Tiếng cười vang vọng khắp khán đài chỉ trong nháy mắt, vô hình trung mang đến một áp lực cực lớn, khiến cho vẻ mặt của bốn người Võ Băng Kỷ đều có chút căng cứng, nhưng nhiều hơn cả là sự phẫn nộ.
"Dùng hành động để chứng minh cho bọn chúng thấy thực lực của chúng ta. Không cần phải tức giận." Giọng nói của Đường Tam vang lên đúng lúc, giúp bốn người ổn định lại cảm xúc.
Người chủ trì liền đổi giọng: "Nhưng mà, ta phải cho các ngươi biết một tin, chiến đội Sử Lai Khắc đến từ tộc nhân loại phụ thuộc này đã giành được một trận thắng. Ngay ngày hôm qua, bọn họ đã đánh bại một chiến đội khác toàn là Tượng Yêu, khiến đối thủ toàn quân bị diệt. Khán giả xem trận đấu hôm qua hẳn là vẫn còn ấn tượng với họ. Cho nên, chúng ta hãy cùng chờ xem, liệu hôm nay họ có thể một lần nữa tạo nên kỳ tích hay không. Và bây giờ, xin mời chiến đội Huyết Tinh Đồ Lục của chúng ta ra sân. Huyết Tinh Đồ Lục mà các ngươi quen thuộc, đã trở lại rồi đây!"
Trong tiếng hô vang của người chủ trì, cánh cổng ở phía đối diện từ từ mở ra. Không còn nghi ngờ gì nữa, thông thường, chiến đội ra sân sau luôn được xem là bên có khả năng chiến thắng cao hơn.
Đường Tam híp mắt, tập trung nhìn sang phía đối diện.
Dẫn đầu bước vào sân là một gã tráng hán thân hình cao lớn, cao chừng hơn sáu mét, thân hình hùng tráng để trần, lộ ra làn da màu sắt đen. Dáng vẻ của nó rất giống con người, nhưng lại không phải con người, bởi vì trên trán nó chỉ có độc một con mắt. Trên vai nó vác một cây Lang Nha bổng khổng lồ dài hơn năm mét. Toàn thân toát ra khí tức hung lệ không gì sánh được.
"Độc Nhãn Cự Nhân!" Võ Băng Kỷ hít sâu một hơi, nói ra chủng tộc của đối phương.
Độc Nhãn Cự Nhân cũng là một loại trong Yêu Quái tộc, là một tồn tại có hình người nhưng lại không phải nhân loại. Bọn chúng trời sinh hung tàn, không sống theo bầy đàn, là điển hình cho loại đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Chính vì không thích quần cư, đa số đều sống trong núi sâu, lấy yêu thú làm thức ăn, nên chúng mới không hình thành một chủng tộc hoàn chỉnh, cũng không nằm trong danh sách của Thiên Vũ đế quốc. Nhưng nếu nói về sức chiến đấu cá thể, bọn chúng lại vô cùng cường hoành. Một Độc Nhãn Cự Nhân trưởng thành có đủ năng lực xé xác hổ báo.
Con Độc Nhãn Cự Nhân trước mắt này, xét theo chiều cao và khí thế, ít nhất cũng là tồn tại cấp tám. Mà Độc Nhãn Cự Nhân cấp tám lại không giống Yêu Quái tộc cấp tám thông thường, dù đầu óc ngu si, nhưng thiên phú chiến đấu của chúng lại cực kỳ cường hãn, cho dù đối mặt với cường giả cấp chín cũng tuyệt đối có sức đánh một trận. Hơn nữa, chúng còn có một loại năng lực thiên phú đặc biệt mạnh mẽ gọi là: Tinh thần miễn dịch. Bất kỳ loại công kích tinh thần nào cũng đều vô hiệu với chúng. Ưu thế về phương diện tinh thần lực của chiến đội Sử Lai Khắc sẽ không phát huy được tác dụng gì lớn trên người Độc Nhãn Cự Nhân. Bởi vì bọn chúng dường như không có tinh thần chi hải, hoặc có thể nói là tinh thần chi hải đã bị đông cứng lại.
Theo sau tên Độc Nhãn Cự Nhân là một hồ yêu toàn thân phủ bộ lông đỏ rực, một tộc mà Đường Tam vô cùng quen thuộc, Hồng Hồ tộc.
Đây là một thanh niên Hồng Hồ tộc, ngay cả đôi mắt cũng ánh lên sắc đỏ. Nó lặng lẽ đứng sau Độc Nhãn Cự Nhân, không có vẻ quyến rũ, chỉ có sự lạnh lẽo. Trong hai tay, nó cầm một cặp đoản đao lóe lên hàn quang.
Ba yêu quái đi sau Hồng Hồ tộc là cùng một tộc. Nhìn thấy chúng, Đường Tam không khỏi nhíu mày. Bởi vì ba tên Yêu tộc này đều là Lộc Yêu không quá giỏi chiến đấu, nhìn cặp sừng hươu trắng muốt trên đầu, hẳn là Linh Tê Lộc Yêu.
Đường Tam đã từng thu được huyết mạch chi lực từ Linh Tê Lộc Yêu, chính là một phần trong Linh Tê Thiên Nhãn của hắn, sau này khi dung hợp với Thiên Hồ Biến mới biến thành Thiên Hồ Chi Nhãn làm chủ đạo.
Hắn biết rất rõ, tác dụng của Linh Tê Chi Nhãn là có thể nhìn thấu sự biến hóa của nguyên tố. Bộ tộc này hoàn toàn trái ngược với Độc Nhãn Cự Nhân, có năng lực cực mạnh về mặt tinh thần, và còn được ca tụng là một trong những chủng tộc thông minh nhất.
Sự kết hợp của năm người đối diện trở nên rất thú vị. Thanh niên Hồng Hồ tộc hẳn là một chiến sĩ loại thích khách. Độc Nhãn Cự Nhân thì không cần phải nói, chắc chắn là tanker chính diện. Còn ba đầu Linh Tê Lộc Yêu ở phía sau hợp lại, e rằng sẽ là những kẻ am hiểu về phương diện tinh thần.
Bị nhắm vào rồi! Đây là cảm nhận rất rõ ràng của Đường Tam.
Rõ ràng, Đại Đấu Thú Trường đã quan sát trận đầu tiên của họ và cố tình chọn ra một đối thủ như thế này để khắc chế. Năng lực tinh thần lực khá mạnh của họ đã bị đối phương chú ý.
Đường Tam quay đầu nói với Độc Bạch ở sau lưng: "Độc Bạch sư huynh, lát nữa huynh phải cẩn thận. Đối phương rất có thể sẽ nhắm vào huynh. Tinh thần lực của ba tên Linh Tê Lộc Yêu kia không yếu, đoán chừng sẽ có thủ đoạn công kích tinh thần. Lát nữa chiến đấu ta sẽ bảo vệ huynh, bất kể xảy ra chuyện gì, không có lệnh của ta thì huynh đừng manh động, cứ ở yên tại chỗ duy trì Thăng Linh Trận, hiểu chưa?"
"Được." Độc Bạch vừa nghe nói mình có khả năng bị nhắm vào, lập tức cũng có chút căng thẳng. Nhưng trong suy nghĩ của hắn, trận này hẳn là vẫn không có nguy hiểm gì. Trước trận đấu, hắn cũng đã sớm thi triển khí vận gia thân cho tất cả mọi người.
"Đại sư huynh, con mắt duy nhất của tộc Độc Nhãn Cự Nhân có năng lực thiên phú, tương tự như một loại sóng xung kích. Phải cẩn thận. Trình Tử Chanh sư tỷ, tỷ tấn công từ trên không, nhắm vào ba đầu Linh Tê Lộc Yêu kia. Độc Nhãn Cự Nhân và Hồng Hồ tộc giao cho ta và đại sư huynh. Cố Lý sư huynh, huynh cũng ở yên tại chỗ, Thời Quang Biến tùy thời chuẩn bị hỗ trợ. Chúng ta cứ quan sát chiến thuật của đối phương trước đã."
Chiến đội đối phương tên là Huyết Tinh Đồ Lục, hiển nhiên không phải loại hiền lành. Trong tình huống chưa rõ năng lực của đối thủ, quan sát trước là điều quan trọng nhất.
Lúc này hai bên đều đã tiến vào giữa sân, chỉ nghe người chủ trì nói: "Đây đã là trận đấu thứ ba của chiến đội Huyết Tinh Đồ Lục. Trong hai trận trước, bọn họ đều dễ như trở bàn tay giành chiến thắng. Vậy thì, hôm nay chúng ta hãy cùng đoán xem, trận đấu này sẽ kết thúc trong bao lâu. Theo ta dự đoán, e rằng chiến đội Sử Lai Khắc sống không qua năm phút. Tốt rồi, hai bên chuẩn bị. Các vị khách quý cũng có thể bắt đầu đặt cược thời gian cho trận đấu hôm nay."
Năm thành viên của chiến đội Huyết Tinh Đồ Lục ở phía đối diện đã dàn xong trận hình.
Thanh niên Hồng Hồ tộc kia tung người nhảy lên, đáp thẳng lên vai của Độc Nhãn Cự Nhân, còn ba tên Linh Tê Lộc Yêu thì đứng ở phía sau, nhưng không phải xếp thành hàng ngang mà là đứng thành hình tam giác, sừng hươu trên đầu đều ẩn hiện quang mang lấp lóe.
Đường Tam híp mắt, lặng lẽ cảm nhận một chút rồi thấp giọng nói: "Không phải nhiễu loạn tinh thần thì cũng là bão táp tinh thần, mọi người cẩn thận."
Thời gian đặt cược là một phút, và một phút trôi qua rất nhanh. Theo tiếng hô "Bắt đầu" của người chủ trì, trận chiến thứ hai của chiến đội Sử Lai Khắc cũng chính thức khai hỏa.
Ở phía đối diện, ánh sáng xung quanh rõ ràng bị bóp méo đi một chút, sừng hươu trên đầu ba con Linh Tê Lộc Yêu gần như đồng thời bắn ra hào quang rực rỡ. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Võ Băng Kỷ biến sắc: "Ta không cảm nhận được sự tồn tại của Băng nguyên tố."
Đường Tam lập tức hiểu ra mình đã không hoàn toàn đoán đúng ý đồ của đối phương, nhưng cũng coi như là gần đúng.
Linh Tê Lộc Yêu đã vận dụng Linh Tê Chi Nhãn, dựa vào tu vi cấp tám của ba tên, chúng đã hoàn thành việc tước đoạt nguyên tố trong thời gian ngắn. Đây cũng là một hình thức của nhiễu loạn tinh thần. Không chỉ Võ Băng Kỷ không cảm nhận được Băng nguyên tố, mà Đường Tam cũng không cảm nhận được Phong nguyên tố. Đối phương dùng sức của ba đại Linh Tê Lộc Yêu hợp lại, quả thực đã tách biệt toàn bộ nguyên tố. Mặc dù không biết chúng có thể duy trì được bao lâu, nhưng điều này cũng đủ khiến chiến đội Sử Lai Khắc khó chịu, sức tấn công mạnh nhất của Võ Băng Kỷ trong tình huống không có Băng nguyên tố gần như là biến mất.
Độc Nhãn Cự Nhân đã sải bước lao tới, lang nha bổng trong tay múa lên vun vút, mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung chuyển.
Thăng Linh Trận được Độc Bạch khởi động, nhưng chiêu tước đoạt nguyên tố bất ngờ của đối thủ quả thực khiến phe họ có chút trở tay không kịp.
Cố Lý bước lên một bước, thân hình xoay chuyển, vĩ chùy sau lưng đã vung lên. Tu vi đạt tới lục giai đỉnh phong, sau khi thi triển Thời Quang Ngạc biến thân, vĩ chùy của hắn cũng dài chừng hai mét rưỡi, nhưng so với Độc Nhãn Cự Nhân ở phía đối diện, hiển nhiên là kém xa...