Na Na mỗi tay dắt một đứa, kéo Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú ra khỏi Học viện Hồn Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt. Để tránh bị chú ý một cách không cần thiết, cô mặc một chiếc áo hoodie, đội mũ lên, dùng mái tóc bạc của mình che đi một phần, lại đeo thêm khẩu trang, trông kín mít.
Na Na cũng đưa cho Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú mỗi người một chiếc khẩu trang, dù sao thì cả hai cũng đẹp trai xinh gái như nhau mà.
Na Na không có xe riêng, nhưng cô lại rất rành đường đi nước bước, dẫn Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú lên một chiếc taxi.
"Cô Na Na, bình thường cô cũng đi mua sắm ạ?" Lam Hiên Vũ tò mò hỏi, trong mắt cậu, cô Na Na luôn là kiểu đại mỹ nữ không vướng bụi trần.
Na Na mỉm cười nói: "Thỉnh thoảng thôi. Cô cũng có lúc thấy chán mà. Những lúc đó cô sẽ ra ngoài đi dạo. Trong trung tâm thương mại đôi khi cũng có thể thấy vài thứ mới lạ, rồi mua một vài vật dụng cần thiết hàng ngày."
"Oa. Con còn tưởng cô không mấy khi ra ngoài." Lam Hiên Vũ đột nhiên cảm thấy, Na Na như vậy dường như lại càng dễ gần hơn, nhưng cậu lại có cảm giác khó chịu không muốn ai khác ngoài mình và Tú Tú được thân cận với cô. Giống như tên theo đuổi cô Na Na hôm nọ, cậu bất giác nảy sinh địch ý.
Na Na nhẹ nhàng xoa đầu cậu, nói: "Cô cũng là người mà! Đương nhiên phải..." Nói đến đây, cô bỗng sững lại, thầm nghĩ, mình có thật sự được coi là con người không? Chắc là có đi.
Lam Hiên Vũ lập tức cảm nhận được sự khác thường của cô, "Cô Na Na, cô sao thế?"
"Không có gì, ý cô là, cô cũng cần tiếp xúc với xã hội." Na Na mỉm cười.
Bạch Tú Tú nói: "Cô Na Na, sau này cô sẽ dạy học ở đây mãi luôn ạ?"
Na Na lắc đầu, nói: "Cô cũng không biết, có lẽ vậy. Nếu các con vẫn luôn ở trên hành tinh này thì cô cũng sẽ ở đây. Cô hy vọng có thể thường xuyên trông thấy các con, nhìn các con trưởng thành. Nhìn các con thành gia lập nghiệp."
Bạch Tú Tú bất giác liếc nhìn Lam Hiên Vũ, bởi vì khoảnh khắc này nàng đột nhiên nhớ tới lời Lam Hiên Vũ nói sau này muốn làm bạn trai mình, khuôn mặt lập tức hơi ửng hồng, may mà có khẩu trang che nên không bị phát hiện.
Trên xe có hơi đông đúc, lúc này là buổi sáng, giờ cao điểm đi làm. Na Na dùng hai tay ôm Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú vào trước người mình, không để dòng người chen lấn đến họ. Mà dòng người khi đến gần cô, tự nhiên sẽ bị một luồng khí lưu mềm mại vô hình ngăn lại, không thể đến gần cơ thể cô trong phạm vi nửa mét.
Đi xe hai mươi phút, cuối cùng cũng đến nơi. Ba người xuống xe, trước mặt là một tòa trung tâm thương mại lớn. Na Na nói rành rọt: "Chín tầng dưới là trung tâm thương mại, các tầng trên là khu dân cư và văn phòng. Đồ đạc rất đầy đủ."
Lam Hiên Vũ bây giờ đã hoàn toàn hiểu ra, lần đó nhìn thấy Na Na trong trung tâm thương mại, chính là cảnh tượng Na Na điều khiển suối phun từ xa tạo thành hình Cửu Long Hí Châu.
