Sau khi thi triển Phỉ Thúy Phượng Hoàng Chi Vũ, sắc mặt Lam Mộng Cầm trông có vẻ hơi tái nhợt. Đại chiêu này bao trùm phạm vi càng rộng thì tiêu hao đối với nàng tự nhiên càng lớn.
Chính Lam Hiên Vũ đã nhắc nhở nàng không chỉ hồi phục cho phe mình mà còn phải hỗ trợ cho cả Cơ Giáp Sư đoàn trong một phạm vi nhất định.
Làm vậy có lợi ích rõ ràng. Thứ nhất là để Cơ Giáp Sư đoàn công nhận những viện quân Đấu Thiên Giả này, coi họ là chiến hữu và đối xử thiện chí hơn. Thứ hai là, bọn họ đã lấy hết thi thể của Nguyên Long! Quân đội không nói rõ là không được, nhưng cũng chẳng nói là được. Cứ kết một thiện duyên trước, sau này dễ bề trao đổi.
Nếu không, nếu chỉ hỗ trợ cho ba mươi mấy người bọn họ thì tiêu hao đã ít hơn nhiều.
Lam Hiên Vũ ghé vào tai Lam Mộng Cầm nói nhỏ: "Sau này, trừ khi chúng ta gặp nguy hiểm, nếu không thì cậu đừng ra tay nữa, cứ tỏ ra yếu một chút. Nếu không, tớ sợ cậu sẽ bị trưng dụng mất."
Lam Mộng Cầm hừ một tiếng, nói: "Cho một quả Sinh Sinh Bất Tức đi. Bích Cơ tiền bối nói, thứ đó có thể giúp tớ hồi phục tốc độ cao, hơn nữa còn có thể tăng cường hiệu quả Hồn Kỹ của tớ."
Lam Hiên Vũ lấy ra một cái hộp, nhét vào tay nàng, "Đừng vội dùng, cứ tỏ ra yếu đi nhé."
Trận chiến vừa rồi khiến Lam Hiên Vũ cười không khép được miệng. 200 con Nguyên Long! Trong đó còn không thiếu những con từ cấp bốn trở lên. Thế này thì tiết kiệm được bao nhiêu thời gian chứ!
Hơn nữa, so với bầy Nguyên Long khổng lồ bên ngoài, đây mới chỉ là khởi đầu mà thôi. Chiến đấu chắc chắn sẽ tiếp tục, quân đội đương nhiên sẽ không chỉ đồ sát vài ngàn con Nguyên Long để lấy Long Nguyên Tinh là xong chuyện.
Năm phút sau, trận chiến kết thúc, mấy ngàn con Nguyên Long đã bị tiêu diệt sạch sẽ, tất cả Long Nguyên Tinh đều bị lấy ra. Sau đó, Lam Hiên Vũ và các bạn được chứng kiến một cảnh tượng thần kỳ.
Trên tường thành, rất nhiều họng pháo dẹt duỗi ra, sau đó những quầng sáng màu vàng nhạt từ trong các họng pháo này tỏa ra, hút tất cả mọi thứ trên mặt đất bay lên tường thành. Bất kể là thi thể Nguyên Long, Cơ Giáp Sư đoàn, hay là nhóm Lam Hiên Vũ, tất cả đều bị hút lên như nhau.
Đây là định làm gì? Hút thẳng tất cả vào trong căn cứ sao?
Đây là pháo dẫn đường, Hồng Hấp Khiên Dẫn Pháo. Một loại Hồn Đạo Khí có lực kéo cực mạnh và vô cùng tân tiến.
Lam Hiên Vũ cảm nhận được, lực hút này thực ra không quá mạnh, muốn cưỡng ép thoát ra cũng không thành vấn đề. Hơn nữa, dường như lực hút đối với kim loại mạnh hơn rõ rệt.
Cơ Giáp Sư đoàn của liên bang đồng loạt gia tốc, phối hợp với Hồng Hấp Khiên Dẫn Pháo nhanh chóng quay về tường thành.
"Nhanh vào thành, đến sau họng pháo." Nhan Nhược Đình nhắc nhở từ trên không.
