Pho tượng cao tới hơn 20 mét, đặc biệt là đôi cánh màu vàng kim kia, thật sự khiến người khác phải chú ý.
Vị được cung phụng nơi đây chính là cựu Các chủ Hải Thần Các của Học Viện Sử Lai Khắc, cũng là Môn chủ Đường Môn của thế hệ đó. Ngài là một trong những nhân vật quan trọng nhất trong lịch sử Học Viện Sử Lai Khắc.
Hơn vạn năm trước, Học Viện Sử Lai Khắc đã từng bị hủy diệt một lần, bị loại vũ khí kinh khủng nhất thời bấy giờ – Pháo Hồn Đạo Định Trang cấp Thí Thần – san bằng. Đó cũng là thời khắc đen tối nhất trong lịch sử Học Viện Sử Lai Khắc.
Nhưng sau đó, người Sử Lai Khắc đã không vì thế mà biến mất. Chính vị nhân vật được tạc tượng trước mắt đây đã dẫn dắt những người Sử Lai Khắc còn sống sót tái thiết Học Viện, quy hoạch lại Đảo Hải Thần, thậm chí cả sự tái sinh của Vĩnh Hằng Chi Thụ cũng được hoàn thành dưới sự nỗ lực của ngài.
Nhờ vậy mới có thành Sử Lai Khắc ngày nay, một thành Sử Lai Khắc có diện tích rộng lớn hơn ban đầu không biết bao nhiêu lần, mới có Vĩnh Hằng Chi Thụ, có thành Vĩnh Hằng Thiên Không và sự tiến hóa của tinh cầu Đấu La.
Đối với Học Viện Sử Lai Khắc mà nói, ngài thậm chí có thể là nhân vật vĩ đại quan trọng nhất. Mà đối với Đường Môn, ngài cũng là người quan trọng nhất chỉ sau vị tiên tổ sáng lập Đường Môn là Đường Tam. Ngài đủ để sánh ngang với Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo, người đã tạo dựng nên Tháp Truyền Linh.
Ngài chính là cường giả một thời, người khoác trên mình bộ Tứ Tự Đấu Khải Kim Long Nguyệt Ngữ, là niềm tự hào chung của Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn, người duy nhất từng đồng thời nắm quyền hai thế lực lớn, Long Hoàng Đấu La Đường Vũ Lân. Vì vậy, nơi này còn được gọi là Quảng trường Long Vương Sử Lai Khắc, được thành lập để tưởng nhớ ngài.
Rất nhiều sử gia đều cho rằng, đó là thời đại thuộc về Đường Vũ Lân. Dưới hào quang của ngài, bất luận là Tháp Truyền Linh hay Chiến Thần Điện đều phải lu mờ ảm đạm.
Thậm chí có truyền thuyết rằng ngài là con trai của sơ đại thủy tổ Đường Môn là Đường Tam, sau hai vạn năm đã giáng lâm xuống đại lục Đấu La chính là để cứu vớt nó. Cũng chính ngài đã dẫn dắt các cường giả của Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn thế hệ đó, cuối cùng chiến thắng vị diện Thâm Uyên xâm lược, đồng thời biến vị diện Thâm Uyên thành chất dinh dưỡng cho Vĩnh Hằng Chi Thụ, giúp tinh cầu Đấu La có thể tiến hóa và sản sinh ra cường giả Thần cấp.
Vào thời đại đó, Tứ Tự Đấu Khải đã là cực hạn. Theo suy luận của các sử gia, Đường Vũ Lân khi đó đã tương đương với cường giả cấp 110 ngày nay. Dù cho đặt ở hiện tại, ngài vẫn là một tồn tại đỉnh cao nhất.
Nhưng cuối cùng vì sao ngài lại biến mất thì không có nhiều ghi chép, nghe nói đó là bí mật của thời bấy giờ. Sau này bị chính phủ liên bang phong tỏa, trải qua mấy ngàn, trên vạn năm đã dần thất truyền, chỉ có Học Viện Sử Lai Khắc, Đường Môn và bộ phận cơ mật tối cao của liên bang mới còn lưu giữ một vài thông tin.
