Trong chớp mắt, toàn bộ bầu trời, ngay cả ánh sáng mặt trời cũng bị nó che khuất hoàn toàn. Một luồng dao động năng lượng cực kỳ kinh khủng tức khắc bung nở.
Mãi hai giây sau, tiếng nổ trầm đục vang rền mới truyền đến tai Lam Hiên Vũ. Chỉ thấy trên không trung, một vòng hào quang khổng lồ đang khuếch tán ra ngoài, vô cùng hùng vĩ tráng lệ.
Ghê thật...
Bởi vì có một tia tinh thần lực gửi trong đó, nên khi Quang Ám Thần Lôi phát nổ, cảm nhận của Lam Hiên Vũ tự nhiên là rõ ràng nhất.
Hắn kinh hãi phát hiện, sức nổ của thứ này không phải là thứ mà Tịch Diệt Thần Lôi có thể so sánh được. Vụ nổ mãnh liệt sinh ra từ sự xung đột của hai thuộc tính quang và ám gần như đã kích nổ tất cả nguyên tố xung quanh, đồng thời tạo thành phản ứng dây chuyền.
Sao lại mạnh như vậy? Mặc dù nguyên tố khác nhau, nhưng cũng không nên mạnh đến thế chứ? Lẽ nào là do áp súc sao? Hay là do không gian nhiễu loạn?
Lam Hiên Vũ đứng ở xa, ngưng thần cảm nhận những gợn sóng nguyên tố trong không khí và suy tư.
Hồi lâu sau, trong lòng hắn dần dần có một tia giác ngộ. Sức nổ của Quang Ám Thần Lôi mạnh như vậy không chỉ là tác dụng của quang minh và hắc ám, mà còn có quan hệ rất lớn với nguyên tố Không Gian.
Vào thời điểm cả hai bùng nổ, nguyên tố Không Gian cũng theo đó bung nở, lại vì vụ nổ của cả hai mà tạm thời tạo ra một sự tồn tại gần giống như hố đen, điên cuồng hút lấy tất cả năng lượng nguyên tố trong không khí dung nhập vào đó. Những năng lượng nguyên tố dung nhập vào này lập tức bị áp súc, bị hai nguyên tố quang và ám kích nổ, từ đó xuất hiện hiệu ứng bồi nổ. Cho nên mới có uy lực kinh khủng như thế. Đây tuyệt đối không thua gì uy lực một đòn của cường giả Thần cấp!
Lam Hiên Vũ không hề vui mừng vì uy lực to lớn của Quang Ám Thần Lôi, ngược lại còn có chút lo lắng. Trong thực chiến, hắn đúng là có thể ném Quang Ám Thần Lôi ra như vậy, nhưng nếu đối phương là cường giả Thần cấp thì khả năng bắn trúng được bao nhiêu chứ? So ra, còn không bằng hiệu quả khi hắn cận chiến với kẻ địch trong Đại Tái Thăng Long, thông qua cơ thể mình để truyền uy năng của lôi đình qua, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, so với việc đã ném ra ngoài, sự khác biệt giữa hai cách này vẫn tồn tại. Tác dụng cũng không giống nhau.
Đương nhiên hiệu quả tốt nhất là khi có thể làm được cả hai. Chỉ có điều, xem ra bây giờ việc này có chút khó khăn.
Phải làm sao mới có thể làm được cả hai đây? Với uy năng bùng nổ của Quang Ám Thần Lôi hiện tại, Lam Hiên Vũ tuyệt đối không dám cho nó phát nổ trong cơ thể mình! Cho dù hắn đã dùng Quang Ám Thần Lôi để tôi luyện thân thể, nhưng dù cho toàn thân đã tôi luyện xong, nếu một thứ như vậy phát nổ trong cơ thể, e là chính mình cũng khó mà sống sót.
