Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục 5 - Trùng Sinh Đường Tam

Chương 287: CHƯƠNG 286: RÈN LUYỆN TÂM LÝ THẤT BẠI

Bữa sáng đối với bốn người còn lại mà nói đều nhạt như nước ốc, chỉ có Đường Tam là ăn rất ngon miệng. Dù sao cũng là khách sạn cao cấp, đồ ăn quả thực ngon hơn một chút, tuy không thể so với kiếp trước nhưng cũng coi như ra gì.

"Các ngươi đều đang lo lắng sao? Là sợ chết hay là sợ thất bại?" Sau khi ăn uống no nê, Đường Tam đặt bộ đồ ăn xuống, nhìn về phía bốn người kia.

Cố Lý gãi đầu, nói: "Cũng không hẳn. Nhưng chẳng hiểu sao cứ thấy hơi căng thẳng."

Đường Tam nói: "Đây là chuyện chúng ta bắt buộc phải trải qua, nhưng có một điều ta phải nhắc nhở các ngươi, đã báo danh thì không có đường lui. Chỉ có thể dũng cảm tiến lên, đánh tan đối thủ. Bằng không, chúng ta sẽ chẳng có tương lai. Các ngươi càng lo lắng, trạng thái càng bị ảnh hưởng thì càng gần với cái chết. Không liều mạng thì chỉ có con đường chết. Loại sinh tử quyết đấu này, ngoài liều mạng ra thì không còn lựa chọn nào khác."

Cố Lý ngẩn người, còn ánh mắt Võ Băng Kỷ thì lập tức trở nên sắc bén, Trình Tử Chanh lẩm bẩm: "Đúng vậy! Đã báo danh rồi, hối hận cũng không kịp nữa."

"Trừ phi chúng ta bỏ trốn?" Độc Bạch thăm dò.

Đường Tam thản nhiên đáp: "Ngươi có thể chọn bỏ trốn, vậy thì cả đời này ngươi cũng đừng mong ngẩng đầu lên được. Bất kể là ở thế giới loài người hay ở Yêu Tinh Đại Lục này cũng vậy. Nhớ lại lúc ta mới đến đi, ngươi còn nhớ suy nghĩ lúc đó của mình không? Ngươi muốn làm gì?"

"Ta muốn trở thành một người có ích. Muốn trở thành người có thể kề vai sát cánh cùng mọi người, không phải là gánh nặng." Độc Bạch có chút xấu hổ nói.

Đường Tam nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt rực sáng: "Nếu bây giờ ngươi chọn bỏ trốn, ta không cản. Ngươi có thể đi. Ngươi đi không?"

"Ta..., ta không đi." Độc Bạch nghiến răng nghiến lợi nói.

Đường Tam nói: "Không đi thì xốc lại tinh thần lên. Đừng quên, ít nhất thì trước khi chúng ta chết, cũng chưa đến lượt ngươi đâu. Đứng ở hàng sau cùng mà ngươi còn nhát gan, vậy bảo chúng ta phải làm sao?"

Mặt Độc Bạch lập tức đỏ bừng lên: "Ta không nhát gan, ta không sợ. Liều mạng, liều mạng với bọn chúng."

Ánh mắt Cố Lý cũng bắt đầu trở nên kiên định. Những lời Đường Tam nói với Độc Bạch, sao lại không phải là nói với họ chứ?

Trình Tử Chanh hít sâu một hơi: "Cứ giữ vững tinh thần như vậy là được. Tối nay ăn vòi voi, nghe nói bổ lắm đấy."

Lời vừa nói ra, Đường Tam không nhịn được cười, Võ Băng Kỷ cũng bật cười. Độc Bạch liếc nhìn nàng một cái: "Không ngờ khẩu vị của Chanh Tử nhà ta nặng ghê!"

"Biến đi." Trình Tử Chanh tức giận.

