Phòng đấu giá Sử Lai Khắc chưa bao giờ thiếu đồ tốt. Hôm nay cũng không ngoại lệ, cùng với sự xuất hiện của từng món đồ, buổi đấu giá nhanh chóng được đẩy lên cao trào.
Tiền Lỗi đã ra tay, chi ra trọn vẹn năm huy chương vàng, tương đương một triệu đồng liên bang, để mua được một bình Chân Long huyết nhỏ. Trong bình có khoảng mười giọt, hắn định mang về cho Kim Mập Mạp dùng thử. Trước mắt cứ dùng một giọt, nếu không có hiệu quả thì hắn sẽ bán chín giọt còn lại, tổn thất cũng không lớn. Còn nếu có tác dụng thì dĩ nhiên là tốt nhất rồi.
"Vật phẩm đấu giá tiếp theo vô cùng kỳ lạ, là một loại thiên tài địa bảo cực kỳ hiếm thấy, cũng là một trong những vật phẩm quan trọng nhất hôm nay. Mời mọi người xem phần giới thiệu." Đấu giá sư trên đài hôm nay không phải Lăng Y Y, nhưng cũng là một người phụ nữ xinh đẹp.
Màn hình lớn tối lại, một bóng mờ màu xanh lam nhạt dần dần hiện lên.
Đó là hai đóa hoa sen màu xanh băng. Vì là hình ảnh nên không nhìn ra được kích thước cụ thể. Toàn thân chúng óng ánh như được kết tinh từ băng, nhụy hoa màu xanh thẫm, màu sắc nhạt dần về phía rìa cánh hoa, tạo thành một dải màu xanh lam chuyển sắc tuyệt đẹp.
Đó là một vẻ đẹp cao quý, gần bùn mà chẳng hôi tanh, trong ngần mà không diễm tục. Vật phẩm này vừa xuất hiện đã lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Giọng nói của đấu giá sư cũng vang lên vào lúc này: "Tại vùng Cực Bắc của hành tinh mẹ, có một nơi vô cùng thần kỳ. Ở trung tâm một vùng sông băng, nơi nhiệt độ không khí quanh năm dưới âm 60 độ C, lại có một hồ nước không bao giờ đóng băng, thậm chí nhiệt độ nước trong hồ còn thấp hơn cả băng giá. Qua phân tích của viện nghiên cứu chúng tôi, nước hồ nơi đó là do tinh khí tỏa ra từ những dòng sông băng vĩnh cửu ngưng tụ thành, cực kỳ hiếm thấy. Vì vậy, nơi đó chính là thánh địa tu luyện của các Hồn Sư thuộc tính băng."
"Đã từng có thời, Băng Thần Hồ kỳ diệu này là một trong những kỳ quan của đại lục. Nhưng rồi môi trường bị tàn phá, hành tinh mẹ biến đổi, Băng Thần Hồ cũng dần khô cạn. Mãi cho đến hơn một vạn năm trước, Vĩnh Hằng Chi Thụ tiến hóa, mang năng lượng sinh mệnh trở lại hành tinh mẹ, khiến hành tinh mẹ bừng bừng sức sống. Trải qua vạn năm, Băng Thần Hồ này đã một lần nữa thành hình."
"Thế nhưng, tinh khí trong Băng Thần Hồ không cách nào mang đi được. Chỉ cần rời khỏi hồ, chúng sẽ tan biến vào đất trời trong vòng một khắc, vô cùng đáng tiếc. Băng Thần Hồ hiện đã là khu quân sự của liên bang, chỉ những ai được đặc cách phê duyệt mới có thể tiến vào, nhằm tránh phá hoại môi trường nơi đây. Và hai đóa hoa sen đang hiện ra trước mắt mọi người chính là sản vật sinh ra tại nơi thần kỳ đó, trải qua vạn năm mà không tàn, tuyệt đối là thiên tài địa bảo đỉnh cấp hiếm có. Chúng được đặt tên theo Băng Thần Hồ, gọi là Băng Thần Liên. Loại Băng Thần Liên này có lợi ích to lớn không thể tưởng tượng nổi đối với Hồn Sư thuộc tính băng. Nó không trực tiếp nâng cao tu vi của Hồn Sư, nhưng lại có thể củng cố bản nguyên, tăng cường tiềm năng trên diện rộng, cực kỳ hiếm có."
"Càng hiếm có hơn nữa, cặp Băng Thần Liên này lại là Tịnh Đế Liên. Nếu được hai Hồn Sư thuộc tính băng cùng lúc sử dụng, giữa họ chắc chắn sẽ nảy sinh một mối liên kết kỳ diệu. Cụ thể là gì thì rất khó nói rõ, nhưng có khả năng sinh ra Võ Hồn Dung Hợp Kỹ. Mặc dù đây là vật phẩm đấu giá áp chót thứ ba của ngày hôm nay, nhưng giá trị không hề thua kém hai món đồ cuối cùng. Thậm chí đối với người có nhu cầu, giá trị của nó còn cao hơn. Băng Thần Tịnh Đế Liên, ngay cả tại phòng đấu giá Sử Lai Khắc cũng là lần đầu tiên xuất hiện, hoan nghênh mọi người tham gia đấu giá. Giá khởi điểm là 30 triệu đồng liên bang, mỗi lần tăng giá không dưới một triệu đồng liên bang."
Lời giới thiệu vừa dứt, cả khán phòng im phăng phắc. Vạn năm Băng Thần Tịnh Đế Liên, thứ này tuyệt đối là đỉnh cao trong các loại thiên tài địa bảo, thậm chí có thể sánh ngang với một vài thiên tài địa bảo cấp mười vạn năm. Nó do trời đất sinh ra, được tinh khí cực hàn thai nghén mà thành, đây không phải là sinh vật bình thường, mà là một trong những tồn tại kỳ diệu nhất trên thế giới này.