Quảng trường Long Vương Sử Lai Khắc chính là được xây dựng để tưởng nhớ vị đại năng đã tái thiết Học Viện Sử Lai Khắc này. Đây là vinh quang thuộc về ngài, cũng giống như những bức tượng tiền bối Sử Lai Khắc sừng sững trong học viện. Chỉ những người có cống hiến kiệt xuất nhất cho Học Viện Sử Lai Khắc mới có tư cách được tưởng nhớ như vậy.
Hôm nay, trên Quảng trường Long Vương trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Cách bức tượng khổng lồ không xa, một sân khấu cao được dựng lên tạm thời, xung quanh phối hợp với hàng loạt ánh đèn và thiết bị âm thanh.
Đội chấp pháp của thành Sử Lai Khắc từ sớm đã có mặt quanh Quảng trường Long Vương để duy trì trật tự. Đội chấp pháp này không thuộc liên bang mà là lực lượng riêng của Sử Lai Khắc, được thành lập bởi sự liên hợp của Học Viện Sử Lai Khắc, Đường Môn và các thế lực lớn khác. Số lượng không nhiều, nhưng tuyệt đối đều là cường giả.
Những bộ cơ giáp tiêu chuẩn cao 6 mét của đội chấp pháp đều là cơ giáp cấp Tử. Lúc này, từng cỗ cơ giáp xếp hàng ngay ngắn bốn phía quảng trường, tạo ra tác dụng răn đe cực lớn đối với trật tự.
Chuyện Nhạc công tử sắp đến thành Sử Lai Khắc biểu diễn từ lâu đã lan truyền khắp nơi. Lam Hiên Vũ biết tin muộn là vì cậu đã về nhà nghỉ phép.
Buổi biểu diễn lần này là một sự kiện công ích. Công ty quản lý của Nhạc công tử tổ chức hoàn toàn miễn phí và mở cửa tự do cho công chúng. Vì thế nên buổi biểu diễn mới được tiến hành ngoài trời trên quảng trường này.
Trên thực tế, số ngôi sao ca nhạc có thể đến thành Sử Lai Khắc biểu diễn thật sự chỉ đếm trên đầu ngón tay, và cũng chưa từng có ai dám bán vé ở đây. Thành Sử Lai Khắc sở hữu Vĩnh Hằng Chi Thụ, tuy không phải thủ đô liên bang nhưng lại là biểu tượng tinh thần của liên bang, là Thánh địa thần bí nhất và cũng khiến người dân liên bang hướng về nhất. Có thể đến đây biểu diễn đã là một vinh dự to lớn. Không còn nghi ngờ gì nữa, việc Nhạc công tử nhận lời mời lần này đã củng cố thêm địa vị của anh trong giới ca hát của liên bang.
Cách buổi hòa nhạc bắt đầu còn hai tiếng đồng hồ, nhưng trên Quảng trường Long Vương đã kín nghịt người. Chỉ có khu vực trung tâm nhất mới có chỗ ngồi, đây là khu vực dành riêng cho các nhân vật lớn. Số ghế ngồi cộng lại chỉ có 1000 cái, bố trí xung quanh sân khấu.
Tất cả mọi người đều đang mong chờ Nhạc công tử đến. Các ca khúc của Nhạc công tử chỉ có vài bài, sớm đã được truyền tụng đến thuộc lòng. Nhưng kỳ lạ là, chưa từng có ai có thể thực sự hát ra được cái hồn trong đó.
Thấy thời gian bắt đầu ngày càng gần, sắc trời cũng dần tối lại. Đúng lúc này, một nhóm người đi qua lối đi đặc biệt để vào khu vực ghế ngồi.
Bọn họ đều mặc đồng phục màu xanh lục, một màu xanh quen thuộc, và trông còn rất trẻ. Nhưng vị trí của họ lại nằm ở khu trung tâm, hơi lệch về bên trái, là một vị trí cực tốt.
Rất nhiều danh lưu đã vào chỗ của mình. Có thể được gọi là danh lưu ở thành Sử Lai Khắc thì chắc chắn là những người có vai vế trong các thế lực lớn, các đại gia tộc.