Bầu không khí vốn có chút nặng nề lập tức trở nên thoải mái hơn một chút, nhưng Đường Tam cũng nhìn ra được, sự lo âu trong lòng bốn người vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Điều này rất bình thường, họ đều là những người trẻ tuổi, chưa từng có kinh nghiệm tương tự. Có vấn đề về tâm lý là điều dễ hiểu. Đây cũng là lý do tại sao hôm qua hắn cố tình khiêu khích tên tượng yêu kia, tìm cho đội mình một đối thủ tương đối nằm trong tầm kiểm soát.

Sự căng thẳng này rõ ràng lại tăng lên khi họ bước vào Đại Đấu Thú Trường.

Lần nữa bước vào Đại Đấu Thú Trường, Võ Băng Kỷ, Độc Bạch, Cố Lý và Trình Tử Chanh dường như đều cảm nhận được mùi máu tanh ở đây đã trở nên nồng nặc hơn vài phần. Thậm chí có người còn đang nghĩ, liệu sau này mùi máu tanh này có hòa lẫn cả mùi máu của chính mình hay không.

"Không bỏ trốn, không tệ." Bọn họ lại gặp vị Thị Huyết Ma Viên hôm qua.

Ánh mắt Thị Huyết Ma Viên lướt qua năm người Đường Tam: "Theo quy tắc, những người báo danh đoàn chiến, trước khi kết thúc ba trận đầu, không thể rời khỏi Đại Đấu Thú Trường. Hôm nay, khoảnh khắc các ngươi bước vào Đại Đấu Thú Trường chính là lúc mọi thứ thật sự bắt đầu. Không bỏ trốn, chứng tỏ các ngươi cũng có dũng khí."

Đường Tam nhìn hắn, nói: "Tại sao hôm qua không giữ chúng tôi lại? Không phải báo danh xong là phải ở lại sao? Nếu không chúng tôi chạy mất thì chẳng phải sắp xếp của các người công cốc à?"

Thị Huyết Ma Viên lạnh lùng nói: "Đó là cho các ngươi một cơ hội sống. Những người báo danh đoàn chiến đều có cơ hội hối hận như vậy trước trận đầu tiên. Nhưng, các ngươi tốt nhất đừng bao giờ để chúng ta bắt được. Những kẻ báo danh rồi bỏ trốn sẽ bị đưa vào danh sách truy nã. Một khi bị bắt, sẽ trở thành nô lệ của Đại Đấu Thú Trường."

Đường Tam thầm thấy quy định này có chút kỳ quái, đây là cho một con đường sống, hay là Đại Đấu Thú Trường đang tạo cơ hội để bắt nô lệ cho mình?

"Đi theo ta." Thị Huyết Ma Viên không nói nhiều nữa, quay người đi vào trong Đại Đấu Thú Trường.

Vừa vào trong, mùi máu tanh lập tức trở nên nồng nặc hơn hẳn.

Họ đi dọc theo một hành lang ánh sáng mờ tối. Bầu không khí rõ ràng trở nên có chút ngột ngạt.

Đường Tam cũng có thể cảm nhận được nhịp tim của Độc Bạch đang đi phía sau mình tăng nhanh.

Nhưng có lẽ những lời nói buổi sáng của hắn đã có tác dụng, bốn người còn lại đều không nói gì, chỉ im lặng đi theo sau hắn. Khoảnh khắc họ bước vào Đại Đấu Thú Trường, họ đã không còn đường lui.

Đi qua một hành lang rất dài, họ được đưa vào một căn phòng hoàn toàn được xây bằng đá, nhiều nơi trong phòng còn có những vết tích màu đỏ sẫm, mùi máu tanh càng thêm nồng đậm.

"Ở đây đợi, trước khi trận đấu bắt đầu sẽ có nhân viên đến dẫn các ngươi ra sân." Thị Huyết Ma Viên nói nhàn nhạt một câu rồi quay người rời đi.

Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, mang đến cảm giác như bị nhốt vào cũi sắt.

"Hù... hù... hù!" Tiếng hít thở rõ ràng trở nên dồn dập.

"Dũng cảm, dũng cảm, dũng cảm!" Độc Bạch không ngừng lẩm bẩm trong miệng.

