Huy chương dễ kiếm vậy sao?
"Lão đại, áp lực hơi lớn rồi đấy!" Trên đường trở về ký túc xá, Tiền Lỗi không nhịn được nói với Lam Hiên Vũ.
Đúng vậy, trận đấu này càng được quan tâm, tiền thưởng lại càng hậu hĩnh, áp lực của cả chiến đội năm nhất và năm ba đều ngày càng lớn. Các bạn học khác nhìn mà đỏ cả mắt. Băng Thiên Lương còn tìm đến Lam Hiên Vũ, đề nghị sẽ trả một khoản tiền lớn để được tham gia trận đấu này.
Một huy chương tím đấy! Sao hắn có thể không động lòng cho được?
Tình hình bên khối trên có lẽ cũng tương tự.
Trận đấu này bây giờ đã được học viện đẩy lên một tầm cao mới, vinh dự gần như không còn quan trọng bằng lợi ích nữa. Bởi vì lợi ích thật sự quá lớn. Bất kể là đối với chiến đội năm nhất hay chiến đội năm ba, đều là như thế.
Trong số học viên năm nhất, Nguyên Ân Huy Huy đã lên đến Ngũ Hoàn. Mà bên năm ba, người có tu vi cao nhất hiện tại cũng là Ngũ Hoàn. Tại sao lại như vậy? Cũng là vì tất cả mọi người đều gặp phải vấn đề mà nhóm Lam Hiên Vũ đang đối mặt: không đủ tài nguyên tu luyện và thời gian tu luyện. Tốc độ tăng cấp tự nhiên càng ngày càng chậm.
Bởi vì mọi người phải học quá nhiều thứ, mà số huy chương trong tay lại có hạn, nên bắt buộc phải có sự lựa chọn.
Trên thực tế, nhóm Lam Hiên Vũ vẫn chưa đến lúc thiếu tiền nhất, phải đến khi họ bắt đầu chế tạo Đấu Khải, đó mới là lúc họ cần huy chương nhất.
Hồi chế tạo Đấu Khải nhất tự, nhóm Đường Vũ Cách đã dành phần lớn thời gian trong một năm chỉ để kiếm huy chương, dùng để đổi lấy tài nguyên cần thiết cho việc chế tạo Đấu Khải. Đây là chuyện quan trọng và chủ yếu nhất của tất cả mọi người vào năm hai. Đến lúc đó, mọi người chắc chắn sẽ phải tạm gác lại việc nâng cao tu vi, đặt việc chế tạo Đấu Khải lên hàng đầu. Thời gian không đủ, tài nguyên không đủ, là vấn đề mà mỗi học viên đều phải đối mặt. Học viên của các học viện khác dĩ nhiên không có phiền phức này. Người ta tốt nghiệp năm lớp sáu cũng chỉ tương đương với tốt nghiệp học viện trung cấp mà thôi, căn bản không yêu cầu phải có Đấu Khải, chỉ cần nâng cao tu vi là được, có rất nhiều thời gian để tu luyện. Nhưng khoảng cách cũng chính là từ đây mà ra. Tại sao học viên của Học Viện Sử Lai Khắc có thể trở thành thiên chi kiêu tử? Chẳng phải cũng vì họ có nhiều tài nguyên tu luyện hơn và nỗ lực hơn học viên của các học viện bình thường sao?
Huy chương tím a! Để chế tạo Đấu Khải nhất tự một cách thuận lợi, tổng tài nguyên cần thiết là hai huy chương vàng. Đổi thành huy chương tím thì cũng chỉ là một viên mà thôi.
Một huy chương tím, nếu dùng tiết kiệm, có thể mua đủ tài nguyên để chế tạo một bộ Đấu Khải nhất tự. Phần thưởng như vậy sao có thể không khiến người ta động lòng cho được!
Đối với nhóm Đường Vũ Cách cũng vậy, nếu có thể giành được một huy chương tím, tương lai việc tu luyện và chế tạo Đấu Khải nhị tự của họ sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Sau khi lên năm tư, rất nhiều học viên ngoại viện đều lựa chọn ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, bởi vì phần thưởng khi chấp hành nhiệm vụ bên ngoài tương đối hậu hĩnh. Đây đều là do thiếu tiền mà ra cả. Ai không thiếu tiền mà lại không muốn ở lại Học Viện Sử Lai Khắc tu luyện chứ? Ai lại muốn chạy ra ngoài làm gì?