Lúc đó cậu còn nhỏ, vẫn còn rất ngây ngô, không hiểu rõ cảnh tượng đó đại biểu cho điều gì, bây giờ lớn rồi, cậu mới biết đó là việc cần sự điều khiển tinh tế đến mức nào mới có thể làm được.
"Cô Na Na, cô là Phong Hào Đấu La ạ?" Lam Hiên Vũ thấp giọng hỏi.
Na Na nhìn cậu một cái, "Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"
Lam Hiên Vũ nói: "Con chỉ cảm thấy cô đặc biệt mạnh mẽ. Nên muốn hỏi một chút thôi."
"Coi là vậy đi. Hôm nay không nói chuyện tu luyện, cô dẫn các con đi xem quần áo, mua cho các con vài bộ." Vừa nói, Na Na vừa kéo hai đứa đi vào trung tâm thương mại.
Bạch Tú Tú tuy chỉ mới mười ba tuổi, nhưng con gái dậy thì sớm, nàng bây giờ đã cao hơn 1m65. Lam Hiên Vũ thấp hơn nàng một chút. Cho nên quần áo họ mua cũng đều phải mua đồ người lớn rồi.
Lam Hiên Vũ còn đỡ, con trai đối với quần áo thật ra cũng không quá để tâm, ít nhất là ở độ tuổi của cậu thì là như vậy. Bình thường mặc đồng phục cũng cảm thấy rất tốt.
Nhưng Bạch Tú Tú lại vô cùng hứng thú với đủ loại quần áo đẹp đẽ, đi theo Na Na vào từng cửa hàng thương hiệu, lựa chọn quần áo, không ngừng thử đồ.
Lam Hiên Vũ liền trở thành khán giả.
"Đẹp không? Cái này?" Bạch Tú Tú thay một bộ váy dài màu trắng có cổ áo và viền váy màu xanh đậm, trông thanh tú động lòng người bước đến trước mặt Lam Hiên Vũ.
"Đẹp lắm." Lam Hiên Vũ nói thật lòng.
Một lát sau, Bạch Tú Tú mặc một chiếc áo thun hồng dáng rộng, trước ngực còn có hình hoạt hình đáng yêu, cười tươi như hoa đi tới, "Đẹp không?"
"Đẹp lắm." Bộ đồ này tôn lên làn da trắng nõn của nàng, chiếc quần short bên dưới để lộ đôi chân dài miên man, càng mang một vẻ đẹp rung động lòng người.
Bạch Tú Tú lại đi vào trong, lần này đổi một bộ trông có vẻ trưởng thành hơn, quần dài màu đen, phối với một bộ lễ phục nhỏ màu đen.
"Đẹp không?"
"Đẹp lắm. Khụ khụ, cậu không cần hỏi tớ đâu, cậu mặc cái gì cũng đẹp hết." Lam Hiên Vũ có chút bất đắc dĩ nói.
Bạch Tú Tú tức giận: "Cậu nói cho có lệ đúng không?"
Lam Hiên Vũ vội nói: "Không có không có, chẳng lẽ cậu không biết mình là ai sao? Cậu chính là kiểu siêu cấp vô địch mỹ thiếu nữ của vũ trụ trong truyền thuyết, mặc gì cũng đẹp đó! Có thể tự tin vào bản thân một chút được không. Thích cái gì thì cậu cứ lấy, chỉ cần vừa size, mặc lên người cậu là auto đẹp. Tớ trả tiền."
Bạch Tú Tú lườm cậu một cái, nhưng trong đôi mắt to màu xanh đậm xinh đẹp vẫn ánh lên vài phần đắc ý.
Sau đó Lam Hiên Vũ liền hối hận, bởi vì cậu đã trở thành cái giá treo đồ di động. Mua, gói lại, túi đồ liền được chuyền đến tay Lam Hiên Vũ. Ban đầu Na Na định cầm, nhưng Bạch Tú Tú nói, đàn ông phải có phong độ của một quý ông, sao lại để phụ nữ xách túi được? Thế là trên tay Lam Hiên Vũ bắt đầu lỉnh kỉnh một đống túi lớn túi nhỏ.