Trong đó còn có một số gia tộc ẩn thế, trước kia đã di dời cả gia tộc đến thành Sử Lai Khắc.
"Học Viện Sử Lai Khắc oách thật! Kia là học viên ngoại viện phải không, vậy mà chiếm được vị trí tốt như thế." Vài người ngồi ở hàng ghế sau thì thầm.
"Khu vực đó hình như không phải sắp xếp cho Học Viện Sử Lai Khắc, dường như là vị trí do công ty quản lý của buổi hòa nhạc tự giữ lại. Không biết sao lại cho Học Viện Sử Lai Khắc."
Những người mặc đồng phục màu xanh lục đến đây, tự nhiên chính là Lam Hiên Vũ và các bạn học của cậu. Toàn bộ 31 người trong lớp đều có mặt đông đủ.
Sắp phải đi chấp hành nhiệm vụ, họ cũng không muốn bỏ lỡ dịp thả lỏng hiếm có này. Vài người thậm chí còn là lần đầu tiên đi xem hòa nhạc.
Lam Hiên Vũ có chút hưng phấn nhìn sân khấu vẫn còn trống không, bất giác siết chặt nắm đấm.
Bạch Tú Tú ngồi bên cạnh cậu, nàng rất hiếm khi thấy Lam Hiên Vũ trong trạng thái này. Bởi vì Lam Hiên Vũ rất ít khi đặc biệt mong chờ một sự kiện nào đó.
Chỉ có lúc đầu ở sân bay chờ đón lão sư Na Na, hay lúc đón cha mẹ, cậu mới thỉnh thoảng bộc lộ tâm trạng như vậy, mới giống dáng vẻ của một thiếu niên.
"Cậu rất thích nghe anh ấy hát sao?" Bạch Tú Tú khẽ hỏi.
Lam Hiên Vũ gật đầu, "Đúng vậy! Chú Nhạc hát hay lắm. Mà tớ với chú ấy rất thân, vé này là chú ấy cho chúng ta đó."
Bạch Tú Tú nói: "Trước đây cũng nghe cậu nhắc đến anh ấy, đây cũng là lần đầu tiên tớ thấy anh ấy." Nàng cảm thấy Lam Hiên Vũ dường như đặc biệt yêu thích vị ngôi sao ca nhạc này, điều này có phần ngoài dự liệu của nàng.
Những người khác lúc này cũng đang ghé tai nhau bàn tán. Đối với việc họ đến xem hòa nhạc, Tiếu Khải hoàn toàn đồng ý. Đây cũng là lần thả lỏng cuối cùng của họ trước khi lên đường hoàn thành nhiệm vụ độ khó cao.
Lúc này, khu vực ghế ngồi cũng dần chật kín, nhưng Lam Hiên Vũ lại chú ý thấy, vị trí trung tâm nhất ở hàng đầu tiên vẫn còn trống.
Ở hàng đầu tiên, cậu còn thấy một bóng dáng quen thuộc, ngay phía trước chỗ họ, người ngồi ở hàng thứ nhất chẳng phải là Uông Các chủ sao? Uông Các chủ vậy mà cũng đến nghe hòa nhạc. Ngài ấy là cường giả Thần cấp cơ mà! Cường giả Thần cấp cũng nghe nhạc sao? Điều này khiến Lam Hiên Vũ không khỏi có cảm giác mới lạ.
Khi sắc trời tối hẳn, đèn trên sân khấu đã sáng lên, ánh đèn huyễn lệ lấy màu trắng và bạc làm chủ đạo. Vòng ngoài của Quảng trường Long Vương ở phía xa cũng được bố trí đèn chiếu, cùng ánh đèn trên sân khấu giao hòa rực rỡ. Dường như toàn bộ Quảng trường Long Vương đã được biến thành một phòng biểu diễn khổng lồ.
Công ty quản lý của Nhạc công tử rõ ràng là vô cùng có kinh nghiệm trong phương diện này, không khí được tạo dựng cực kỳ sôi động. Dưới sự kiểm soát của đội chấp pháp thành Sử Lai Khắc, tuy quảng trường lúc này đông người nhưng trật tự vẫn rất ổn định...