Phần thưởng trở nên hậu hĩnh, không còn nghi ngờ gì nữa, trận đấu này, tất cả mọi người sẽ liều mạng.
"Cậu đừng áp lực vội. Rốt cuộc cậu có đáng tin không đấy? Kim Mập Mạp có tỉnh lại được không?" Lam Hiên Vũ hỏi Tiền Lỗi. Thấy Tiền Lỗi nháy mắt với mình, hắn liền biết chuyện này có liên quan đến Kim Mập Mạp. Quả nhiên, sau đó Tiền Lỗi nói cho hắn biết, mấy ngày nay Kim Mập Mạp đã có động tĩnh, chắc là sắp tỉnh lại.
"Không vấn đề gì, nó nhất định có thể tỉnh lại, chắc là trong một hai ngày tới thôi. Hơn nữa, tớ có thể cảm nhận rõ ràng lần này sau khi tỉnh lại nó sẽ có tiến hóa, nhất định có thể làm sức mạnh của tớ tăng lên rất nhiều. Cộng thêm Thúy Ma Điểu và cậu hỗ trợ tớ thi triển kỹ năng triệu hoán, nhất định sẽ khiến đối phương bất ngờ không nhỏ. He he he he. Tớ bây giờ chỉ mong Hồn Sư thứ sáu của bọn họ có Võ Hồn là loài rồng, Kim Mập Mạp hình như có hiệu quả áp chế đối với Hồn Thú loài rồng. Cậu nói xem, có khi nào nó là một loại quái thú chuyên ăn rồng ở thế giới khác, vốn dĩ đã cực kỳ mạnh mẽ không?"
Lam Hiên Vũ bực bội nói: "Cậu đừng có chỉ nghĩ đến chuyện tốt đẹp không thôi, trước tiên đảm bảo sức chiến đấu của cậu đi đã. Lần triệu hoán trước của cậu đúng là đáng tin cậy hơn rồi."
Lưu Phong bĩu môi: "Vẫn chẳng có tác dụng gì lớn. Theo tôi thấy, đổi lấy Băng Thiên Lương vẫn chắc ăn hơn."
"Không được, tuyệt đối không đổi." Tiền Lỗi như bị giẫm phải đuôi, lập tức nhảy dựng lên, "Lần trước tớ đã bỏ lỡ rồi, lần này dù thế nào cũng không thể bỏ lỡ nữa. Một huy chương tím đấy! Phong Tử, cậu mà còn nói thế nữa là tớ nổi giận với cậu đấy nhé."
Xét về tác dụng, ít nhất từ tình hình trước đây mà xem, Tiền Lỗi chắc chắn không bằng Băng Thiên Lương. Thế nhưng, phần thưởng lần này thật sự quá hậu hĩnh. Nếu đổi cậu ta ra, cậu ta sẽ không nhận được phần thưởng.
Lam Hiên Vũ nhìn cậu ta, rồi lại nhìn Lưu Phong: "Cứ quyết định vậy đi, chúng ta cùng nhau cố gắng. Mặc dù lần trước chúng ta thắng có phần may mắn, nhưng lần này chúng ta đều đã tiến bộ rất nhiều, chắc là cơ hội không nhỏ. Hơn nữa, dù có thua, chúng ta cũng chẳng mất mát gì, không phải sao? Học viện đã ra tiền cược, chúng ta còn kiếm được hơn mười huy chương vàng từ trung tâm đổi thưởng. Ở năm nhất, tốc độ kiếm tiền của chúng ta gần như không ai bì kịp. Cứ giữ tâm lý thoải mái, chỉ cần mọi người phát huy được hết ưu thế của mình là tốt rồi." Đúng vậy, ở trung tâm đổi thưởng, hạng mục mà họ công bố đã có 150 người đặt cược, họ đã thu được 150 huy chương trắng. Hơn nữa, còn hai ngày nữa mới đến trận đấu, chắc chắn sẽ còn có người đặt cược. Tổng số quy đổi ra chắc chắn vượt qua mười huy chương vàng. Dù có thua thật, họ cũng sẽ không lỗ. Về phương diện này, áp lực của năm ba nhất định lớn hơn họ. Năm ba đã thua một lần, lần này nếu lại thua nữa thì thật sự không còn mặt mũi nào. Chính trong bầu không khí ngày càng căng thẳng này, một tuần cuối cùng cũng trôi qua, trận đấu vạn người mong đợi sắp diễn ra. Điều khiến Lam Hiên Vũ giật mình là, ngay trước khi trận đấu bắt đầu, hắn nhận được một cuộc gọi.