Cậu vốn định trả tiền, nhưng Na Na đều giành thanh toán trước, nhất quyết không cho cậu dùng tiền, Lam Hiên Vũ cũng không lay chuyển được cô, đành phải làm chân cu li.
Na Na cũng chọn cho Lam Hiên Vũ mấy bộ quần áo. Nhưng Lam Hiên Vũ đối với chuyện mua quần áo, thật sự không có hứng thú gì. Về phương diện này, có lẽ đàn ông ở bất kỳ độ tuổi nào cũng đều giống nhau.
Thấy sắp đến trưa, Lam Hiên Vũ phát hiện, Bạch Tú Tú vẫn tràn đầy hứng khởi, cô Na Na cũng luôn mỉm cười đi cùng họ, còn cô thì chỉ mới mua có hai chiếc váy mà thôi.
"Hai người không mệt sao?" Lam Hiên Vũ không nhịn được hỏi.
Bạch Tú Tú liếc cậu một cái, "Uổng cho cậu vẫn là Hồn Sư, thế này mà mệt à?"
Lam Hiên Vũ nhìn về phía Na Na, "Cô Na Na, cô chắc là dẫn con ra ngoài để thư giãn nghỉ ngơi không ạ?" Cậu thà đi tu luyện còn hơn! Như thế phong phú biết bao.
Na Na phì cười, nói: "Ráng chịu đi."
Giữa trưa họ tùy tiện ăn một bữa ăn đơn giản, rồi tiếp tục đi dạo...
Khi Lam Hiên Vũ đã đang lơ mơ gật gù trên ghế chờ thì lại bị Bạch Tú Tú đánh thức, "Này, cái này đẹp không?"
Bạch Tú Tú cầm trong tay một chiếc áo thun màu đen, phía trên có một hình mặt quỷ dễ thương màu vàng kim.
Lam Hiên Vũ có chút mơ màng nói: "Đẹp, đẹp lắm. Mua đi."
Bạch Tú Tú đưa chiếc áo thun trong tay cho cậu, nói: "Cái này là của cậu."
Lam Hiên Vũ lúc này mới nhìn rõ, trong tay nàng thực ra là có hai chiếc, họa tiết hai chiếc hơi khác nhau, chiếc đưa cho cậu, hình mặt quỷ to hơn một chút, còn chiếc trong tay nàng thì hình mặt quỷ nhỏ hơn, xung quanh lại có thêm một đường viền màu vàng kim.
Lam Hiên Vũ ngẩn người, cậu tuy không có nghiên cứu gì về quần áo, nhưng nhìn hai chiếc áo thun có phần tương tự này cũng lờ mờ hiểu ra. Sau đó cậu hỏi: "Cô Na Na đâu rồi?"
"Ở bên kia kìa, sao vậy?" Bạch Tú Tú nghi hoặc hỏi.
Lam Hiên Vũ nhanh chóng chạy đến bên cạnh Na Na, thấp giọng nói gì đó vào tai cô, Na Na gật đầu cười. Sau đó Bạch Tú Tú liền thấy, Lam Hiên Vũ trả tiền.
Khuôn mặt hơi ửng hồng, nàng biết, tên này đã hiểu ý nghĩa của chiếc áo thun này.
Lam Hiên Vũ quay lại, nhìn chiếc áo thun trong tay Bạch Tú Tú, lại huơ huơ chiếc trong tay mình, "Đây là tớ tặng cậu nhé."
Bạch Tú Tú bĩu môi, "Coi như cậu cũng không ngốc lắm, hừ!"
Lam Hiên Vũ cười hì hì, "Sao cậu 'hừ' một tiếng cũng đáng yêu thế?"