"Vụt", ngay lập tức có người giơ bảng số lên.
30 triệu đồng liên bang không phải là một con số nhỏ, đối với rất nhiều người, đây tuyệt đối là con số trên trời.
Sức mua của đồng liên bang cực mạnh, 30 triệu đồng liên bang đủ để một người bình thường tự do tài chính, cả đời cơm áo không lo, hưởng thụ giàu sang.
Ánh mắt của Lam Hiên Vũ và các bạn lập tức tập trung vào tấm bảng số đó, bởi vì người giơ bảng chính là một trong số họ! Lam Mộng Cầm bình tĩnh giơ tấm thẻ số 16 của mình lên, như thể đang làm một chuyện hết sức bình thường.
"Số 16, 30 triệu."
Tiền Lỗi không nhịn được nói: "30 triệu, đó là 30 triệu đó! Cậu nghĩ kỹ chưa? Cậu làm như mình có nhiều tiền lắm vậy."
Một huy chương vàng tương đương 200 ngàn đồng liên bang, một huy chương tím ở phòng đấu giá này tương đương bốn triệu đồng liên bang. Nhưng dù vậy, Lam Mộng Cầm dù có sáu huy chương tím cũng không có nổi 30 triệu đồng liên bang đâu! Hơn nữa, khi cạnh tranh loại thiên tài địa bảo đỉnh cấp này, những người đấu giá khác chưa chắc đã nể mặt học viên Sử Lai Khắc, dù sao, thứ này một khi bỏ lỡ, rất có thể sẽ không bao giờ xuất hiện lại nữa.
"Tôi nguyện ý, cần cậu lo à." Lam Mộng Cầm lườm Tiền Lỗi một cái.
Tiền Lỗi thở dài thườn thượt: "Đồ phá của, đúng là đồ phá của mà..."
Lam Mộng Cầm hơi xấu hổ, đang định chế nhạo lại thì thấy Tiền Lỗi chìa tay ra, trong lòng bàn tay là năm huy chương tím: "Đây, chỉ có bấy nhiêu thôi, cho cậu mượn."
Lam Mộng Cầm sững sờ, khi nhìn lại Tiền Lỗi, ánh mắt không khỏi thay đổi, gương mặt lộ vẻ khó tin. Trong lòng cô, gã Tiền Mập này luôn là kẻ yêu tiền như mạng, một tên vắt cổ chày ra nước chính hiệu. Vậy mà hắn lại đưa huy chương tím cho mình, hơn nữa, hắn chỉ có tổng cộng sáu huy chương tím, sau khi tiêu một ít, số huy chương tím còn lại của hắn đúng là chỉ có bấy nhiêu thôi!
Đừng nói Lam Mộng Cầm, ngay cả Lam Hiên Vũ và Lưu Phong, những người thân thuộc nhất với Tiền Lỗi, cũng không khỏi kinh ngạc nhìn hắn, bọn họ cũng đột nhiên cảm thấy gã Tiền Mập này có chút xa lạ.
Tiền Lỗi nhét mấy huy chương tím vào tay Lam Mộng Cầm, vỗ nhẹ lên tay cô, rồi lặng lẽ ngồi xuống, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
"Mập mạp." Lam Mộng Cầm không nhịn được lên tiếng.
Đúng lúc này, giọng của đấu giá sư vang lên: "Số 128, 31 triệu."
Có người cạnh tranh?
Lam Mộng Cầm lập tức nhíu mày, mỗi lần tăng giá là một triệu, nếu cô tăng giá nữa sẽ là 32 triệu.
Đúng lúc này, Đường Vũ Cách đang ngồi ở hàng đầu đột nhiên đứng dậy. Không chỉ cô, mà những học viên ít ỏi của Học Viện Sử Lai Khắc ngồi trong khu vực riêng cũng lần lượt đứng lên.
"Sử Lai Khắc, phong đập!" Đường Vũ Cách giơ cao tấm thẻ trong tay. Ngoài cô ra, các học viên khác của Sử Lai Khắc cũng đều giơ bảng số của mình lên.
Đây là ý gì? Sáu người Lam Hiên Vũ đều có chút ngơ ngác.
Đường Vũ Cách quay người lại, thấp giọng giải thích: "Nếu có học viên của Học Viện Sử Lai Khắc chúng ta nhất định phải có được một vật phẩm, và tất cả các học viên Sử Lai Khắc tham gia đấu giá đều đồng lòng nhất trí, thì trong một buổi đấu giá, chúng ta có một lần cơ hội phong đập. Nói cách khác, chúng ta có thể mua vật phẩm đó với giá khởi điểm mà không cần tăng giá nữa. Món đồ này đắt như vậy, lại là một trong những món cuối cùng, rất thích hợp để phong đập, không cho người khác cơ hội tranh giành."
"Như vậy cũng được sao?" Lam Hiên Vũ trợn mắt há mồm nhìn cô.
Đường Vũ Cách nói: "Nơi này tên là gì? Phòng đấu giá Sử Lai Khắc. Thành Sử Lai Khắc do một tay học viện thành lập, bản thân nơi này cũng là một phần của học viện chúng ta, tự nhiên sẽ ưu ái chúng ta."
"Tất cả người đấu giá của Học Viện Sử Lai Khắc đều đồng ý phong đập sao?" Đấu giá sư hỏi. Lam Hiên Vũ vội vàng cùng các bạn giơ cao tấm thẻ trong tay.
"Phong đập thành công, 30 triệu, chốt giá. Xin mời các học viên Sử Lai Khắc tham gia đấu giá chọn ra người mua..."