"Con trai, con sắp thi đấu à? Con không phải mới năm nhất sao, sao lại thi đấu với học trưởng năm ba? Không phải có người trùng tên với con chứ?" Người gọi đến là Nam Trừng, giọng bà đầy kinh ngạc. Đây là cuộc gọi liên lạc giữa các vì sao, đắt lắm đấy. Bình thường một tháng Nam Trừng mới gọi cho Lam Hiên Vũ một lần. "Là con đây ạ. Mẹ, sao mẹ biết vậy?" Lam Hiên Vũ cũng rất tò mò. Bởi vì Nam Trừng rất ít khi vào thế giới Đấu La, bình thường bà thích xem các chương trình giải trí, còn có nghe Nhạc thúc thúc hát. Nam Trừng nói: "Sao mẹ lại không biết được. Đài truyền hình Hồn Đạo của Liên Bang đang truyền hình trực tiếp đấy! Chuyện lớn như vậy mà mẹ lại không biết sao? Đồng nghiệp của mẹ đều hỏi mẹ Lam Hiên Vũ đó có phải là con không. Mẹ nghĩ, ở chỗ các con năm nhất cũng chỉ có một mình con tên Lam Hiên Vũ thôi nhỉ. Đúng là con thật rồi."
Lam Hiên Vũ lập tức mở to hai mắt: "Đài truyền hình Hồn Đạo của Liên Bang truyền hình trực tiếp?"
Nam Trừng nói: "Đúng vậy, bao giờ thi đấu, có phải sắp bắt đầu rồi không? Theo thời gian giữa các vì sao thì chắc là sắp rồi. Đợi các con thi đấu xong, con phải báo cho mẹ kết quả đầu tiên nhé! Nếu con thua thì mẹ không xem đâu, thắng thì mẹ sẽ xem."
Lam Hiên Vũ chết lặng, hắn thật sự bị tin tức này của mẹ mình làm cho kinh ngạc.
Toàn Liên Bang truyền hình trực tiếp? Có cần thiết phải thế không? Hắn làm sao biết được uy danh và sức ảnh hưởng của Học Viện Sử Lai Khắc tại Liên Bang lại lớn đến mức này, vượt xa những gì họ đang thấy.
Học Viện Sử Lai Khắc có lịch sử ba vạn năm, việc chính thức tuyên truyền cho một trận đấu, đây là tình huống hiếm thấy đến mức nào!
Lam Hiên Vũ bây giờ chỉ cảm thấy mình bị lỗ nặng! Bản quyền phát sóng này của học viện chắc chắn đã bán được với giá trên trời rồi? Thế mà học viện chẳng nói với họ một lời nào.
Thật quá đáng mà!
"Hiên Vũ, con thi đấu thì thi đấu, nhưng nhất định phải cẩn thận nhé, tuyệt đối đừng để bị thương về mặt tinh thần nữa. Đừng để mẹ lo lắng, nghe chưa?" Giọng dặn dò ân cần của Nam Trừng truyền đến.
"Mẹ, mẹ yên tâm, là thi đấu trong thế giới Đấu La thôi, không sao đâu ạ. Bọn con đã đấu với năm ba một lần rồi, còn thắng nữa đấy. Mẹ cứ chờ xem con trai của mẹ thể hiện anh tư đi."
"Ừm, được, vậy phải cố gắng thắng nhé. Ba con đã khoe khoang với đồng nghiệp cả nửa ngày rồi đấy."
Đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng của Lam Tiêu: "Thua thì về đây ăn đòn."
Lam Hiên Vũ cạn lời, lúc này hắn cũng không hơi đâu mà để ý đến ba mẹ nữa, vội vàng cúp máy, sau đó lập tức gọi cho Đường Vũ Cách.