Sức mạnh của vụ nổ không thể ở trong cơ thể mình, nhất định phải truyền ra ngoài, hơn nữa trong quá trình truyền đi còn không được tác động lên cơ thể mình. Điều này đòi hỏi phải có một vật chủ đủ để chịu được uy lực bùng nổ của Quang Ám Thần Lôi. Mình sẽ dẫn Quang Ám Thần Lôi vào vật chủ này, rồi kích nổ vào thời điểm cần thiết, từ đó tung đòn chí mạng cho đối thủ, đây mới là hiệu quả tốt nhất.
Nhưng mà, dùng cái gì làm vật chủ mới tốt đây? Dường như không có bộ phận nào trên cơ thể mình thích hợp cả.
Huống chi, vấn đề này rất có thể không chỉ xuất hiện ở Quang Ám Thần Lôi, tương lai nếu hắn có thể chưởng khống thiên địa lôi kiếp, bảy nguyên tố phối hợp, cũng nhất định sẽ gặp phải vấn đề tương tự. Chuyện cho nổ trong cơ thể, vẫn nên cố gắng làm ít đi thì hơn!
Không chỉ là trong cơ thể, mà cho dù là ngay bên ngoài cơ thể mình, liệu có được không?
Dùng phương thức tương tự như Chưởng Tâm Lôi để oanh tạc đối phương, còn cơ thể mình thì có long lân và áo giáp bảo vệ. Như vậy có phải sẽ tốt hơn một chút không?
Sau khi tính toán, Lam Hiên Vũ có thể khẳng định, làm như vậy hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn một chút, dù sao phát nổ bên ngoài cơ thể và bên trong cơ thể hiệu quả khác nhau. Nhưng mà, cho dù có tốt hơn một chút, sức nổ vẫn sẽ giáng xuống người mình! Vẫn sẽ khiến mình bị thương.
"Tiểu chủ nhân, thật ra ngài không cần phải lo lắng về chuyện này đâu." Đúng lúc này, giọng nói của Thú Thần Đế Thiên vang lên. Kể từ ngày ngỏ ý muốn hiến tặng thân thể của mình cho Lam Hiên Vũ, gần đây ông ta đã trở nên vô cùng năng nổ.
"Ồ? Tại sao vậy? Uy lực công kích mạnh hơn, nhưng không tìm được phương thức thi triển tốt thì vẫn vô dụng thôi!" Lam Hiên Vũ có chút nghi hoặc nói.
Thú Thần Đế Thiên nói: "Ta nói ngài không cần lo lắng, chủ yếu là vì tu vi hiện tại của ngài vẫn chưa thể cảm ngộ được chân lý của nguyên tố. Tương lai, khi tu vi của ngài đột phá đến Thần cấp, đặc biệt là sau khi có được huyết mạch Long Thần chân chính, khả năng khống chế nguyên tố của ngài sẽ vượt xa nhận thức hiện tại của ngài. Đến lúc đó, bất kể sức mạnh nguyên tố bùng nổ như thế nào, nhất là sức mạnh nguyên tố do chính ngài phóng ra, cũng không thể nào làm ngài bị thương được. Tất cả mọi thứ đều sẽ nằm trong tầm kiểm soát của ngài. Ví dụ như thời gian phát nổ, uy lực vụ nổ, hướng phát nổ. Khi nào kích nổ, kích nổ bao nhiêu. Tất cả những điều này đều sẽ hoàn thành dưới sự khống chế của ngài. Hơn nữa, tất cả nguyên tố sẽ xem ngài là chủ nhân của chúng, cho dù phát nổ thế nào cũng sẽ không làm ngài tổn thương dù chỉ một chút."
"Là vậy sao?" Nghe Đế Thiên nói, trong lòng Lam Hiên Vũ đột nhiên có cảm giác thông suốt sáng tỏ. Đúng vậy! Nếu mình có thể trở thành thần vị chưởng khống nguyên tố, vậy thì, một phần của bản thân sao lại có thể làm tổn thương chính mình được chứ?
