tím của hắn đột nhiên sáng rực lên, ngay sau đó, một tầng tử quang bốc lên sau lưng, hóa thành một bóng quỷ khổng lồ. Khí tức tỏa ra từ người hắn tăng vọt. Tiếp đó, từng khối giáp trụ màu tím đen nổi lên từ trên người hắn.

Bộ giáp màu tím đen tràn ngập vẻ âm u và lạnh lẽo, kỳ dị hơn là, trước ngực bộ giáp có một cái rãnh hình bầu dục, người đàn ông trung niên trở tay ấn một cái, đem con Minh Quy kia ấn vào trong rãnh. Nhất thời, màu sắc toàn thân Minh Quy trở nên càng thêm sâu thẳm, lại cùng bộ đấu khải của hắn hợp thành một thể.

Sau lưng, một đôi cánh khổng lồ dang ra, đây là đặc trưng của Nhị tự Đấu khải. Nhưng rõ ràng, thứ mà người đàn ông trung niên này đang mặc không phải là Nhị tự Đấu khải.

Từng đường ma văn nổi lên trên đấu khải, dưới chân cũng xuất hiện một vầng sáng màu tím đen đường kính ba mét, viền ngoài có hình gai góc, bên trong là những ma văn phức tạp tạo thành, trung tâm nhất lại là một hình dạng quỷ mị.

Võ hồn hình chiếu, vầng sáng lĩnh vực, Tam tự Đấu khải!

Giống như đôi cánh đại diện cho Nhị tự Đấu khải, vầng sáng lĩnh vực chính là đại diện cho Tam tự Đấu khải!

Tam tự Đấu khải có hiệu ứng lĩnh vực riêng, hơn nữa tuyệt đối là lĩnh vực cực kỳ phù hợp với bản thân hồn sư. Ở trong lĩnh vực này, sức chiến đấu của hồn sư ít nhất có thể tăng lên gấp đôi.

Tu vi tám hoàn, Tam tự Đấu khải! Đây đã là thực lực có thể đối đầu trực diện với một Siêu cấp Đấu La không mặc đấu khải rồi!

Sắc mặt của Sử Lai Khắc Thất Quái đều trở nên khó coi!

Uy thế khủng bố do Tam tự Đấu khải mang lại, đặc biệt là uy năng lĩnh vực tỏa ra mọi lúc, áp bức sáu người Đường Vũ Lân đến mức có cảm giác không thở nổi. Cho dù Huyết Tinh Đậu Sa Bao đã bắt đầu phát huy tác dụng, nhưng chênh lệch cấp độ giữa hai bên thực sự là quá xa.

Đường Vũ Lân cắn đầu lưỡi, tiến lên một bước. Vẻ mặt hắn ngưng trọng, "Nguyên Ân, Đọa Lạc Thiên Sứ! Tiểu Ngôn, Ngôi Sao Xiềng Xích!"

Đối mặt với một cường giả cấp bậc Siêu cấp Đấu La, muốn chạy trốn vốn là không thể. Nhưng từ lời lẩm bẩm của tên tà hồn sư kia có thể nghe ra, viện quân hẳn là không xa. Đây là sinh cơ duy nhất của bọn họ, chỉ cần kiên trì, liền có khả năng sống sót.

Đường Vũ Lân xoay ngang Hoàng Kim Long thương trong tay, bốn vầng sáng màu vàng óng trên người tỏa ra. Lúc này hắn đã không thể triệu hồi Bá Vương Long nữa, nếu không, nhất định có thể kiên trì được lâu hơn. Nhưng thân là đội trưởng, hắn phải chắn ở phía trước nhất, bảo vệ đồng đội của mình.

Hứa Tiểu Ngôn được Đường Vũ Lân giải trừ chí âm khí, tuy tiêu hao không nhỏ nhưng thi triển hồn kỹ vẫn không thành vấn đề. Nàng cũng nhanh chóng ăn Huyết Tinh Đậu Sa Bao, đồng thời thắp sáng hồn kỹ thứ tư của mình.

Từng sợi xích hư ảo tựa như ngưng tụ từ các vì sao nối liền mỗi người lại với nhau, hợp bọn họ thành một thể.

Ngôi Sao Xiềng Xích, sinh mệnh tương liên! Mọi đòn tấn công bọn họ phải chịu, tất cả sẽ được san sẻ cho mỗi người. Ngay cả Từ Lạp Trí ở xa xa cũng được nối với một sợi Ngôi Sao Xiềng Xích.

Bọn họ có thể cảm nhận được nhịp tim của nhau, có thể cảm nhận được trạng thái của nhau, tâm ý tương thông.

Nhạc Chính Vũ theo bản năng nắm lấy tay Hứa Tiểu Ngôn, Hứa Tiểu Ngôn nhẹ nhàng giãy ra một chút, nhưng Nhạc Chính Vũ lại nắm thật chặt, nói gì cũng không chịu buông.

Vừa rồi, hắn đã ngỡ rằng mình sắp mất đi Hứa Tiểu Ngôn, may mà nàng đã chống cự được. Hắn không đời nào chịu buông tay nàng ra nữa.

"Giết các ngươi cũng chẳng khác gì nghiền chết một con kiến!" Tà hồn sư lạnh lùng nói. Đôi cánh sau lưng vỗ một cái, tay phải vồ nhẹ vào không trung, nhất thời, một bàn tay lớn màu tím đen khổng lồ, thẳng đến chụp xuống đầu Đường Vũ Lân đang ở phía trước nhất. Cùng lúc đó, vầng sáng lĩnh vực đấu khải dưới chân hắn trong nháy mắt khuếch tán, thoáng cái đã bao phủ toàn bộ Sử Lai Khắc Thất Quái vào bên trong.

Đường Vũ Lân thầm nghĩ không ổn, tên tà hồn sư này không hề xem thường bọn họ vì chênh lệch thực lực, hắn kích hoạt vầng sáng lĩnh vực chính là muốn tiêu diệt họ trong thời gian ngắn nhất.

Không còn cách nào khác! Tuyệt đối không thể để lĩnh vực của hắn bao phủ tất cả mọi người. Nếu không, ở trong lĩnh vực của hắn, mình và các đồng đội chỉ có thể mặc cho hắn xâu xé.

Vầng sáng màu vàng óng thứ tư trên người Đường Vũ Lân đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, một vòng sáng màu vàng theo đó xuất hiện dưới chân hắn, khuếch tán ra ngoài đến đường kính năm mét, bao phủ toàn bộ Sử Lai Khắc Thất Quái vào trong. Lúc này, Từ Lạp Trí bị Ngôi Sao Xiềng Xích kéo lại, cũng đã nhanh chóng hội quân ——

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!