Kim Cương Tinh tộc không còn Kim Cương Thiên Tinh Hoàng, gần đây đã nhiều lần tìm đến y, hỏi y có bằng lòng đến trấn giữ bên phía Kim Cương Tinh tộc hay không. Bên phía Hoàng Kim Mãnh Mã tộc cũng có chút bất ổn, các trưởng lão trong tộc cho rằng y nên đi, vì như vậy sẽ tương đương với việc Hoàng Kim Mãnh Mã tộc kiểm soát hai tòa chủ thành.
Ý của Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng là đợi sau khi cuộc thi lần này kết thúc rồi hẵng tính. Chuyện này cứ tạm gác lại.
Nhưng dù sao đi nữa, mối quan hệ giữa Ninh Thần Ân và huyết mạch Kim Cương Tinh tộc vẫn tương đối tốt đẹp. Lúc này, vị đại diện cho Kim Cương Tinh tộc xuất chiến chính là vị trưởng lão cấp Đại Yêu Vương mà Đường Tam đã từng gặp. Vị này ở vòng đầu tiên đã dựa vào lực phòng ngự cường hãn để chật vật vượt qua. Đến vòng thứ hai, rõ ràng có chút đuối sức.
Một bóng người từ trên trời giáng xuống, trọng tài hôm nay đã đổi thành Hoàng Giả của Tinh Quái tộc, xuất hiện giữa không trung, chính là Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng.
"Hai bên chuẩn bị."
"Không cần đâu, ta nhận thua."
Vị Đại Yêu Vương của Kim Cương Tinh tộc cúi người hành lễ với Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng, sau đó lại gật đầu chào Ninh Thần Ân rồi bước xuống đài.
Ninh Thần Ân hơi sững sờ, nhưng sắc mặt lại dịu đi vài phần, khẽ thở dài. Y biết, có lẽ mình thật sự phải cân nhắc xem có nên đến trấn giữ Kim Cương thành hay không. Kim Cương thành tài nguyên phong phú, mặc dù bản thân y công nhận thân phận Hoàng Kim Mãnh Mã hơn, và khi đến lãnh địa của Tinh Quái tộc có lẽ cũng sẽ bị Nhật Thần đế quốc nhắm vào, nhưng dù sao đi nữa, đó cũng là một tòa chủ thành hàng đầu với tài nguyên dồi dào. Hơn nữa, bên đó hiện tại không có Hoàng Giả ngự trị, việc điều phối tài nguyên nói chung sẽ dễ dàng hơn bên này.
Y bay trở lại trước cửa phòng nghỉ của mình, vừa hay bắt gặp Đường Tam cũng chưa bước vào phòng.
"Chúc mừng Ninh huynh không đánh mà thắng. Thế này chẳng phải tốt hơn việc bốc phải ta sao?" Đường Tam mỉm cười nói.
Tâm trạng Ninh Thần Ân lúc này có chút phức tạp, không muốn nói nhiều với hắn, chỉ gật đầu một cái rồi quay về phòng nghỉ.
"Cặp đấu tiếp theo lên sàn!"
Đường Tam sở dĩ chưa quay về phòng nghỉ là vì trận thứ hai đã đến lượt mình. Khi hắn thấy đối thủ bên kia là cường giả của huyết mạch Kim Cương Tinh, thật ra hắn cũng đã đoán trước được kết cục.
Lúc này, nghe tiếng gọi của Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng, hắn lập tức phóng người lên, đáp xuống đài thi đấu.
Thấy là hắn, Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng không khỏi nở nụ cười, "Cận tộc trưởng phải cố gắng lên nhé!"
"Đa tạ miện hạ quan tâm." Đường Tam vội vàng hành lễ với y.
Ánh mắt Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng nhìn hắn có chút khác lạ. Nếu nói trong tất cả các Hoàng Giả, ai có lòng tin vào Đường Tam nhất, thì đó chắc chắn không phải là Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng, người có vẻ ngoài thân thiết với hắn, mà chính là vị Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng trước mắt này.
