"A? Hồn lực cấp ba sao? Ba ba, vậy con có lợi hại không?" Cậu bé thường chỉ quan tâm đến vấn đề này.
"Lợi hại, dĩ nhiên là lợi hại rồi. Con trai của ta là giỏi nhất. Bắt đầu từ ngày mai, ba sẽ dạy con cách tu luyện Hồn Lực cơ bản." Lam Tiêu xoa đầu con trai. Lam Hiên Vũ từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn, lúc nào cũng đáng yêu như vậy.
"Anh quyết định rồi sao?" Nam Trừng khẽ kéo tay áo Lam Tiêu.
Lam Tiêu mỉm cười, "Anh đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ tốt cho hai mẹ con mình. Anh cũng không phải không nuôi nổi hai người. Tốt nhất là không nên để lộ ra ngoài."
"Vâng, em nghe anh." Nam Trừng chủ động khoác lấy cánh tay chồng. Thực lực của anh ấy tuy không bằng mình, nhưng lại là trụ cột vững chắc trong nhà. Đàn ông quan trọng nhất chính là có thể gánh vác trách nhiệm.
Buổi tối, Lam Hiên Vũ ngủ từ rất sớm. Chỉ một lát sau bữa cơm chiều, cậu bé đã buồn ngủ đến mức hai mí mắt díu cả lại. Cậu có một căn phòng nhỏ của riêng mình, sơn màu xanh lam với phần mái chóp nhọn. Bên trong có một phòng vệ sinh nho nhỏ và một phòng thay đồ rộng chừng ba mét vuông, vừa ấm áp lại thoải mái.
Đầu giường của cậu được tạo hình theo một chiếc xe hơi hồn đạo. Từ lúc bốn tuổi, Lam Hiên Vũ đã muốn trở thành một tay đua xe. Mỗi khi nhìn thấy xe hơi hồn đạo, đôi mắt to tròn của cậu lại sáng rực lên. Vì thế, trong phòng cậu cũng có rất nhiều đồ trang trí liên quan đến xe hơi.
Lam Hiên Vũ ngủ rất say, rất sâu. Dần dần, thân hình bé nhỏ của cậu chìm vào mộng cảnh.
Cảnh trong mộng khá mơ hồ, cậu chỉ nghe thấy từng tiếng ngâm nga du dương, và lờ mờ thấy được những vầng sáng lấp lánh. Vầng sáng ấy có màu vàng, cũng có màu bạc, quấn quýt quanh thân thể cậu.
Còn trong thực tại, cơ thể cậu bắt đầu tỏa ra những vầng hào quang lúc ẩn lúc hiện. Chúng không hề mang theo năng lượng, nhưng vẫn cứ lấp lánh. Khi thì màu vàng, khi thì màu bạc, hệt như quả trứng năm xưa.
Cậu ngủ rất say, ánh sáng vàng và bạc kia cũng dần dần thu liễm lại, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng ngay khi hai luồng sáng ấy hoàn toàn biến mất, một vầng hào quang màu trắng lặng lẽ xuất hiện từ dưới chân cậu, từ từ dâng lên. Đúng lúc này, quanh thân cậu đột nhiên tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt, làm nổi bật vầng hào quang trắng kia một cách rõ rệt.
Vầng hào quang lên đến đỉnh đầu cậu mới từ từ tan biến. Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Cơ thể cậu đột nhiên lại chuyển sang màu bạc, và một vầng hào quang trắng khác lại dâng lên từ dưới chân, chầm chậm bay lên đỉnh đầu rồi mới hoàn toàn biến mất.
Căn phòng lại chìm vào bóng tối. Nhưng trong bóng tối ấy, dường như có một vòng xoáy nhỏ xuất hiện, nuốt chửng ánh sáng xung quanh, đến nỗi ánh trăng bên ngoài cũng không thể xuyên qua khe hở của rèm cửa để rọi xuống sàn nhà.
Vòng xoáy này xuất hiện ngay tại vị trí rốn của Tiểu Hiên Vũ. Không biết bao lâu sau, nó lặng lẽ biến mất, và một vệt sáng màu xanh thẫm từ từ bay lên từ chỗ rốn của cậu. Nó lảo đảo bay về phía cậu, cuối cùng đáp xuống ngón tay cái của bàn tay phải.
Ánh sáng xanh thẫm thu lại, bám chặt vào đó không nhúc nhích, hóa thành một chiếc nhẫn nhỏ xinh. Rộng chưa tới năm li, vừa vặn ôm khít lấy ngón tay cậu.
Tiểu Hiên Vũ vẫn ngủ ngon lành, dường như tất cả mọi chuyện không hề liên quan gì đến cậu, cũng không gây ra bất kỳ cảm giác nào.
Sáng sớm.
Trời vừa tờ mờ sáng, cửa phòng Tiểu Hiên Vũ đã được đẩy ra, Lam Tiêu từ bên ngoài bước vào. Ông đến bên giường con trai, trước tiên sờ trán cậu để chắc chắn nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường, sau đó mới vỗ nhẹ vào người cậu: "Hiên Vũ, dậy thôi con."
Lam Hiên Vũ có chút mơ màng mở mắt, lơ mơ nhìn về phía cha mình, "Ba ba, con muốn ngủ thêm một lát nữa."