Đế Thiên nói: "Hẳn là không sai. Năm đó, Long Thần đại nhân chưởng khống nguyên tố, trong nháy mắt có thể hủy diệt cả một tinh cầu, cũng chưa từng thấy ngài ấy tự làm mình bị thương, cho dù bản thân ngài ấy ở ngay trung tâm vụ nổ cũng vậy. Cho nên, điều quan trọng nhất của ngài bây giờ là làm thế nào để đối mặt với các vấn đề khi thành thần. Ngược lại không cần vội vàng đi chưởng khống sức phá hoại của Quang Ám Thần Lôi. Nhưng nếu ngài nhất định phải chưởng khống, ta lại có hai đề nghị."
"Ồ, ngài nói đi." Lam Hiên Vũ tò mò hỏi. Đế Thiên tu luyện mấy chục vạn năm, tuy không thể thành thần, nhưng kinh nghiệm của ông ta chắc chắn vô cùng phong phú, có sự chỉ điểm của ông ta, đối với Lam Hiên Vũ tự nhiên là có lợi rất lớn.
Đế Thiên nói: "Ngài hiện tại đúng là chưa đạt tới cảnh giới nguyên tố hợp nhất, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc ngài đi chưởng khống nguyên tố. Ngài không nhất thiết phải dùng chính cơ thể mình để bùng nổ. Hoàn toàn có thể thông qua vũ khí để bùng nổ, nhất là thần khí, những thứ ở cấp độ Siêu Thần Khí, dư sức chịu được Quang Ám Thần Lôi. Mà Quang Ám Thần Lôi chỉ cần không phát nổ trên người ngài, thì việc ngài khống chế phương hướng của nó còn có vấn đề gì sao?"
Lam Hiên Vũ toàn thân chấn động, đúng vậy! Sao mình lại quên mất, mình còn có Hoàng Kim Long Thương, còn có Thiên Thánh Liệt Uyên Kích!
"Đề nghị thứ hai là, nếu muốn đạt tới uy lực cực hạn, thì hãy dùng Thiên Thánh Liệt Uyên Kích để phóng thích. Bởi vì bản thân Thiên Thánh Liệt Uyên Kích có đặc tính thôn phệ, trước khi phóng thích Quang Ám Thần Lôi, có thể dùng đặc tính thôn phệ để hấp thu hết mức các loại nguyên tố trong không khí ngưng tụ xung quanh Quang Ám Thần Lôi, một khi bùng nổ, sẽ lập tức kích nổ toàn bộ sức mạnh của những nguyên tố này, từ đó đạt tới sức công phá càng đáng sợ hơn. Nhưng ta cảm thấy, cái này có thể dùng làm át chủ bài của ngài, còn thường ngày, dùng Hoàng Kim Long Thương hoặc Long Thương mà bên này cung cấp cho ngài cũng đủ rồi. Không chỉ Quang Ám Thần Lôi, Tịch Diệt Thần Lôi cũng có thể dùng như vậy. Như thế sẽ không làm tổn thương đến bản thể của ngài nữa."
Nghe ông ta nói vậy, Lam Hiên Vũ đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Có mấy phần xấu hổ vì có núi báu mà không biết dùng.
Mình vẫn luôn suy tính vấn đề cơ thể chịu đựng, mà trên thực tế, hoàn toàn không cần phải lăn tăn về phương diện này! Dùng thần khí để phóng thích, bất kể là Thần Lôi gì, hiệu ứng phản phệ đối với cơ thể mình đều sẽ giảm đi đáng kể.
Trước đó trong Đại Tái Thăng Long, thật ra hắn cũng đã thử nghiệm tương tự, chỉ là lúc đó không suy nghĩ theo hướng này. Bây giờ được Đế Thiên nhắc nhở, hắn lập tức hiểu ra. Trong lòng tức khắc vững vàng.
Ngay lúc Lam Hiên Vũ đang suy tư, đột nhiên, mấy bóng người từ trên trời giáng xuống. Người dẫn đầu chính là thành chủ Phong Long Thành, Hoàng Đạo Kỳ.