Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 4 - Chung Cực Đấu La

Chương 81: CHƯƠNG 81: LƯU PHONG

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: "Được."

"Tốt quá rồi. Hôm đó, thật sự cảm ơn cậu." Thái độ của Diệp Linh Đồng với Lam Hiên Vũ tốt đến lạ.

"Không liên quan đến cậu đâu, là do con Hồn Thú đó khá đặc biệt, với lại bây-giờ tớ cũng không sao rồi. Ừm, tớ đói rồi, đi ăn cơm trước đây!" Lam Hiên Vũ vừa nói vừa lách qua người Diệp Linh Đồng, đi theo Tiền Lỗi lấy thức ăn.

Diệp Linh Đồng đương nhiên cảm nhận được sự xa cách của cậu, không khỏi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không nổi giận. Vừa nghĩ đến cảnh Lam Hiên Vũ không chút do dự dụ con Tam Nhãn Ma Viên đi hôm đó, nơi mềm yếu nhất trong lòng nàng lại rung động, ý nghĩ cạnh tranh với cậu cũng không còn mãnh liệt như trước nữa.

"Cậu biết Diệp Linh Đồng à?" Tiền Lỗi thấp giọng hỏi Lam Hiên Vũ.

"Ừm, bọn tớ học cùng trường nhưng khác lớp." Lam Hiên Vũ đáp.

Tiền Lỗi cười hì hì, nói: "Tớ nói cậu nghe, cô nàng này pro lắm đấy. Mới nhập học ngày thứ hai đã tỷ thí với người ta, lại còn thắng nữa. Trong số các bạn nữ lớp mình, thực lực của cậu ấy chắc phải nằm trong top 3."

"Ồ." Lam Hiên Vũ không mấy hứng thú với chuyện của Diệp Linh Đồng, nhưng cậu rất rõ sự mạnh mẽ của cô nàng.

Thức ăn trong nhà ăn vô cùng phong phú. Lam Hiên Vũ nhìn một lượt rồi phát hiện, không phải món nào cũng được chế biến từ nguyên liệu quý hiếm, chỉ có vài loại thôi, ít hơn nhiều so với lúc cậu còn ăn ở nhà.

Xem ra các bạn học khác không rõ món nào là nguyên liệu quý hiếm, nên món nào cũng còn lại gần như nhau.

Lam Hiên Vũ đương nhiên không khách sáo, chuyên lựa những món được làm từ nguyên liệu quý hiếm, chẳng mấy chốc đã lấy đầy một khay lớn.

Lúc này, Diệp Linh Đồng đã quay về bàn ăn của mình, ngồi cùng bàn với cô còn có hai nam sinh khác. Một người thân hình cao lớn, mái tóc ngắn màu vàng, đôi mắt lúc nhắm lúc mở lại tóe ra tinh quang. Người còn lại thì nhỏ gầy, tạo thành sự tương phản rõ rệt với nam sinh cao lớn bên cạnh, lưng hơi gù, cánh tay đặc biệt dài, nếu đứng thẳng thì tay có thể chạm tới đất.

"Linh Đồng, cậu quen người mới tới à?" Nam sinh cao lớn cất tiếng hỏi. Hắn không hề hạ thấp giọng, những người ở bàn ăn xung quanh đều có thể nghe thấy.

"Ừm, bọn tớ từng là bạn học. Lúc kiểm tra cậu ấy gặp chút sự cố, bây-giờ ổn rồi nên mới đến." Diệp Linh Đồng nói.

"Ồ. Năng lực của cậu ta thế nào?" Nam sinh cao lớn hỏi tiếp.

Diệp Linh Đồng ngập ngừng một chút rồi nói: "Tớ chưa bao giờ thắng được cậu ấy."

"Ồ?" Ánh mắt nam sinh cao lớn sáng lên vài phần. Hắn liếc nhìn bóng lưng Lam Hiên Vũ đang lấy thức ăn, khóe miệng vẽ nên một nụ cười.

Lam Hiên Vũ lấy cơm xong, được Tiền Lỗi dẫn đến một chiếc bàn ở góc phòng, đây gần như là vị trí hẻo lánh nhất trong cả nhà ăn. Lúc này có một người đang ngồi ở đó cắm cúi ăn.

"Phong Tử, bạn cùng phòng của chúng ta đến rồi, làm quen đi." Tiền Lỗi ngồi xuống bên cạnh nam sinh kia, dùng vai huých nhẹ vào người cậu ta.

Nam sinh được Tiền Lỗi gọi là Phong Tử ngẩng đầu lên nhìn Lam Hiên Vũ. Lúc này Lam Hiên Vũ mới nhìn rõ, nam sinh này có vóc người tương tự mình, đôi mắt thon dài, khuôn mặt cũng hơi dài, không thể nói là đẹp trai nhưng lại cho người ta cảm giác sắc bén, hoàn toàn khác với một Tiền Lỗi lúc nào cũng tươi cười.

"Chào cậu, tớ là Lam Hiên Vũ." Lam Hiên Vũ chủ động chào hỏi.

"Tớ là Lưu Phong, Hồn lực của cậu cấp mấy?" Lưu Phong đi thẳng vào vấn đề.

"Chắc là cấp 14." Lam Hiên Vũ đáp.

"14?" Khóe miệng Lưu Phong lộ ra một tia giễu cợt, quay đầu nhìn Tiền Lỗi, "Chắc trình độ cũng sàn sàn cậu thôi."

Tiền Lỗi tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Mới 14 à! Haizz..."

Lam Hiên Vũ nhíu mày: "Cấp 14 thì sao? Rất thấp à?"