"Phải dậy thôi. Một ngày cốt ở buổi sớm. Tuy con đang trong kỳ nghỉ hè, nhưng khi khai giảng lại, con sẽ phải đi học đúng giờ. Huống chi, bây giờ con đã là một Hồn Sư, dù chỉ là cấp Hồn Sĩ thấp nhất, nhưng cũng là Hồn Sư rồi. Con có muốn trở nên mạnh mẽ hơn không?"
"Muốn." Tiểu Hiên Vũ không chút do dự đáp, lúc này cậu cũng đã tỉnh táo hơn một chút.
"Vậy thì càng phải dậy sớm. Bắt đầu từ hôm nay, ba sẽ dạy con phương pháp tu luyện Hồn Lực." Vừa nói, Lam Tiêu vừa bế con trai từ trên giường lên.
"Hả?" Đúng lúc này, ánh mắt ông vô tình lướt qua bàn tay phải của Lam Hiên Vũ.
"Con trai, chiếc nhẫn này của con ở đâu ra vậy?" Lam Tiêu kinh ngạc hỏi.
Tiểu Hiên Vũ cũng nhìn xuống tay phải của mình, ngơ ngác đáp: "Con cũng không biết nữa. Không phải của con đâu."
Lam Tiêu cầm bàn tay nhỏ bé của cậu đưa lên trước mặt mình xem xét kỹ lưỡng. Đó là một chiếc nhẫn màu xanh sẫm, trông vô cùng sâu thẳm, bên trên lờ mờ có những hoa văn tinh xảo nhưng không rõ nét. Nhưng khi ông nhìn kỹ, đột nhiên có cảm giác hơi mê man, dường như chiếc nhẫn đang nuốt chửng tinh thần của ông vậy.
Ông vội vàng quay mặt đi, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Sáu năm, kể từ khi Tiểu Hiên Vũ đến bên cạnh vợ chồng ông đến nay đã tròn sáu năm. Trong sáu năm qua, cậu bé chưa bao giờ thể hiện ra bất kỳ điểm gì khác biệt so với người thường, mọi thứ đều hết sức bình thường, đến nỗi các nhà nghiên cứu trong sở cũng đã quên mất lai lịch của cậu, chỉ coi cậu như con của Nam Trừng và Lam Tiêu.
Thế nhưng, dường như tất cả sự bình thường đó đã chấm dứt vào ngày hôm qua, khi cậu hoàn thành nghi thức thức tỉnh Võ Hồn, mọi thứ đều đã thay đổi.
Lam Ngân Thảo Tiên Thiên Mãn Hồn Lực, vẫn còn có thể tìm thấy tiền lệ. Bất kể có phải là Lam Ngân Hoàng hay không, ít nhất cũng đã từng có trường hợp tương tự xuất hiện.
Thế nhưng, chiếc nhẫn này thì từ đâu ra?
Lam Tiêu vội vàng ôm Lam Hiên Vũ đến bên giường, đầu tiên là kéo rèm cửa sổ ra, sau đó cẩn thận kiểm tra cửa sổ.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó đã bị mở ra. Mọi thứ đều có vẻ hết sức bình thường.
"Con trai, con có cảm giác gì không? Chiếc nhẫn này được đeo lên lúc nào?"
Tiểu Hiên Vũ mờ mịt lắc đầu.
Lam Tiêu nói: "Vậy khi nhìn nó, con có thấy khó chịu ở đâu không?" Ông lo lắng nhất là chiếc nhẫn xuất hiện một cách khó hiểu này sẽ ảnh hưởng đến cơ thể của con trai.
"Không có. Nó đẹp thật." Tiểu Hiên Vũ hứng thú nhìn chiếc nhẫn trên tay, cậu thử tháo nó ra. Nhưng dù cố sức kéo thế nào, chiếc nhẫn kia vẫn như mọc dính vào ngón tay cậu, không tài nào nhúc nhích.
"Ba ba, tháo không ra được."
"Để ba thử xem." Lam Tiêu vô cùng cảnh giác với chiếc nhẫn thần bí này, ông đưa tay định tháo nó ra. Thế nhưng, một cảnh tượng kỳ quái đã xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Lam Tiêu vừa chạm vào chiếc nhẫn, đột nhiên, một luồng sức mạnh vô danh từ trên mặt nhẫn bắn ra, hất văng bàn tay ông.
Vì sự việc xảy ra quá đột ngột, Lam Tiêu bất giác buông tay, khiến Lam Hiên Vũ đang ở trong lòng ông rơi xuống.
"Ái da! Ba ba..." May mà đang ở cạnh giường, Tiểu Hiên Vũ ngã thẳng xuống tấm nệm mềm mại, nhưng vẫn không khỏi giật nảy mình.
"Xin lỗi con, xin lỗi con, ba không cố ý." Lam Tiêu bị luồng sức mạnh kia đẩy lùi lại hai bước mới đứng vững được, nhưng trong lòng đã dấy lên sóng to gió lớn.
Làm sao ông có thể bình tĩnh cho được?
Chiếc nhẫn này từ đâu tới? Ngay cả mình cũng không thể chạm vào, lại càng không thể tháo ra. Tất cả những điều này đều cho thấy con trai ông không hề bình thường. Sáu năm, cho đến tận bây giờ, cậu bé mới thực sự bộc lộ ra sự phi thường này. Phải làm sao đây? Mình phải đối mặt với chuyện này như thế nào?
"Hiên Vũ, con đi rửa mặt trước đi. Lát nữa ba sẽ qua tìm con."