Lam Hiên Vũ và các bạn vội vàng phóng thích hồn lực, phối hợp với họng pháo hồng hấp để quay về với tốc độ cao. Khi họ mượn lực lao về, họ mới phát hiện ra rằng những khẩu Hồng Hấp Khiên Dẫn Pháo này thực ra không định hút họ lên tường thành. Bởi vì họng pháo nằm bên ngoài căn cứ, nhiều nhất cũng chỉ hút được đến phía trước họng pháo mà thôi.
Vượt qua họng pháo, lực hút tự nhiên biến mất. Tất cả Cơ Giáp Sư và nhóm Đấu Thiên Giả của họ đều đã quay về trên tường thành. Mà thứ dừng lại trước họng pháo, tự nhiên chỉ có thi thể của đám Nguyên Long.
Ngay lúc Lam Hiên Vũ chuẩn bị nhân cơ hội đi "chôm" vài cái xác Nguyên Long về, đột nhiên, vòng phòng hộ đang ngăn cản bầy Nguyên Long ở phía xa mở ra. Ngay sau đó, tường thành vang lên một tiếng nổ lớn, chấn động kịch liệt khiến nhóm Lam Hiên Vũ suýt nữa đứng không vững.
Những thi thể Nguyên Long bị hút đến trước họng pháo lập tức bị bắn ra ngoài, vẽ thành vô số đường cong, ném về phía bầy Nguyên Long ở xa.
Lam Hiên Vũ trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng này, căn cứ dọn dẹp chiến trường như thế này sao? Không cần thi thể à?
Những cái xác đã hoàn toàn kim loại hóa này, giống như những viên đạn pháo, bay vút vào giữa bầy Nguyên Long ở xa. Mặc dù nặng nề, nhưng chúng rõ ràng không thể gây ra tổn thương gì lớn cho những con Nguyên Long còn sống, thậm chí còn có thể trở thành thức ăn cho chúng.
Trên tường thành, lúc này đã hoàn thành việc đổi gác một cách trật tự, một nhóm Cơ Giáp Sư khác tiến lên, lao người xuống, một lần nữa lao vào chiến trường.
Khi mấy ngàn con Nguyên Long được thả vào, vòng phòng hộ lại giống như một cái cửa cống, một lần nữa đóng lại. Đại chiến lại tiếp diễn.
Khi những con Nguyên Long mạnh mẽ phát động tấn công tầm xa, những khẩu Hồn Đạo Pháo cỡ lớn trên tường thành sẽ khai hỏa, chặn đứng các đòn tấn công của chúng một cách cực kỳ chính xác. Toàn bộ quá trình diễn ra như sách giáo khoa, thủy triều Nguyên Long trông có vẻ khổng lồ này, trên thực tế lại không thể gây ra bất kỳ tổn hại nào cho căn cứ.
"Đi thôi." Lam Hiên Vũ vung tay, dẫn theo các bạn một lần nữa nhảy xuống pháo đài, lại một lần nữa lao vào chiến đấu.
Đây vẫn là lần đầu tiên cả lớp họ đúng nghĩa tham gia vào một trận chiến thực sự, đối mặt lại còn là bầy Nguyên Long mạnh mẽ.
Lúc mới bắt đầu, ngoài căng thẳng và hưng phấn ra, mọi người ít nhiều cũng có chút lúng túng. Dù sao, cơ hội để ba mươi mấy người chiến đấu cùng nhau gần như là không có. Mọi người bình thường đều bận rộn tu luyện việc riêng của mình, làm gì có thời gian để hợp luyện phối hợp nhóm như thế này.
Mà thực chiến không nghi ngờ gì chính là cơ hội tốt nhất để rèn luyện bản thân. Bọn họ đều là thiên chi kiêu tử của Học Viện Sử Lai Khắc, tiềm lực được tích lũy từ lâu dần dần bộc phát trên chiến trường.
Sự phối hợp của mọi người bắt đầu trở nên ngày càng ăn ý. Mỗi một vị Cường Công Hệ Chiến Hồn Sư đều là những tồn tại có thể một mình đảm đương một phương, ở chính diện lấy Tiền Lỗi làm hạt nhân, ngăn chặn đợt xung kích của Nguyên Long.
Thứ mà Tiền Lỗi thể hiện ra, chính là thực lực chính diện mạnh mẽ tựa như tường đồng vách sắt. Lúc này, hắn đã triệu hồi ra bốn con Bỉ Mông Cự Thú, hộ vệ hai bên thân mình. Những con Bỉ Mông Cự Thú này tuy không thể so sánh với Hoàng Kim Bỉ Mông của hắn, nhưng cũng có sức mạnh tương đương Nguyên Long cấp năm, phối hợp với Tiền Lỗi, mặt trận chính diện giống như một pháo đài không thể vượt qua. Chúng xé nát thân thể của Nguyên Long một cách đầy mạnh mẽ, khiến chúng không thể tiến thêm một bước.
