Không hề nghi ngờ, đây là một nơi vô cùng tàn khốc, thậm chí có thể dùng từ tàn nhẫn để hình dung. Nhưng đồng thời, nơi này cũng là một nơi tràn ngập cơ hội. Những cơ hội này dụ dỗ vô số người đến dự thi, để rồi họ phải cống hiến máu tươi, thậm chí là cả tính mạng của mình.
Qua nghe ngóng, Đường Tam phát hiện ra trận đoàn chiến tàn khốc nhất lại có một điểm tốt. Nếu một đội có thể giành được mười trận thắng liên tiếp, tất cả các thành viên còn sống sót trong đội đều có thể được thăng cấp thành quý tộc. Bất kể là chủng tộc gì, tất cả đều được đối xử như nhau. Điều này tiết kiệm thời gian hơn nhiều so với việc phải thắng liên tiếp 100 trận đấu cá nhân.
Số người đăng ký đoàn chiến ít nhất là ba người, nhiều nhất không quá mười người.
Đăng ký bao nhiêu người thì đối thủ khi thi đấu cũng sẽ có bấy nhiêu người.
Không hoàn thành việc xếp đội, cũng không đăng ký trực tiếp, Đường Tam rời khỏi hàng. Lúc hắn rời đi, những người xung quanh còn phá lên cười. Những tiếng la ó như "đồ nhát gan" vang lên không ngớt. Nhưng rõ ràng, những người đến đây đăng ký thi đấu đã quen với tình huống này. Không ít kẻ nhất thời xúc động muốn đến đây thi đấu kiếm tiền, nhưng đến lúc đăng ký lại nhụt chí, chuyện này đã không còn lạ lẫm gì nữa.
Đi đến trước mặt Võ Băng Kỷ và Độc Bạch, Đường Tam chỉ về phía đài đăng ký, nói: "Muốn có được thân phận quý tộc có hai cách, một là thắng liên tiếp 100 trận đấu cá nhân, hai là thắng liên tiếp mười trận đoàn chiến. Đoàn chiến thì một bên phải bị tiêu diệt hoàn toàn mới được tính là kết thúc. Ít nhất là phải làm cho đối phương toàn bộ mất đi sức chiến đấu, nhưng trên thực tế, đại đa số trường hợp đều là giết sạch đối phương."
Võ Băng Kỷ nói: "Ý của ngươi là, chúng ta tham gia đoàn chiến."
"Cứ thế mà triển thôi." Độc Bạch huơ huơ nắm đấm.
"Xê ra, liên quan gì đến ngươi?" Đường Tam bực bội.
"Đương nhiên phải mang theo ta rồi! Cùng lắm thì ta không thi triển huyết mạch chi lực, ta nằm thắng là được chứ gì?" Độc Bạch nói với vẻ mặt tủi thân.
Võ Băng Kỷ tức giận: "Sao ngươi có thể nói những lời không biết xấu hổ như vậy một cách đường đường chính chính thế hả?"
Độc Bạch cười hì hì, nói: "Đây là lòng tin của ta đối với các ngươi mà! Ta tin tưởng các ngươi là đủ. Kêu thêm Cố Lý và Chanh Tử nữa, năm người chúng ta là đủ. Vừa vặn tham gia đoàn chiến. Sau này cùng nhau đến tổ đình, oách biết bao!"
"Tiểu Đường, ta thấy cũng được đó." Võ Băng Kỷ nhìn Đường Tam với ánh mắt rực lửa, hắn cũng mang dáng vẻ hăm hở muốn thử.
Đường Tam cười khổ nói: "Vẫn có rủi ro nhất định, các lão sư sẽ không đồng ý đâu."
