Vẫn là quán rượu nhỏ quen thuộc ấy, hắn yên lặng đi vào góc trong cùng ngồi xuống, lẳng lặng chờ đợi.
Hôm nay trong tửu quán không có vị khách nào, có lẽ mọi người đều đi xem trận chiến chiếm hoàng cả rồi. Tiểu nhị của quán mang cho Đường Tam một ly rượu mạch, không nói thêm lời nào, rồi tự giác lui ra.
Không lâu sau, ở chiếc bàn đối diện Đường Tam, một bóng ảnh hư ảo dần ngưng tụ thành hình, tựa như một làn sương mù đột nhiên tuôn ra, rồi hóa thành một sinh mệnh thực thụ.
"Thế nào rồi?" Đường Tam hờ hững hỏi.
"Mọi chuyện thuận lợi. Đã bắt đầu chia cắt bước đầu. Nhưng tiến độ sẽ không quá nhanh, vì phải hết sức cẩn thận. Ngươi thật sự chắc chắn có thể che giấu được cảm giác của hắn chứ? Nếu không, tất cả những gì chúng ta làm đều là vô dụng công."
Đường Tam khẽ gật đầu, nói: "Ta đã trả cho các ngươi nhiều tiền như vậy, nếu là vô dụng công thì ta việc gì phải làm thế? Các ngươi cứ làm theo kế hoạch của ta. Không cần vội, trận chiến chiếm hoàng còn kéo dài một thời gian, đủ để các ngươi chuẩn bị giai đoạn đầu. Ẩn nấp là ưu tiên hàng đầu. Chờ đến đúng thời điểm, ta sẽ cho các ngươi biết lúc nào cần động thủ."
"Được. Ngươi xác định là được. Tiền sẽ không trả lại đâu."
"Ừm, không cần trả lại. Chỉ cần các ngươi hoàn thành theo đúng giao kèo là tốt rồi." Nói xong câu đó, ánh sáng quanh thân Đường Tam khẽ vặn vẹo, trong chớp mắt tiếp theo, hắn cứ thế biến mất không một dấu vết ngay trước mặt người áo choàng.
Cơ thể người áo choàng ở phía đối diện rõ ràng cứng lại vài phần, sững người một lúc lâu không hề động đậy. Cuối cùng, y chậm rãi thở ra một hơi. Thân hình cũng theo đó hóa thành ảo ảnh rồi biến mất.
Bên trong Khách sạn Bạch Hổ, vầng sáng vặn vẹo vẫn còn đó, đây là dấu ấn do Thời Không Chi Tháp để lại. Đường Tam cũng đã xuất hiện từ hư không, ngưng tụ thành hình ngay giữa vầng sáng ấy, rồi biến trở lại thành dáng vẻ của Cận Miểu Lâm.
Trong khoảng thời gian vừa rồi, cho dù có thần thức quét qua, thứ cảm nhận được cũng chỉ là dáng vẻ hắn đang tu luyện trong phòng.
Tiếp theo, hắn phải đối mặt với trận thứ ba của vòng loại. Hai trận trước đã vượt qua nhờ vào pho tượng của Kiếm Thánh, vậy còn trận thứ ba thì sao?
Đường Tam nhắm mắt lại, rồi chậm rãi đứng dậy.
Một mình rời khỏi Khách sạn Bạch Hổ, không kinh động đến các vị trưởng lão khác, Đường Tam nhắm một hướng rồi rảo bước đi nhanh.
Đi mất hơn nửa giờ, hắn mới đến được đích. Nhìn ngọn thánh sơn cao vời vợi trước mặt, hắn dừng bước, cứ thế khoanh chân ngồi xuống ngay dưới chân núi. Hắn vừa ngồi xuống, sinh mệnh khí tức nồng đậm lập tức tuôn trào ra. Tức thì, lấy cơ thể hắn làm trung tâm, thảm thực vật xung quanh như thể được rót vào linh hồn, chúng nhẹ nhàng đung đưa, vươn mình sinh trưởng nhanh chóng, khiến cho khu vực có đường kính cả ngàn mét này tràn trề sức sống.