Dù sao, cái chết của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng lúc trước chỉ có mình Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng tận mắt chứng kiến. Khi đó, y đã trơ mắt nhìn Đường Tam đối đầu trực diện với Kim Cương Thiên Tinh Hoàng và đồ hoàng thành công.
Tuy nhìn thế nào cũng thấy đó là do Thụ Tổ ra oai, nhưng vị tộc trưởng mới nhậm chức của Lam Kim Thụ tộc này thật sự đơn giản như vậy sao? Nếu đơn giản, tại sao trước hắn không có một người nào của Lam Kim Thụ tộc có thể dẫn động được uy năng của Thụ Tổ? Tại sao đến lượt hắn lại làm được?
Nếu chuyện này mà bình thường thì mới là lạ.
Vì vậy, y thực sự rất mong chờ được xem màn trình diễn của Đường Tam trong cuộc chiến chiếm hoàng lần này.
Lúc này, đối thủ của Đường Tam cũng đã lên đài. Mà Đường Tam cũng chẳng hề che giấu, cầm pho tượng của Kiếm Thánh Đại Yêu Hoàng vào trong tay...
Đối thủ của hắn không phải là tuyển thủ hạt giống, cũng không phải đi ra từ khu phòng nghỉ. Nhưng khi Đường Tam nhìn thấy vị này, vẻ mặt không khỏi có chút kinh ngạc. Mà đối thủ của hắn khi nhìn thấy hắn, trong mắt cũng lộ ra hung quang.
Hỏa Long Vương Đường Mặc Hoàng!
Đúng vậy, trận này Đường Tam đã bốc trúng ngay Long tộc. Mặc dù Đường Mặc Hoàng không phải tuyển thủ hạt giống, nhưng với tư cách là một thành viên của Long tộc hùng mạnh, y cũng không phải là một đối thủ dễ xơi!
Vật phẩm đấu giá đầu tiên trong siêu cấp đại hội đấu giá chính là Vĩnh Hằng Liệt Dương Hoa do Đường Mặc Hoàng giành được. Đó là một vật phẩm cường đại có thể tăng ba thành lực công kích của nguyên tố Hỏa, về cơ bản đã là tồn tại cấp bậc Thần khí.
Pho tượng của Kiếm Thánh Đại Yêu Hoàng có thể trấn áp Tê Ngưu Yêu, nhưng đối với Long tộc, sự uy hiếp hiển nhiên không mạnh đến thế. Trong ba mươi tám tuyển thủ đứng đầu, Long tộc chiếm đến bảy vị trí, nên việc bốc trúng Long tộc cũng không phải chuyện gì mới mẻ.
Nhìn thấy đối thủ của Đường Tam, những kẻ trong khu chờ chiến đa phần đều lộ vẻ hả hê. Một kích từ pho tượng của Kiếm Thánh Đại Yêu Hoàng liệu có thể đánh bại một vị tộc trưởng Long tộc không? Long tộc có lịch sử lâu đời, chắc chắn không thiếu Thần khí, huống chi đây còn là tộc trưởng, lại có thêm Vĩnh Hằng Liệt Dương Hoa. Hỏa khắc Mộc, không còn nghi ngờ gì nữa, trong mắt bọn họ, Cận Miểu Lâm của Lam Kim Thụ tộc đã bốc phải một lá thăm cực tệ.
Đường Mặc Hoàng, người bốc trúng Đường Tam, lúc này trên mặt cũng lộ ra nụ cười có chút quái dị. Nhìn vị tộc trưởng Lam Kim Thụ tộc trước mặt, môi y khẽ mấp máy, dùng khẩu hình nói với hắn điều gì đó.
Nhìn khẩu hình của y, Đường Tam chỉ muốn đáp lại một câu: thật ấu trĩ.
Điều Đường Mặc Hoàng nói chính là: Cứ phách lối nữa đi!