"Ngươi không tin vào thực lực của mình hay là không tin vào thực lực của chúng ta? Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm, ta luyện xong rồi." Võ Băng Kỷ có lý do để chiến ý dâng cao. Một năm qua, hắn đã khắc khổ tu luyện, không chỉ tu vi đạt đến bậc tám, mà phương diện khống chế nguyên tố Băng cũng đã tiến bộ vượt bậc. Hắn vô cùng tự tin vào thực lực hiện tại của mình.
Đường Tam nói: "Cứ về trước rồi nói sau. Phải thương lượng với các lão sư đã."
Trong lòng hắn đương nhiên cũng nghiêng về đoàn chiến, tiết kiệm thời gian là quan trọng nhất.
Ngoại trừ Thiên Hồ Biến của Độc Bạch không thể bại lộ, năng lực của những người bạn khác có lộ ra một chút cũng không sao. Phàm là những người chủ động đăng ký thi đấu mà không thuộc về đấu trường, khi thi đấu sẽ được phép đeo mặt nạ để che giấu thân phận thật.
"Đi!" Độc Bạch vung tay, đi đầu ra ngoài. Một kẻ muốn nằm thắng như hắn lại còn tích cực hơn cả Đường Tam và Võ Băng Kỷ.
Trở lại Học viện Cứu Thục, Đường Tam đi thẳng đến tìm Trương Hạo Hiên. Võ Băng Kỷ thì đi tìm lão sư của mình là Quan Long Giang. Muốn tham gia chiến đấu ở đại đấu thú trường thì phải được sự đồng ý của các lão sư.
"Ngươi có chắc chắn không?" Trương Hạo Hiên nhìn Đường Tam trước mặt và hỏi.
"Nếu trong trường hợp không bại lộ các loại năng lực của ta, thì có khoảng tám phần chắc chắn. Nếu bại lộ có chọn lọc, thì là hơn chín phần. Nếu bại lộ toàn bộ, thì là chín phẩy chín phần. Còn nếu chỉ cần đưa mọi người trở về an toàn, ta có mười phần tự tin." Đường Tam nói.
Đại đấu thú trường không cho phép cường giả cấp Thần xuất hiện, đây là quy tắc do tổ đình đặt ra. Mà dưới cấp Thần, với thực lực hiện tại của hắn, thật sự chẳng có gì phải sợ.
Trương Hạo Hiên gật đầu, nói: "Nhưng chuyện này hệ trọng, mấy đứa các ngươi đều quá quan trọng đối với học viện và tổ chức. Ta tuy quản lý học viện, nhưng cũng không phải một mình ta có thể quyết định được. Ngươi còn phải nghĩ cách thuyết phục các lão sư khác nữa."
Đường Tam nói: "Chuyện này thì ta có một ý tưởng. Ngài xem có khả thi không." Hắn ghé vào tai Trương Hạo Hiên nói nhỏ vài câu.
Vẻ mặt Trương Hạo Hiên lập tức trở nên phong phú, sau đó lại có chút kỳ quái, "Ta thấy, được! Cứ vậy đi. Ha ha ha. Các ngươi phải cố lên đấy!"
Đường Tam cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Khi hắn và Trương Hạo Hiên trở lại Học viện Cứu Thục, vừa vào cửa đã thấy Quan Long Giang đang đứng chờ ở đó với sắc mặt âm trầm.
Khi thấy Đường Tam, sắc mặt ông càng đen như đít nồi: "Đường Tam, ngươi điên rồi à?"
"Lão Quan, đừng giận. Ngươi bình tĩnh lại đã." Trương Hạo Hiên vội nói.
"Bình tĩnh? Ta bình tĩnh thế nào được? Thằng đệ tử cưng của ngươi muốn dẫn mấy đứa nòng cốt của chúng ta đi nộp mạng, ngươi bảo ta bình tĩnh? Chẳng lẽ là ngươi dạy nó?" Quan Long Giang cố nén xúc động muốn chửi ầm lên, tức giận nói.
Võ Băng Kỷ ló đầu ra từ một nơi không xa, nhìn bộ dạng có chút thảm hại của hắn là biết chắc chắn đã bị mắng.