Vệ binh dưới chân Thánh Sơn ngay từ đầu đã chú ý tới có người ngồi xuống, định bước đến kiểm tra. Nhưng khi cảm nhận được luồng sinh mệnh lực nồng đậm không gì sánh được tỏa ra từ người Đường Tam, nó lập tức lộ vẻ mê say, đắm chìm trong nguồn năng lượng sinh mệnh ấy mà không thể tự kiềm chế, hoàn toàn không thể tiến lên ngăn cản.
Lĩnh vực Sinh Mệnh Phú Dư chính là thần kỳ như vậy, có lẽ, ngay cả bản tộc của Lam Kim Thụ tộc cũng không biết cách sử dụng thật sự, nhưng trong tay Đường Tam, nó lại được vận dụng một cách thiên biến vạn hóa.
Đường Tam cứ thế ngồi đó lẳng lặng chờ đợi, chìm vào trong minh tưởng, thời gian cũng trôi qua rất nhanh. Không biết đã bao lâu, một giọng nói ôn hòa vang lên trong thần thức của hắn: "Ngươi đến tìm ta à?". . .
Đường Tam theo đó mở mắt ra, nhẹ nhàng đứng dậy, cúi người hành lễ về phía thánh sơn: "Miện hạ."
"Đến đây." Một luồng sáng màu đỏ vàng tựa như mặt trời rực rỡ từ trên trời giáng xuống, chiếu rọi lên người Đường Tam, nhất thời khiến sinh cơ trên người hắn càng thêm dồi dào. Đường Tam không phản kháng, mặc cho luồng sáng đỏ vàng này dẫn dắt cơ thể mình, trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi. Nhưng dù hắn đã rời đi, sinh mệnh khí tức tại chỗ cũ vẫn nồng đậm vô cùng.
Chớp mắt sau, Đường Tam đã đến trước một tòa cung điện khổng lồ, một nam tử có tướng mạo nho nhã đang đứng ở đó, không phải Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng thì là ai? Tòa thánh sơn mà Đường Tam tìm đến, tự nhiên chính là Thánh Sơn Thiên Dương của y.
Thấy y, Đường Tam vội vàng tiến lên cúi mình hành lễ.
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng đánh giá hắn từ trên xuống dưới vài lần, nói: "Hôm nay ngươi đã khiến rất nhiều người phải thay đổi cách nhìn đấy. Mặc dù ta cũng đoán được ngươi sẽ có cách, nhưng không ngờ ngươi đã có thể vận dụng Sinh Mệnh Phú Dư đến trình độ này, trực tiếp thông qua vật phẩm để phản hồi về bản nguyên của nó. Cấp độ này quả thực nằm ngoài dự đoán của ta. Cho nên hôm nay ngươi mới có thể thắng."
Đường Tam mỉm cười nói: "Đã tham gia thì cũng nên cố gắng hết sức. Chủ yếu vẫn là do uy năng của một kiếm ẩn chứa trong pho tượng của Kiếm Thánh Đại Yêu Hoàng quá mạnh. Nếu không ta cũng không thắng được."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng khẽ gật đầu, nói: "Không ngờ, những năm nay hắn tiến bộ nhanh như vậy. Hiện tại hắn ở bên Đế quốc Thiên Vũ đúng là một sự tồn tại hàng đầu. Có thể ẩn chứa kiếm ý mạnh mẽ như vậy trong một pho tượng bình thường, tu vi của bản thân hắn chắc chắn đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới. Đây là sự cảm ngộ của chính hắn."
Đường Tam cười nói: "Thế thì cũng kém xa so với ngài."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng liếc hắn một cái, nói: "Thôi, không nói nhảm nữa. Ngươi tìm ta có chuyện gì? Vì trận đấu sắp tới à?"