Lưu Phong nói: "Không phải rất thấp, mà chắc là thấp nhất rồi. Tiền Lỗi còn được cấp 15, dù cậu ta cũng chả có tác dụng gì."

Lam Hiên Vũ hơi thắc mắc: "Hồn lực đâu có nghĩa là tất cả. Với lại, cấp bậc Hồn lực thì liên quan gì đến việc đi học chứ?"

Tiền Lỗi nói: "Để tớ giải thích cho. Lớp chúng ta có tổng cộng 30 người. Theo kế hoạch ban đầu của các lão sư, cứ ba người sẽ ở chung một phòng ký túc xá, đồng thời cũng là một tổ học tập. Bất kể là tu luyện, chiến đấu hay lựa chọn nghề nghiệp phụ, ba người đều sẽ chung một tổ, hỗ trợ lẫn nhau, coi như ba người là một. Trong lớp sẽ có xếp hạng các tổ, xếp hạng càng cao thì đãi ngộ nhận được càng tốt, cơ hội ở lại cũng lớn hơn. Nhưng ai mà ngờ, lúc tuyển sinh lại có chút vấn đề, chiêu mộ được 20 nam sinh và 10 nữ sinh. Con gái đâu thể ở chung phòng với con trai được.

"Trước khi cậu đến, lớp có 29 người, trong đó có 19 nam sinh. Cứ ba người một tổ thì chia được năm tổ, còn lại hai tổ mỗi tổ chỉ có hai người, tớ và Lưu Phong chính là một trong hai tổ đó. Bên nữ sinh thì dư ra một người, chính là Diệp Linh Đồng mà cậu quen. Lão sư đã để hai tổ hai người bọn tớ tỷ thí với nhau, tổ nào thắng thì Diệp Linh Đồng sẽ gia nhập tổ đó. Hiển nhiên là bọn tớ thua, mà còn thua rất thảm. Thế là Diệp Linh Đồng gia nhập tổ kia. Còn tổ của bọn tớ vì chỉ có hai người, nên hai tháng nay đương nhiên là cái gì cũng bét bảng.

"Hôm nay nghe tin cậu đến, bọn tớ đã hy vọng rất nhiều, nhưng ai ngờ cậu chỉ có cấp 14. Tớ cấp 15, Phong Tử cấp 16. Trong lớp, tổ của chúng ta chắc chắn là đội sổ rồi. Ở lớp thiếu niên cao năng này, cạnh tranh ở khắp mọi nơi!"

Lam Hiên Vũ lúc này mới hiểu tại sao Tiền Lỗi lại nhiệt tình với mình như vậy khi mới gặp. Cậu nói: "Tớ sẽ cố gắng hết sức."

Lưu Phong liếc nhìn cậu một cái, không nói gì thêm, lại cúi đầu ăn cơm.

Tiếp đó, Lưu Phong và Tiền Lỗi bắt đầu kinh ngạc, vì cậu bạn ngồi cạnh họ ăn khỏe kinh khủng.

Khi Lam Hiên Vũ đi lấy thức ăn lần đầu, Tiền Lỗi thấy cậu lấy quá nhiều liền nhắc nhở, học viện tuyệt đối không cho phép lãng phí, lấy bao nhiêu là phải ăn hết bấy nhiêu.

Đến lúc Lam Hiên Vũ đi lấy đĩa thứ ba, Tiền Lỗi đã kinh ngạc đến không nói nên lời. Tên này ăn khỏe thật sự!

Sức ăn của Lam Hiên Vũ bây-giờ đúng là càng lúc càng lớn. Nguyên liệu nấu ăn quý hiếm của học viện tương đối ít, dù cậu đã quét sạch chúng nhưng vẫn chưa thấy đủ no, trong khi năng lượng từ thức ăn bình thường lại kém hơn rất nhiều, thế nên cậu bất giác ăn nhiều hơn.

"Này, cậu bạn mới ăn khỏe ghê!" Các bạn học ở bàn khác cũng chú ý đến tình hình bên này, thật sự là vì số lần Lam Hiên Vũ đi lấy thức ăn hơi bị nhiều, mà lần nào cũng là một khay lớn.

"Này, đủ rồi đấy! Tài nguyên của học viện là của chung, một mình cậu ăn hết phần của mấy người rồi đấy." Một nam sinh đứng dậy, chặn đường Lam Hiên Vũ đang chuẩn bị đi lấy thức ăn lần thứ tư.

Tiền Lỗi lập tức đứng dậy định tiến lên, nhưng bị Lưu Phong bên cạnh kéo lại, Lưu Phong khẽ lắc đầu với cậu ta.

Bị chặn lại, Lam Hiên Vũ hơi sững sờ: "Tớ ăn cơm thì có sao? Học viện nói có thể ăn no mà! Với lại, đây đều là thức ăn đã nấu sẵn, để thừa chẳng phải là lãng phí sao?"

Nam sinh kia hừ một tiếng, nói: "Tao nói không được ăn là không được ăn."

"Kim Tường, cậu đừng có bắt nạt người mới! Hiên Vũ là bạn học cũ của tớ." Diệp Linh Đồng đột nhiên đứng dậy, tức giận nói.

Nam sinh tên Kim Tường liếc nhìn nam sinh cao lớn bên cạnh Diệp Linh Đồng, nói: "Lữ Thiên Tầm, đây là ý của cậu à?"

Nam sinh cao lớn kia thản nhiên nói: "Tôi không quen cậu ta." Nói xong, hắn đứng dậy bỏ đi.

Diệp Linh Đồng sững sờ, còn nam sinh tên Kim Tường lại bật cười.

"Tránh ra." Lam Hiên Vũ nói với Kim Tường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!