Khống Chế Hệ Chiến Hồn Sư cũng phát huy tác dụng cực lớn trên chiến trường, không ngừng khống chế toàn cục, khiến Nguyên Long không thể phát huy ra sức chiến đấu mạnh nhất. Còn các Hồn Sư tấn công tầm xa thì phụ trách chặn đòn tấn công tầm xa của Nguyên Long và tiến hành phản kích.
Mẫn Công Hệ Chiến Hồn Sư chuyên phụ trách kết liễu, thu hoạch Long Nguyên Tinh và dọn dẹp chiến trường. Là hạt nhân của cả lớp, Lam Hiên Vũ không trực tiếp tham gia chiến đấu, hắn di chuyển giữa các đồng đội, thỉnh thoảng phóng ra kim văn Lam Ngân Thảo và ngân văn Lam Ngân Thảo để tăng phúc cho họ, đồng thời giống như một cái máy hút bụi, thu thập thi thể của đám Nguyên Long.
Lần này, Lam Hiên Vũ không để Bạch Tú Tú, Đường Vũ Cách và Băng Thiên Lương lao ra tác chiến chớp nhoáng nữa. Bởi vì không cần thiết. Tốc độ tiêu diệt Nguyên Long của phe họ còn nhanh hơn cả Cơ Giáp Sư đoàn, nếu để họ chủ động xuất kích, tiêu hao sẽ càng lớn, không có lợi cho việc chiến đấu bền bỉ. Nhóm Lam Hiên Vũ không có quân dự bị để thay thế. Mà khi tác chiến đồng đội, tốc độ tiêu diệt của họ cũng không hề chậm. Giống như một chiếc máy ủi quét sạch mọi thứ trên đường đi. Những nơi họ đi qua, thật sự là không chừa một mảnh kim loại nào, không còn sót lại dù chỉ một chút thi thể.
Nhìn những người trẻ tuổi đang phối hợp thuần thục bên dưới, Nhan Nhược Đình lúc này đã dần bình tĩnh lại sau cơn kinh ngạc, trong lòng không khỏi thầm than, đây chính là Sử Lai Khắc! Đây chính là những thiên tài đến từ Học Viện Sử Lai Khắc.
Học viên cùng một lớp của Sử Lai Khắc vậy mà lại mạnh mẽ đến thế. Trong tình huống không sử dụng cơ giáp, sức chiến đấu của họ không hề thua kém một Cơ Giáp Sư đoàn chính quy. Phải biết rằng, đây chính là Cơ Giáp Sư đoàn át chủ bài của liên bang. Mỗi một Cơ Giáp Sư ít nhất đều có tu vi từ tứ hoàn trở lên, hơn nữa còn có khả năng điều khiển cơ giáp mạnh mẽ.
Qua quan sát, nàng phát hiện ra, trong số những người trẻ tuổi của Học Viện Sử Lai Khắc này, cường giả từ lục hoàn trở lên đã có năm, sáu người. Những người khác gần như đều có tu vi khoảng ngũ hoàn, tứ hoàn dường như chỉ có một người, chính là người phụ trách chỉ huy của họ. Nhưng cậu ta cũng sở hữu bốn Hồn Hoàn màu đen.
Thực lực của những người khác rõ ràng đều mạnh hơn cậu ta, nhưng trong quá trình chiến đấu lại chấp hành mệnh lệnh của cậu ta rất tốt, không có nửa điểm do dự.
Lúc mới bắt đầu, họ vẫn còn hơi hỗn loạn, nhưng sau hai trận chiến, sự phối hợp đã trở nên ngày càng ăn ý.
Hơn nữa, Nhan Nhược Đình còn phát hiện ra, cách chỉ huy của Lam Hiên Vũ cũng đang thay đổi, thỉnh thoảng lại rút một hai người đang chiến đấu ở tuyến đầu về phía sau để nghỉ ngơi, cố gắng hết sức để giảm bớt tiêu hao cho cả lớp trong khi vẫn duy trì được sức sát thương...
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng