Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 4 - Chung Cực Đấu La

Chương 7: CHƯƠNG 7: LAM HIÊN VŨ

Đúng vậy, vỏ trứng đã biến mất, mà lại không để lại bất cứ dấu vết gì. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là họ không có cách nào báo cáo lại chuyện này, trừ phi có thể tra ra được điều gì đó khác thường từ đứa bé này. Bằng không, ủy ban giám sát của sở nghiên cứu nhất định sẽ chất vấn họ, yêu cầu bằng chứng để chứng minh cho phát hiện của mình.

Trừ phi là...

"Không được, không thể phân tích sâu hơn nữa." Nam Trừng cảm nhận được bầu không khí có chút ngột ngạt, đột nhiên bước ngang người, chắn trước vòng phòng hộ.

Máy bay trinh sát đã được trang bị những thiết bị dò tìm và kiểm tra sự sống tốt nhất. Nếu còn muốn tìm hiểu sâu hơn nữa, vậy thì chỉ có cách phân tích chuyên sâu mà thôi. Mà điều đó có nghĩa là gì thì không cần nói cũng biết.

"Em đang nghĩ gì vậy." Lam Tiêu tức giận nói: "Kể cả chúng ta đồng ý cũng không được. Đây là một sinh mệnh sống, không phải thi thể. Lấy đâu ra mà phân tích chuyên sâu."

Ánh mắt những người khác nhìn Nam Trừng cũng có vẻ hơi kỳ quái, lúc này Nam Trừng mới nhận ra mình lỡ lời, vội nói: "Xin lỗi, xin lỗi mọi người, tôi không có ý đó. Tôi chỉ cảm thấy, đứa bé này thật đáng thương."

Trần Vĩ cười khổ nói: "Lão đại, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" Công lao đến tay lại vuột mất, hơn nữa còn là một công lao lớn tưởng chừng đã nắm chắc, tâm trạng của mọi người dĩ nhiên không thể tốt được.

Lam Tiêu khẽ thở dài, "Không có công lao thì thôi vậy, sau này chúng ta lại tiếp tục cố gắng. Sau khi đưa đứa bé này về, chúng ta sẽ kiểm tra chuyên sâu cho nó một lần nữa, nếu vẫn không có kết quả, vậy là do chúng ta không may mắn. Còn nó..."

"Tôi nhận nuôi nó." Nam Trừng không chút do dự nói. Không biết vì sao, từ lần đầu tiên nhìn thấy đứa bé này, cô đã có một cảm giác yêu thích từ tận đáy lòng, cô chỉ cảm thấy mình bằng mọi giá phải bảo vệ, chăm sóc thật tốt cho đứa bé này.

Lam Tiêu cười nói: "Em thế này là chưa cưới mà đã có con rồi đấy!"

Gương mặt xinh đẹp của Nam Trừng ửng đỏ, cô có chút bướng bỉnh nói: "Thì sao chứ? Nó không có mẹ, vậy tôi sẽ làm mẹ của nó."

Lam Tiêu nhìn cô, trong mắt mang theo vài phần thương hại, "Nói em ngốc, em lại chẳng bao giờ chịu thừa nhận."

Nam Trừng trừng mắt nhìn hắn, "Không cho phép nói em ngốc."

Lam Tiêu bước tới, rất tự nhiên khoác tay lên vai cô, ôm cô vào lòng, "Ý của anh là, đứa bé này do tất cả chúng ta cùng phát hiện, vậy thì chúng ta đều có trách nhiệm với nó. Hơn nữa, anh tin rằng, đứa trẻ sinh ra từ trứng này nhất định sẽ có ngày cho chúng ta thấy được sự phi thường của nó. Cuối cùng, ý của anh thực ra là, nó không chỉ cần một người mẹ, mà còn cần một người cha. Cho nên, chỉ cần em gả cho anh trước, rồi chúng ta công bố mình có con, chẳng qua là sản phẩm của việc chưa cưới đã có bầu, vậy thì không tính là chưa cưới mà có con, cùng lắm thì coi như lên xe trước mua vé sau thôi."

Nam Trừng đầu tiên là ngẩn người, sau đó trong lòng liền dâng lên một cảm xúc vô cùng phức tạp, rõ ràng là mình nên cảm động mới phải! Nhưng không biết tại sao, nhìn tên trước mắt này, cô lại có cảm giác muốn đánh hắn.

"Ha ha ha ha!" Mấy người khác đều bật cười cùng một lúc. Đội của họ trước nay luôn đoàn kết, trên người Lam Tiêu có một sức hút khó tả, luôn có thể khiến người bên cạnh tin phục, có lẽ đây chính là sức lôi cuốn của anh.

Lam Tiêu quay người lại, nghiêm mặt nói với những người khác: "Lần này, thật sự xin lỗi mọi người. Nếu tương lai có một ngày, trên người đứa bé này thật sự xuất hiện chuyện kỳ lạ gì, tất cả công lao từ phát hiện đó nhất định sẽ cùng chia sẻ với mọi người."

Lý Đình Âm nhún vai, nói: "Thiếu một phần công lao cũng không phải chuyện gì to tát, tôi chỉ cảm thấy, nếu hai người đã muốn nhận nuôi nó, chẳng phải nên đặt cho nó một cái tên sao?"

