Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ La Lan chế giễu Thánh Quang Long Kỵ Sĩ Hoàng Lương Vĩ: "Không bị kẻ khác ghen ghét thì chỉ là kẻ tầm thường. Năm đó ngươi tham gia Đại Hội Thăng Long, ngươi có làm được không? Nếu ngươi làm được, chẳng lẽ ngươi lại không làm?"
Thánh Quang Long Kỵ Sĩ Hoàng Lương Vĩ tính tình vốn cố chấp, đúng là bị La Lan hỏi khó thật. Đổi lại là hắn, ở trong tình huống tương tự, liệu hắn có không tranh đoạt không? Tuyệt đối không thể nào. Chỉ cần thực lực cho phép, hắn thậm chí còn tranh đoạt dữ dội hơn cả Lam Hiên Vũ nữa là.
Các trận đấu lần lượt diễn ra, trong giai đoạn vòng loại, mỗi một chiến thắng đều cực kỳ quan trọng. Huống chi, hôm nay còn có hai vị Long Kỵ Sĩ tọa trấn giám sát.
Tương lai, bọn họ có thể trở thành Long Kỵ Sĩ hay không, một mặt là dựa vào sát hạch, mặt khác, gây ấn tượng tốt với các Long Kỵ Sĩ hiện tại cũng rất quan trọng. Dù sao, mười tám vị Long Kỵ Sĩ đều sẽ chấm điểm cho họ trong suốt quá trình thi đấu. Chỉ khi nhận được sự tán thành nhất trí, họ mới có khả năng trở thành Long Kỵ Sĩ. Vì vậy, trong vòng đấu loại, kẻ có thực lực càng mạnh thì biểu hiện lại càng xuất sắc. Không hề giữ lại chút sức nào, phải dùng tốc độ nhanh nhất để đánh bại đối thủ.
Giống như việc Lam Hiên Vũ nhanh chóng đánh bại Lâm Trạch Huyễn trước đó, thực lực chiến đấu của "nàng" đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc cho Thánh Quang Long Kỵ Sĩ Hoàng Lương Vĩ, người vốn không có nhiều thiện cảm với "nàng", thái độ của ông ta cũng có phần thay đổi.
Vòng đấu loại hôm nay có tổng cộng năm trận. Năm trận đấu kéo dài đến tận trưa mới dần hạ màn.
Thăng Long Đài vốn yên tĩnh giờ đã lưu lại rất nhiều vết máu, trong đó chiến khu thứ ba là nhiều nhất. Người chiến thắng tự nhiên là vui mừng khôn xiết, kẻ thua cuộc cũng hăng hái xắn tay áo lên. Dù sao, phía sau vẫn còn tám trận đấu nữa, mỗi người bọn họ đều còn cơ hội.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi." Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ La Lan đứng dậy từ Long Lực Trụ của mình. Long Lực Trụ dưới chân ông ta bắt đầu từ từ thu nhỏ lại.
Các cường giả Thần cấp của Long tộc xung quanh cũng lần lượt đứng dậy, thu hồi Long Lực Trụ của mình, theo sau Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ cùng đáp xuống mặt đất.
Cánh cổng ánh sáng màu bạc khổng lồ một lần nữa mở ra. La Lan liếc nhìn về phía Lam Hiên Vũ, rồi xoay người đi vào cánh cổng ánh sáng đầu tiên.
Lúc này, Lam Hiên Vũ cũng đã mở mắt, theo sự biến mất của Long Lực Trụ, luồng long khí nồng đậm cũng đang nhanh chóng suy yếu.
Trong đan điền của hắn và Bạch Tú Tú, Long Lực Dịch lúc này đã tích trữ đến mức gần như tràn đầy.
Hai người nhìn nhau mỉm cười, đồng thời đứng dậy, mặc kệ những ánh mắt kỳ dị xung quanh đang nhìn "họ", rồi bay lên, trở về nơi ở.
Hoàng Nguyên Lãng vội vàng đuổi theo, hôm nay vận may của hắn không tệ, đối thủ không mạnh nên cũng giành được một trận thắng, tâm trạng đang rất tốt. Hắn thậm chí còn đang mơ mộng về viễn cảnh tốt đẹp rằng biết đâu mình cũng có thể tiến vào vòng chung kết.