"Có thể thi triển khí vận cho chúng ta rồi." Đường Tam nói.

"A? À, à, được." Độc Bạch lúc này mới hoàn hồn, vội vàng đứng dậy.

Khi hắn cố gắng phóng thích huyết mạch chi lực của mình, tinh thần đột nhiên hoảng hốt, lần thi triển đầu tiên vậy mà lại thất bại.

Đường Tam chỉ bình tĩnh nói với hắn: "Trên chiến trường, bất kỳ sai lầm nhỏ nào cũng có thể dẫn đến cái chết của đồng đội, và của chính mình."

"Xin lỗi, ta..." Độc Bạch cắn răng, đột nhiên vang lên hai tiếng "bốp bốp", hắn tự vả vào mặt mình hai cái thật mạnh. Sau đó mới hít một hơi thật sâu không khí tràn ngập mùi máu tanh, cắn chặt răng, phóng xuất Thiên Hồ Biến.

Ảo ảnh Thiên Hồ hai đuôi ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, từng luồng bạch quang hạ xuống, lần lượt chiếu lên năm người.

Có lẽ do tác dụng của khí vận gia thân, Võ Băng Kỷ, Trình Tử Chanh và Cố Lý rõ ràng đều cảm thấy khá hơn một chút.

Bạch quang trong mắt Độc Bạch lóe lên, một giây sau, vẻ mặt hắn đột nhiên giãn ra: "Ta ngốc quá, ngốc thật mà! Sao ta lại quên mất mình có thể dự cảm cát hung chứ."

"Sao rồi?" Cố Lý hỏi.

Độc Bạch dang hai tay ra, nói: "Ngươi xem biểu cảm của ta là biết rồi còn gì? Đương nhiên là bình an vô sự rồi! Ta đúng là đồ ngốc! Ngay cả năng lực bản mệnh của mình cũng quên mất. Lát nữa cứ giết sạch bọn chúng, các ngươi cố lên!"

Khóe miệng Đường Tam giật giật, hắn đột nhiên cảm thấy, Thiên Hồ Biến này cũng không tốt cho lắm. Vốn dĩ hắn muốn nhân cơ hội này để rèn luyện tâm lý cho mọi người. Độc Bạch nói như vậy, rõ ràng là Võ Băng Kỷ, Cố Lý và Trình Tử Chanh cũng đều bình tĩnh lại theo.

Dự cảm của Thiên Hồ Biến ngũ giai tuy không thể nói là chuẩn xác hoàn toàn, nhưng chuyện này liên quan đến an nguy của chính Độc Bạch, dự cảm của hắn chắc chắn là vô cùng rõ ràng. Hắn cảm thấy không có một chút nguy hiểm nào, khí vận báo trước như vậy hiển nhiên là vì có mình ở đây! Nếu tính cả những năng lực mà mình đang che giấu, trận đoàn chiến này đúng là không có chút nguy hiểm nào.

Đúng là cạn lời mà!

Võ Băng Kỷ khẽ cười, nói: "Vừa rồi tuy rất căng thẳng, nhưng cũng rất kích thích. Giờ nghĩ lại, hình như cũng không tệ."

Trình Tử Chanh liếc xéo: "Kích thích thật. Nhưng mà tay muội lạnh hết cả rồi, đại sư huynh huynh sờ thử xem." Vừa nói, nàng liền chủ động nắm lấy tay Võ Băng Kỷ.

"A, đại sư huynh, sao tay huynh còn lạnh hơn cả tay muội vậy?"

"Khụ khụ, ta là Băng Tinh Biến mà! Lạnh không phải bình thường sao?"

"Nhưng huynh có thi triển Yêu Thần Biến đâu?" Trình Tử Chanh nghi ngờ nói.

"Có cần phải thật thà vậy không Chanh Tử, rốt cuộc ngươi có thật lòng thích đại sư huynh không thế?" Cái miệng độc địa của Độc Bạch cũng đã trở lại bình thường.

"Ngươi biến đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!