Cũng chính vào lúc này, đối thủ của Đường Tam dường như đã bị chọc giận, từng cột lửa rực cháy dữ dội bắn tới, bao trùm một khoảng không gian rộng lớn xung quanh hắn, rõ ràng là một đòn tấn công phạm vi rộng. Hàng chục, hàng trăm cột lửa đồng thời phun ra, cảnh tượng phải nói là vô cùng hoành tráng. Đáng sợ hơn nữa là không gian xung quanh cũng bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ cao thiêu đốt, muốn dịch chuyển tức thời, dù là Đường Tam cũng không thể nào nắm chắc phương vị một cách chính xác được nữa.
Đường Tam di chuyển, quang mang đỏ rực bắn ra từ trên người, chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, cứ thế luồn lách giữa những cột lửa. Dưới ánh sáng vốn đã có chút méo mó, thân hình của hắn như quỷ ảnh chập chờn, vô cùng kỳ dị.
Nhưng những cột lửa thật sự quá dày đặc, dù là Quỷ Ảnh Mê Tung cũng không thể né tránh hoàn toàn. Mỗi khi có cột lửa sắp rơi xuống người hắn, lớp quang mang đỏ rực kia sẽ lập tức tạo ra một lực bật ngược mạnh mẽ, đẩy cột lửa văng ra, không thể làm tổn thương đến bản thể của hắn.
Đại Miêu ở khu chờ chiến cũng phải choáng váng. Mình nhớ là mới vừa nói cho hắn về hiệu quả bài xích của Sư Hổ Kim Cương mà, sao hắn đã biết dùng rồi?
Đối với việc Đường Tam có thể sở hữu năng lực của nhiều loại huyết mạch, nó đã không còn cảm thấy kinh ngạc. Lúc trước khi Đường Tam giúp huyết mạch của chúng dung hợp, Đại Miêu đã phát hiện ra điều này. Đường Tam không chủ động giải thích, Đại Miêu cũng không hỏi... Nó biết, đây rất có thể là bí mật cốt lõi của vị ân công Tu La này.
Nhưng lúc này hắn lại có thể trực tiếp sử dụng năng lực bài xích của Sư Hổ Kim Cương, điều này quả thật nằm ngoài dự đoán của Đại Miêu. Cùng là va chạm giữa các huyết mạch cấp một, Liệt Dương Hoa tuy mạnh, nhưng hiệu quả phản chấn của Sư Hổ Kim Cương cũng mạnh mẽ không kém.
Nhiệt độ trên sàn đấu không ngừng tăng lên, tựa như một thế giới hư vô bị sóng nhiệt bao quanh, người bên ngoài gần như không thể nhìn rõ tình hình chiến đấu bên trên. Sàn đấu có đường kính hai trăm mét là vô cùng rộng lớn, nhưng giờ phút này đã hoàn toàn bị biển lửa ngùn ngụt bao phủ. Sống sót trong ngọn lửa cực hạn này là một chuyện khó khăn đến nhường nào! Nhưng rõ ràng Đường Tam vẫn chưa bại, trận chiến vẫn đang tiếp diễn.
Đối với Đường Tam mà nói, đây đúng là một trận đấu gian nan, thậm chí có thể nói còn gian nan hơn cả khi hắn đối đầu với Hoàng Băng Băng.
Khí tức chí dương chí cương của tộc Liệt Dương Hoa Tinh này và Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng cùng chung một nguồn gốc. Trong đó có một vài điểm khác biệt, nhưng chỉ từ cảm nhận của hắn lúc này, dường như khác biệt cũng không quá lớn. Nhiệt độ cao hừng hực không chỉ tấn công thông qua những cột lửa, mà còn đang ảnh hưởng đến hắn. Chiến đấu trong tình huống này không phải là một cảm giác dễ chịu. Huyết mạch chi lực của đối phương lại như vô tận, bao trùm toàn bộ sân đấu, khiến hắn không thể nào né tránh. Thậm chí nó còn khắc chế rất lớn việc hắn sử dụng không gian chi lực. Không gian xung quanh tựa như đang tan chảy, cho dù cưỡng ép vận dụng cũng sẽ bị bóp méo, dễ dàng gây ra phản tác dụng.
Xem ra, không dùng chút bản lĩnh thật sự thì không thể nào chiến thắng đối thủ.
Đường Tam siết tay phải vào hư không, Phá Thiên Chùy đã xuất hiện trong lòng bàn tay. Ngay sau đó, một sợi dây leo màu xanh thẳm từ lòng bàn tay hắn chui ra, vừa vặn quấn quanh cán Phá Thiên Chùy.
Chân đạp Quỷ Ảnh Mê Tung, trong chớp mắt tiếp theo, Phá Thiên Chùy trong tay Đường Tam đã được ném ra, lao thẳng về một hướng.
Vận dụng Sư Hổ Kim Cương, khiến cho bề mặt của Lam Ngân Hoàng và Phá Thiên Chùy đều được bao bọc bởi một lớp bạch quang chói mắt.
Cùng lúc đó, Đường Tam vẫn đạp Quỷ Ảnh Mê Tung né tránh chính diện đòn tấn công của các cột lửa, đồng thời hít sâu một hơi, hiệu quả bài xích của Sư Hổ Kim Cương chuyển thành thôn phệ, cưỡng ép nuốt một ngụm Hỏa nguyên tố hừng hực xung quanh.
Lập tức, quang mang của Sư Hổ Kim Cương đại thịnh, bên trong còn mang theo một luồng khí lưu màu đỏ nhạt. Thôn phệ trong nháy mắt chuyển đổi thành phản chấn, Sư Hổ Kim Cương lực bành trướng bộc phát ra ngoài, cưỡng ép tạo ra một khu vực an toàn cho Đường Tam trong môi trường nóng bỏng này. Đây chính là điều hắn đã nói với Đại Miêu trước đó, thôn phệ trước phản chấn sau, tá lực đả lực.
Cảnh vật méo mó trước mắt một lần nữa trở nên rõ ràng, Phá Thiên Chùy của Đường Tam đã đánh tới dây leo của đối phương.
Mấy cột lửa lập tức phun về phía Phá Thiên Chùy, cực kỳ chuẩn xác muốn ngăn nó lại.
Nhưng cũng chính vào lúc này, trên bề mặt Phá Thiên Chùy, một luồng quang mang màu đỏ sậm lóe lên rồi biến mất. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mấy cột lửa rót vào đó bỗng nhiên biến mất không tăm tích, không thể cản được đường tiến của nó.
"Bốp" một tiếng, Phá Thiên Chùy nện mạnh lên một sợi dây leo của Liệt Dương Hoa. Đặc tính phá vỡ được kích hoạt, Liệt Dương Hoa công kích tuy mạnh, nhưng lực phòng ngự lại chỉ đến thế mà thôi. Một sợi dây leo trực tiếp bị nổ gãy, hai đóa Liệt Dương Hoa trên đó cũng theo đó mà khô héo.
Bản thân Phá Thiên Chùy vốn được luyện chế từ Thiên Hỏa Tinh Kim, lại được kèm theo hiệu quả thôn phệ của Sư Hổ Kim Cương, nên việc thôn phệ hấp thu những ngọn lửa Chí Dương này tự nhiên không sợ tổn thương chính nó, ngược lại còn có tác dụng thúc đẩy, tăng cường.
Đường Tam khéo léo giật Lam Ngân Hoàng một cái, Phá Thiên Chùy vừa bộc phát công kích lập tức bật ngược về phía sau. Theo cổ tay Đường Tam rung lên, đầu chùy to lớn lại một lần nữa bắn ra, đánh về phía một sợi dây leo Liệt Dương Hoa khác.
Cảm nhận được uy hiếp, tuyển thủ tộc Liệt Dương Hoa Tinh lập tức điều khiển nhiều cột lửa hơn nhắm vào Phá Thiên Chùy và sợi dây leo Lam Ngân Hoàng phía sau nó mà quấn giết.
Nếu là dây leo Lam Ngân Hoàng trước kia, không cần đến cột lửa quấn giết, chỉ riêng nhiệt độ cao lúc này thôi cũng đã bị ảnh hưởng.
Nhưng bây giờ nó đã khác xưa, Âm Dương nhị khí hòa quyện trên đó, vốn là chí cương chí dương và chí âm chí nhu. Âm Dương tương hỗ, cương nhu cùng tồn tại. Muốn đốt đứt nó cũng không phải là chuyện dễ dàng.
"Bốp!" Lại một sợi dây leo nữa bị nổ nát. Đường Tam điều khiển Lam Ngân Hoàng, khéo léo đưa Phá Thiên Chùy xuyên ra. Sợi Lam Ngân Hoàng đã bị thiêu đốt đến mức sắp bị tổn hại lập tức được thu hồi, Đường Tam đã phóng ra một sợi Lam Ngân Hoàng khác quấn lên, mang theo Phá Thiên Chùy bay vút về một hướng khác.
Thủ pháp điều khiển Phá Thiên Chùy này có tên là Lưu Tinh Chùy, chính là một loại trong Ám Khí Bách Giải của Đường Môn năm xưa. Thi triển trong hoàn cảnh này, quả là không còn gì thích hợp hơn. Bị Phá Thiên Chùy ảnh hưởng, mật độ các cột lửa tấn công Đường Tam tự nhiên cũng giảm xuống. Có thể uy hiếp được bản thể của đối thủ, tấn công địch chỗ tất cứu, điều này mới khiến Đường Tam có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không thể không thừa nhận rằng, huyết mạch Liệt Dương Hoa này của đối phương quả thực vô cùng cường đại. Nhiệt độ cao hừng hực đã khiến quần áo, tóc tai trên người hắn đều có mùi khét. Hỏa độc vẫn không ngừng ăn mòn vào cơ thể hắn. Nếu không có Âm Dương nhị khí hóa giải, dù là Sư Hổ Kim Cương cũng không thể hoàn toàn ngăn cản.
Đây chính là huyết mạch cấp một chân chính cường đại! Hơn nữa trong các loại huyết mạch của Đường Tam, vẫn chưa có loại nào có thể khắc chế nó. Chỉ có Âm Dương nhị khí có thể hóa giải ở một mức độ nhất định, nhưng Âm Dương nhị khí của hắn hiện tại còn quá yếu, so với ngọn lửa hừng hực ở cấp độ huyết mạch cấp một thuần túy này, vẫn còn chênh lệch không nhỏ.
Phá Thiên Chùy dưới sự thi triển của thủ pháp Lưu Tinh Chùy đánh đâu thắng đó. Bản thân Đường Tam thì cố gắng hết sức né tránh công kích của đối phương, đồng thời dùng Phá Thiên Chùy tấn công đối thủ. Chỉ cần bị Phá Thiên Chùy đập trúng, Liệt Dương Hoa sẽ bị tổn hại. Sau mấy lần như vậy, đối phương cũng đã có kinh nghiệm, dây leo không còn đứng yên tại chỗ mà di chuyển nhanh chóng để né tránh. Đồng thời, hắn ta bật hết hỏa lực, không còn tấn công Phá Thiên Chùy nữa, dù sao tấn công cũng vô dụng, liền tập trung toàn bộ hỏa lực bắn về phía Đường Tam, đuổi theo thân ảnh của hắn. Chỉ cần giải quyết được Đường Tam, Phá Thiên Chùy tự nhiên không còn là vấn đề.
Tác dụng phản chấn của Sư Hổ Kim Cương vào lúc này đã phát huy vai trò cực kỳ then chốt. Loại công kích chí dương chí cương này, Đường Tam cũng không dám hút vào cơ thể quá nhiều, thân thể hắn không chịu nổi. Phản chấn lúc này có tác dụng lớn hơn thôn phệ nhiều, luôn có thể ngăn cản, đẩy bật công kích của đối phương vào những thời điểm hắn khó khăn né tránh nhất.
"Cảm giác này khó chịu quá! Nóng chết đi được, ba ba ơi." Ngay lúc Đường Tam đang lâm vào khổ chiến, không ngừng tiêu hao cùng đối phương, đột nhiên, một giọng nói non nớt vang lên trong lòng hắn.