"Lam, hôm nay ngươi đúng là đỉnh của chóp. Chiến thuật của chúng ta đã thành công mỹ mãn. Ngày mai Tú Tú sẽ đấu với Lâm Trạch Huyễn. Với vết thương nặng như vậy, hắn chắc chắn không thể hồi phục kịp. Nếu hắn thông minh, chắc chắn sẽ chọn nhận thua, nghỉ ngơi thêm một ngày, biết đâu những trận sau còn có cơ hội tái chiến." Hoàng Nguyên Lãng hào hứng nói.
Lam Hiên Vũ nói: "Hoàng huynh, chúng ta vừa hấp thu rất nhiều long khí, cơ thể đang căng trướng. Sau khi trở về phải lập tức bế quan. Phiền huynh dặn dò hạ nhân đừng làm phiền chúng ta, cho đến trước khi trận đấu ngày mai bắt đầu."
"Không vấn đề. La Lan đại nhân hôm nay có vẻ rất hài lòng với ngươi đó! Ta thấy ánh mắt ngài ấy mấy lần đều nhìn về phía các ngươi. Mà tâm trạng cũng rất tốt." Hoàng Nguyên Lãng đương nhiên là đồng ý ngay. Trong mắt hắn bây giờ, Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú đều là tương lai của gia tộc. Sau này hắn chắc chắn sẽ kế thừa vị trí tộc trưởng. Bất kể xét từ góc độ nào, Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú hiện tại đều là bảo bối của gia tộc.
Trở lại nơi ở, Lam Hiên Vũ đầu tiên bố trí một lớp phong tỏa. Sau đó dẫn theo Bạch Tú Tú, nhanh chóng thi triển không gian truyền tống, đến nơi ở của các đồng đội.
Thấy họ đến, mọi người tất nhiên là vui mừng, Lam Hiên Vũ nói trước: "Không có nhiều thời gian đâu. Năng lượng hôm nay mang đến cho mọi người sẽ đặc biệt nhiều, mọi người lập tức bắt đầu hấp thu đi. Sau đó chúng ta còn phải đi nơi khác."
"Được." Mọi người tin tưởng hắn nên tự nhiên không cần bất kỳ lời giải thích nào, lập tức khoanh chân ngồi xuống.
Lam Hiên Vũ thả Tầm Bảo Thú ra, Long Lực Dịch dưới sự kích thích của huyết mạch chi lực của hắn lập tức được phóng thích ra ngoài.
Tầm Bảo Thú hít một hơi thật sâu, một vầng sáng bảy màu nhàn nhạt bay lên từ người nó, Long Lực Dịch dưới sự dẫn dắt của nó hóa thành những tia sáng bảy màu nhàn nhạt rơi xuống người mọi người. Việc này rõ ràng khác với cách chuyển hóa trước đây, khiến Lam Hiên Vũ có chút kỳ quái nhìn nó.
Tầm Bảo Thú vội vàng giải thích: "Chủ nhân, năng lượng lần này của ngài có cường độ quá cao, nếu chỉ chuyển hóa đơn thuần thì tuy hiệu quả tốt nhưng tốc độ hấp thu sẽ hơi chậm. Con trực tiếp chuyển hóa chỗ Long Lực Dịch này thành Tiên Linh chi khí tương đối loãng cho mọi người tu luyện, hiệu quả sẽ tốt hơn. Dù sẽ hơi lãng phí một chút, nhưng tốc độ tăng tiến là nhanh nhất. Vả lại, chẳng phải ngày mai ngài vẫn có thể hấp thu tiếp sao? Ngài cũng hấp thu một ít Tiên Linh chi khí đi, việc này rất có lợi cho đột phá sau này của ngài, hiệu quả bồi bổ cơ thể cũng tốt hơn long khí nhiều."
Nghe Tầm Bảo Thú nói sẽ hơi lãng phí, khóe miệng Lam Hiên Vũ cũng giật giật. A Bảo mà đã nói lãng phí thì không phải chỉ là một chút. Hồi ở Thành Vĩnh Hằng Thiên Không cũng thế. Chắc Các chủ Hải Thần Các đau lòng đến mức muốn giết quách mình đi cho rồi. Lần này lại nữa.
Tuy nhiên, A Bảo nói cũng đúng, vòng đấu loại còn tám ngày nữa, nếu ngày nào cũng có thể hấp thu Long Lực Dịch như hôm nay, vậy thì, Long Lực Dịch hấp thu trong ngày mà không tiêu hao hết mới là lãng phí thực sự!
"Được." Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú lập tức khoanh chân ngồi xuống, cùng các đồng đội hấp thu Tiên Linh chi khí để tu luyện.
Đây là lần đầu tiên họ trực tiếp hấp thu Tiên Linh chi khí để tu luyện, cảm giác khác biệt ngay tức khắc.
Tiên Linh chi khí vô cùng tinh khiết, lúc mới vào cơ thể dường như rất ôn hòa, nhưng rất nhanh họ liền phát hiện, Tiên Linh chi khí không phải là một loại năng lượng đơn thuần, mà là loại năng lượng có thể nuôi dưỡng bất kỳ bộ phận nào trong cơ thể họ. Bất kể là tinh thần lực, hồn lực, hay Huyết Mạch Chi Lực, dưới sự bồi bổ của Tiên Linh chi khí đều tăng trưởng với tốc độ chóng mặt. Quan trọng hơn là, bản chất sinh mệnh của họ dường như cũng đang âm thầm thay đổi.
Phải biết, Tiên Linh chi khí từng là thứ độc quyền của Thần giới, ở nhân gian gần như không thể thấy được. Tầm Bảo Thú vì tình huống đặc thù nên mới có khả năng chuyển hóa thiên tài địa bảo thành Tiên Linh chi khí. Ban đầu ở Sâm La Tinh nó đã từng thử qua, suýt chút nữa đã hút cạn Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn ở đó.
Nhưng hiệu quả bồi bổ của Tiên Linh chi khí đối với bất kỳ sinh vật nào cũng tuyệt đối không phải là thứ mà bất kỳ loại năng lượng nào khác có thể so sánh được. Giờ phút này, Lam Hiên Vũ và mọi người đã cảm nhận sâu sắc được lợi ích trong đó.
Cảm giác toàn thân được gột rửa, nuôi dưỡng thật sự quá tuyệt vời. Nhất là sau khi họ tiến hành tu luyện Long Lực tôi thể, bản thân ít nhiều cũng sẽ có một vài ám thương cần phải không ngừng tự chữa trị. Lúc này, được Tiên Linh chi khí bồi bổ, những vết thương cũ đó gần như bị quét sạch trong nháy mắt. Cả người đều có cảm giác như được thăng hoa.
Thế nhưng, quá trình cảm nhận này, có hơi ngắn ngủi.
Khi Lam Hiên Vũ cảm nhận được lượng Long Lực Dịch dự trữ trong cơ thể mình đã tiêu hao gần hết, hắn bất giác mở mắt ra.
Trước đó vì đắm chìm trong cảm giác quá đỗi tuyệt vời của Tiên Linh chi khí, hắn đã không để ý đến tốc độ tiêu hao của Long Lực Dịch. Lúc này hắn mới phát hiện, hình như chưa trôi qua bao lâu cả!
Tầm Bảo Thú đang say sưa hít thở những tia Tiên Linh chi khí cuối cùng, cơ thể nó không chỉ trở nên ngưng thực hơn trước, mà toàn thân còn tỏa ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt.
"A Bảo, giải thích cho ta một chút, tại sao nhiều Long Lực Dịch như vậy mà mới mười lăm phút đã hết sạch rồi?" Giọng nói có phần lạnh lẽo của Lam Hiên Vũ kéo Tầm Bảo Thú đang say sưa ra khỏi trạng thái mê đắm.
Tầm Bảo Thú toàn thân run lên, ho khan một tiếng: "Chủ nhân, ngài, ngài nghe con giải thích. Chẳng phải con vừa nói là sẽ hơi lãng phí sao? Cái cấp độ Tiên Linh chi khí này, nó không giống bình thường..."