Tại khu quan chiến của các Hoàng Giả, Kiếm Thánh Đại Yêu Hoàng lần lượt nhìn Đường Tam và Đường Mặc Hoàng, thần sắc cũng có chút khác lạ. Ánh mắt y dừng lại trên pho tượng trong tay Đường Tam một thoáng. Không biết vì sao, khi y nhìn thấy Đường Tam tay cầm pho tượng, trong lòng lại dâng lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ. Đó không phải là cảm giác đến từ thần thức, mà là đến từ kiếm ý. Dường như kiếm ý của chính y lại có chút cảm giác quen thuộc với vị thành chủ trẻ tuổi trước mặt này.
Không chỉ y, mà gần như tất cả các Hoàng Giả đều rất quan tâm đến trận chiến này. Tiêu điểm đương nhiên không phải là Đường Mặc Hoàng, mà là vị tộc trưởng của Lam Kim Thụ tộc.
Đối với sự xuất hiện đột ngột của Cận Miểu Lâm, nội bộ tổ đình có rất nhiều ý kiến khác nhau, ngay cả trong nội bộ Nhật Thần đế quốc cũng vậy. Cái chết của Kim Cương Thiên Tinh Hoàng thực sự đã gây chấn động tổ đình. Thụ Tổ hồi sinh, lực lượng của Thụ Tổ lại có thể mạnh mẽ đến thế sao? Dù chưa phải là thức tỉnh theo đúng nghĩa, vậy mà cũng có sức mạnh để đồ hoàng? Vậy thì, với tư cách là hậu duệ, vị tộc trưởng Lam Kim Thụ tộc đã dẫn động sự hồi sinh của Thụ Tổ này, năng lực thực sự của hắn có thể đạt tới trình độ nào? Đây là điều mà các Hoàng Giả đều vô cùng muốn biết.
Việc Đường Tam phải đối mặt với đối thủ mạnh trong buổi báo cáo công tác thành chủ sau đó, cũng là vì các Hoàng Giả hy vọng có thể thông qua chiến đấu để dò xét thực lực của hắn. Nhưng ai ngờ lại bị hắn dùng một lĩnh vực để hóa giải.
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng coi trọng hắn là vì có ý đồ với Thụ Tổ. Còn các Hoàng Giả khác cũng đều có suy tính riêng.
Trong siêu cấp đại hội đấu giá sau đó, Lam Kim Thụ tộc đã thể hiện sức mua kinh người, vô hình trung đã có tác dụng đẩy giá rất lớn cho buổi đấu giá, khiến các Hoàng Giả kiếm được một món hời. Thái độ của họ đối với vị tộc trưởng Lam Kim Thụ tộc này cũng bất giác có chút thay đổi.
Nhưng ngay cả đối với các Hoàng Giả, họ vẫn mơ hồ cảm thấy trên người Cận Miểu Lâm này có một màu sắc thần bí. Mà sự thần bí đó, trong cuộc giao tranh của chiến chiếm hoàng, hẳn là sẽ không thể che giấu được. Vì vậy, các Hoàng Giả đều vô cùng quan tâm đến trận chiến giữa "Cận Miểu Lâm" và Đường Mặc Hoàng. Quan trọng nhất là họ muốn xem, trước mặt một cường giả Long tộc, vị tộc trưởng Lam Kim Thụ tộc này có thực sự đủ năng lực để tiếp tục đi tiếp hay không.
"Hai bên chuẩn bị." Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng lần lượt nhìn về phía Đường Tam và Đường Mặc Hoàng.
Hai con ngươi của Đường Mặc Hoàng gần như ngay lập tức biến thành màu đỏ rực. Phía sau lưng y, một địa ngục dung nham dường như bùng nổ trong chớp mắt, ảo ảnh một con Hỏa Long khổng lồ dài đến trăm mét ngang nhiên hiện ra, toàn thân nó tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Trong tay y, một cây long thương thon dài đã hiện ra. Không chỉ vậy, sau đầu y còn có ba viên hỏa châu màu đỏ, cam, và lam đang lơ lửng, tỏa ra những vầng hào quang rực lửa khác nhau.
Trên cây long thương màu đỏ rực dường như có dòng dung nham chảy xuôi, nơi khóe mắt của Đường Mặc Hoàng còn tỏa ra những đốm quang diễm màu vàng lấp lánh khuếch tán trong không khí...