Đường Tam khẽ gật đầu: "Miện hạ, ta muốn thắng. Đã tham gia rồi, ta cũng hy vọng có thể tranh đoạt một chút."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng lộ vẻ kinh ngạc nhìn Đường Tam đang tỏ ra vô cùng thẳng thắn trước mặt mình: "Ngươi có ý đồ với vị trí hoàng giả?"
Đường Tam hỏi ngược lại: "Miện hạ, ngài không cảm thấy nếu ta chiếm được một vị trí thì sẽ có lợi hơn cho phe chúng ta sao? Hơn nữa, phía Đế quốc Thiên Vũ cũng sẽ không phản đối quá gay gắt đâu nhỉ? Như vậy ta có thể danh chính ngôn thuận ở lại Tổ Đình, tương lai trở thành hạch tâm sinh mệnh của nơi này. Điều này đối với tất cả các vị miện hạ đều có lợi, mà ta lại là người của ngài, đến lúc đó tự nhiên mọi chuyện đều nghe theo sự sắp đặt của ngài."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng bật cười: "Ngươi thành người của ta từ khi nào thế?"
Đường Tam cười nói: "Từ lần đầu tiên ngài tiếp kiến, ta đã tự cho mình là người của ngài rồi."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng nói: "Ngươi định ăn vạ ta đấy à?"
Đường Tam nói: "Chủ yếu là ta tự thấy mình vẫn còn chút giá trị. Mà ngài lại là người mạnh nhất đương thời, cái 'đùi' to như vậy không ôm thì phí quá!"
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng khẽ nhíu mày, ánh mắt chăm chú nhìn Đường Tam, quét từ đầu đến chân, còn Đường Tam thì vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, mặc cho y nhìn mình.
"Ta không giúp ngươi được đâu. Ngươi nên biết trận chiến chiếm hoàng quan trọng đến mức nào đối với Tổ Đình, thậm chí là cả đại lục. Ta không thể giúp ngươi thao túng ngầm bất cứ điều gì. Gã Thiên Hồ kia trời sinh có tuệ nhãn, bất kỳ hành vi gian lận nào cũng sẽ bị lôi ra ánh sáng. Đừng nói là ngươi, cho dù là Liệt Dương Hoa Tinh tộc, ta cũng không thể giúp được. Chỉ có thể dựa vào thực lực của chính ngươi thôi."
Đường Tam cười khổ: "Miện hạ, ngài xem thường ta quá rồi. Sao ta có thể để ngài giúp ta gian lận được chứ! Dù gì thì bây giờ ta cũng là thành chủ của một thành, là một tộc trưởng."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng kinh ngạc nói: "Ngươi vừa đấu xong đã chạy đến chỗ ta ăn vạ, không phải là để ta giúp ngươi gian lận à?"
Đường Tam á khẩu, nói: "Không phải, dĩ nhiên không phải. Ta muốn nhờ ngài hộ pháp giúp ta một chút, ta định chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo."
Lần này Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng có chút tò mò: "Bảo ta hộ pháp cho ngươi? Hộ pháp thế nào? Hộ pháp cái gì?"
Đường Tam hạ giọng, truyền âm nói với y vài câu.
Ánh mắt Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng lập tức lóe lên tia sáng kỳ lạ: "Ngươi nắm chắc mấy phần?"
Đường Tam nói: "Ban đầu ta chỉ nắm chắc khoảng sáu, bảy phần. Nhưng nếu có ngài hộ pháp, ta có thể toàn lực thi triển, khi đó chắc chắn sẽ lên tới chín phần. Một khi thành công... he he, ngài biết rồi đấy."
Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng nheo mắt lại, dường như đang suy tính điều gì đó.
"Nếu ngươi thành công, chỉ cần vận khí không quá tệ thì vào bán kết chắc không thành vấn đề. Nhưng mà, muốn đi đến cuối cùng thì vẫn chưa đủ đâu."