Trên thực tế, đâu chỉ là bị mắng, hắn vừa về nói ý tưởng của bọn họ cho Quan Long Giang nghe liền bị mắng cho xối xả.
"Nó không biết đại đấu thú trường là nơi nào, ngươi cũng không biết sao? Hả?" Quan Long Giang chỉ vào mũi Trương Hạo Hiên, nộ khí bừng bừng, "Nơi đó không chỉ là nơi tàng ô nạp cấu, mà còn tràn ngập máu tanh và tàn khốc. Bọn chúng căn bản sẽ không cho phép những chủng tộc bị chúng coi là cấp thấp trở thành quý tộc. Đoàn chiến lại càng là thế cục không chết không ngừng. Ngươi muốn chôn vùi cục diện tốt đẹp mà chúng ta đã gây dựng bao năm qua như vậy sao? Đệ tử của ngươi bình thường không thấy mặt mũi đâu, giờ thì hay rồi, vừa mới ra mặt đã bày cho chúng ta trò này. Muốn chết thì để một mình nó đi, đừng có liên lụy đến học viện."
"Đủ rồi!" Trương Hạo Hiên sa sầm mặt, "Ngươi bình tĩnh lại nghe ta nói đã."
Giọng Quan Long Giang hơi lớn, khiến các lão sư và học sinh khác đều bị thu hút mà đi ra.
"Lão Quan, đừng nổi nóng, có chuyện gì vậy." Mộc Ân Tình là người đầu tiên đến hòa giải.
Quan Long Giang mấp máy môi, truyền âm kể lại sự việc cho ông ta.
"Cái gì? Điên rồi sao?" Mộc Ân Tình cũng giật mình, ánh mắt nhìn Đường Tam cũng trở nên có chút không thiện cảm.
"Các ngươi có thể nghe ta nói hết được không?" Trương Hạo Hiên sầm mặt lại, uy thế của viện trưởng lập tức toả ra.
Tư Nho ung dung thong thả bước từ phòng mình ra, nhưng lại không tiến lên, với dáng vẻ dửng dưng xem kịch vui.
"Ngươi nói đi. Chẳng lẽ là ngươi chỉ đạo?" Quan Long Giang vẫn chưa nguôi giận.
Trương Hạo Hiên chậm rãi nói: "Chuyện này đương nhiên là do mấy đứa nhỏ này tự nghĩ ra. Nhưng ta thấy, cũng không phải là không khả thi. Thân phận quý tộc quan trọng thế nào các ngươi đều hiểu. Nếu nhân loại chúng ta có thể có thân phận quý tộc, rất nhiều chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Mà con đường tắt để có được thân phận quý tộc vô cùng hạn hẹp, đối với chúng ta mà nói, đại đấu thú trường là biện pháp trực tiếp nhất. Nếu thực lực đủ mạnh, cũng không phải là không thể, đúng không?"
Nói nhảm! Ngươi muốn để chúng nó đi nộp mạng à? Quan Long Giang gầm lên.
Trương Hạo Hiên nói: "Sao hôm nay ngươi lại nóng nảy như vậy. Đừng vội, nghe ta nói hết đã."
Vừa nói, Trương Hạo Hiên tiếp tục: "Bọn chúng muốn tham gia đoàn chiến, ta cũng không đồng ý. Đúng như lời ngươi nói, quá nguy hiểm. Hơn nữa chúng đều là những đệ tử nòng cốt nhất của chúng ta. Nhưng, Đường Tam nói với ta, nếu bọn chúng có thể chứng minh thực lực của mình, thì hãy cho phép chúng đi thi đấu. Nói cách khác, bọn chúng tự tin rằng mình có đủ khả năng để đối phó với đoàn chiến ở đại đấu thú trường."
"Chứng minh thế nào?" Mộc Ân Tình tò mò hỏi...