"Tên?"

Nam Trừng ngẩn ra, thật ra cô cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng để làm mẹ!

Lam Tiêu nói: "Hay là gọi Lam Trừng?"

Nam Trừng lập tức phản ứng lại, trừng mắt nhìn hắn nói: "Rõ ràng là em quyết định nhận nuôi nó trước, tại sao không gọi là Nam Tiêu? Ai quy định con cái bắt buộc phải theo họ cha chứ."

"Khoan đã nào! Lão đại, Nam Trừng. Hai người không thấy hơi loạn sao? Tên hai người đều có hai chữ, nếu chỉ đơn giản ghép tên hai người lại, tên của cả nhà ba người sẽ giống nhau quá, rất khó phân biệt." Trần Vĩ có chút cạn lời nói.

Lam Tiêu lập tức nói: "Vậy được rồi, họ theo anh, tên em đặt."

Nam Trừng bĩu đôi môi đỏ mọng nói: "Vậy sao không phải là ngược lại?"

Lam Tiêu cười híp mắt nói: "Bởi vì họ Lam nghe hay hơn mà. Em không thấy vậy sao? Còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không, em đã nói với anh là họ Lam rất hay đấy."

"Chuẩn bị hạ cánh, mời mọi người trở về chỗ ngồi." Giọng của phi công truyền đến.

Ba ngày sau. Sở Nghiên cứu Cổ Hồn Thú.

"Mọi thứ đều như người bình thường, vẫn như cũ, thậm chí là quá đỗi bình thường. Chúng tôi đã tăng cường phân tích rất nhiều chỉ số, bao gồm cả một số dữ liệu tế bào, tất cả đều rất bình thường. Điểm bất thường duy nhất là phân tích gen của thằng bé. Theo hệ gen phả hệ, đúng là con người không sai. Chỉ là, cấu trúc gen của thằng bé có chút không rõ ràng, thậm chí hơi phức tạp. Với thiết bị của chúng ta cũng không cách nào phân tích hoàn toàn rõ ràng được. Nhưng mà, tình huống này trong nhân loại cũng có tỷ lệ một phần nghìn tỷ xảy ra, cũng không nói lên được điều gì." Trần Vĩ báo cáo kết quả kiểm tra mới nhất cho Lam Tiêu.

"Xem ra, cái chức ông bố hờ này của mình là chắc kèo rồi!" Lam Tiêu cười khổ nói. Chỉ là, vị đắng chát trong đó cũng không đậm lắm.

Trở về đã ba ngày, đứa bé không khóc thêm lần nào, lúc kiểm tra các chỉ số cũng đều rất yên tĩnh. Hơn nữa, phần lớn thời gian nó đều mỉm cười.

Đứa trẻ này có một sức hút khó tả, sau khi đến sở nghiên cứu, nó nhanh chóng trở thành cục cưng của cả sở.

Về phần lai lịch của nó, để không bị ủy ban giám sát tìm đến cửa, sau khi Lam Tiêu thẳng thắn bàn giao với các nghiên cứu viên cấp dưới, anh đã tuyên bố nó sẽ là con trai của mình và Nam Trừng.

Gần đây sự việc làm giả đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, chưa nói đến sức ảnh hưởng của Lam Tiêu trong sở nghiên cứu, chỉ riêng việc lo lắng bị ảnh hưởng bởi sự việc làm giả, cộng thêm những số liệu kiểm tra này, tự nhiên cũng không có ai nảy sinh dị nghị.

Tên của đứa bé cũng được quyết định, gọi là Lam Hiên Vũ. Nam Trừng nói, cái tên này mang ý nghĩa khí vũ hiên ngang.

Để cho đứa bé một thân phận hợp pháp của liên bang, một tháng sau, Lam Tiêu và Nam Trừng kết hôn, đồng thời tuyên bố sự thật "lên xe trước mua vé sau". Lam Hiên Vũ cũng chính thức có giấy khai sinh của riêng mình. Cha: Lam Tiêu, mẹ: Nam Trừng.

Không ai biết điều này có ý nghĩa gì, Lam Tiêu chỉ có một chút mong đợi, đó là sáu năm sau, khi đứa bé này tròn sáu tuổi, trong nghi thức thức tỉnh Võ Hồn mà mọi đứa trẻ cùng lứa đều phải trải qua, nó sẽ thức tỉnh được loại Võ Hồn gì.

Trên thế giới của Đấu La Đại Lục, cũng như trong các hành tinh hành chính bị Liên bang Đấu La chiếm lĩnh, ngoại trừ hai hành tinh của Hồn Thú, tất cả trẻ em khi lên sáu tuổi đều phải thức tỉnh Võ Hồn thuộc về riêng mình.

Võ Hồn là đặc tính mà người Đấu La sở hữu, mỗi người đều có Võ Hồn của riêng mình, và việc thức tỉnh Võ Hồn cũng là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời của mỗi người Đấu La.

Một đứa trẻ sinh ra từ trứng, nếu thức tỉnh Võ Hồn, thì đó sẽ là gì đây?..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!