Đường Tam mỉm cười nói: "Sư tỷ, tỷ còn nhớ ta đã nói gì trước đây không? Phải không ngừng nâng cao cường độ thân thể. Khi phi hành, cường độ thân thể càng cao thì những động tác mà tỷ có thể thực hiện sẽ càng không thể tưởng tượng nổi. Đây cũng là lý do ta bảo tỷ leo lên thánh sơn của Bất Tử Đại Yêu Hoàng, xem có thể rèn luyện huyết mạch, tăng cường độ thân thể lên không. Dạy tỷ phi hành không thành vấn đề. À, đúng rồi, đồng đội thi đấu đôi của ta không phải Đại Miêu đâu. Lát nữa mọi người sẽ biết. Khi ở trước mặt nàng, mọi người cứ gọi ta là Tu La nhé, nàng không biết thân phận thật của ta."
"Bí ẩn thế? Vẫn không chịu nói à." Trình Tử Chanh bĩu môi, nhưng nghĩ đến việc Đường Tam sẽ dạy mình phi hành thì lại vui vẻ trở lại. Hôm qua, khi Đường Tam hóa thân thành Kim Bằng, kỹ xảo phi hành đó thật sự khiến nàng hoa mắt mê mẩn. Nhất là những cú chuyển hướng biến không thể thành có thể, thực sự quá đẹp mắt. Nếu không phải đã quen biết đại sư huynh từ sớm, chỉ sợ nàng đã thay lòng đổi dạ rồi.
"Sắp đến giờ rồi, lên đường thôi." Trương Hạo Hiên nói. "Chúng ta tách ra đi, để tránh người khác biết mối quan hệ giữa chúng ta và Đường Tam. Đường Tam, con đi trước đi, chúng ta lát nữa sẽ tự ra sân."
"Vâng, lão sư."
Mọi người tạm thời tách ra, Đường Tam tự mình rời đi, vẫn cưỡi chiếc xe ngựa hôm trước đến quảng trường tổ đình.
"Ca, huynh ở đâu rồi?" Hắn còn chưa đến nơi, máy truyền tin đột nhiên vang lên, truyền đến giọng nói của Mỹ Công Tử.
"Ta vẫn đang trên đường, chắc là sắp đến ngay đây, muội ở cổng vào đợi ta nhé." Đường Tam dịu dàng nói.
Mỹ Công Tử đáp: "Được!"
Không hiểu vì sao, Đường Tam cảm thấy hôm nay lúc Mỹ Công Tử gọi mình một tiếng "ca" dường như tự nhiên hơn rất nhiều. Chẳng lẽ là vì đã "ra mắt phụ huynh"? Xem ra sau khi trở về, Khổng Tước Đại Yêu Vương hẳn là không đưa ra đánh giá tiêu cực nào về hắn. Cũng phải, mình đến huyết thệ còn lập rồi, còn có gì để chê trách nữa đâu. Vì nàng, lập bao nhiêu huyết thệ cũng chẳng thành vấn đề! Dù sao thì mình cũng sẽ không bao giờ vi phạm lời thề.
Rất nhanh, xe ngựa đã đến cổng vào khu thi đấu, Đường Tam xuống xe liền thấy Mỹ Công Tử đã đứng đó chờ đợi, xinh đẹp động lòng người.
Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài màu trắng tuyết, mái tóc đen buông xõa, xinh đẹp vô ngần.
Lúc này các tuyển thủ dự thi cũng đang lục tục vào sân, khi thấy nàng, hầu như ánh mắt ai cũng phải dừng lại một chút. Đương nhiên, họ cũng không dám nhìn lâu, dù sao thì Mỹ Công Tử cũng đã thể hiện thực lực cực kỳ cường hãn trên đấu trường. Vận may của nàng không tệ như Đường Tam, gần như một đường thẳng tiến trong vòng đấu cá nhân, nhưng vì bảng của nàng đông người hơn nên vẫn cần thắng thêm hai trận nữa mới có thể vượt qua vòng bảng.
Đường Tam bước nhanh đến bên cạnh nàng, mỉm cười nói: "Để muội chờ lâu rồi. Chúng ta vào thôi."
"Vâng." Mỹ Công Tử khẽ gật đầu, sánh vai cùng hắn đi vào trong.
"Xin lỗi huynh nhé, ca." Vừa đi, Mỹ Công Tử vừa nhẹ giọng nói.
"Sao thế?" Đường Tam ngạc nhiên quay đầu nhìn nàng.
"Hôm qua phụ thân ta đã gây khó dễ cho huynh, còn ép huynh lập thệ. Ta cũng không biết mọi chuyện lại thành ra như vậy, thật sự xin lỗi huynh!" Giọng nói của Mỹ Công Tử tràn đầy áy náy.
Đường Tam cười nói: "Ta còn tưởng chuyện gì. Hóa ra là chuyện này! Không sao đâu, lời thệ mà ta lập vốn dĩ cũng là những việc ta chắc chắn sẽ làm. Như vậy cũng tốt mà! Ít nhất thì bên phía gia đình muội sẽ không còn trở ngại gì, cũng sẽ không lo lắng ta giúp muội là có mục đích riêng. Thần phục muội muội của mình thì có sao đâu? Đây là ta tự nguyện."
"Đừng nói gì đến thần phục. Ta không thích như vậy." Mỹ Công Tử đột nhiên nghiêm mặt nói.
Đường Tam mỉm cười: "Không sao đâu, đừng nghĩ nhiều quá. Muội cũng sẽ không nô dịch ta. Lời thệ đã lập thì không thể thu hồi, đúng không? Muội cứ coi đây là một loại yêu thương của ca ca dành cho muội muội đi. Ta thấy như vậy rất tốt, cũng có thể xua đi những lo lắng trước đây của muội, dù sao thì từ trước đến nay ta vẫn chưa để muội thấy được diện mạo thật của mình, coi như là một phần đền bù."
Mỹ Công Tử nhìn hắn với ánh mắt có chút phức tạp, dù Đường Tam đang đeo mặt nạ, nhưng ánh mắt hắn lại trong veo lạ thường, và trong đôi mắt ấy, giờ phút này nàng chỉ thấy hình bóng của chính mình.
Nàng thật sự rất áy náy, áy náy vì trước đây mình đã luôn hoài nghi và đề phòng một người hết lòng hết dạ với mình như vậy. Bây giờ người ta đến cả huyết thệ cũng đã lập, vậy thì thật sự không còn gì để chất vấn nữa. Ngược lại, đến lượt nàng cảm thấy mình thật tệ.
Đường Tam nói: "Được rồi, tập trung tinh thần nào, chúng ta sắp phải thi đấu rồi. Những đối thủ sau này chắc chắn sẽ ngày càng mạnh hơn. Chúng ta phải không ngừng đối mặt với cường địch. Trận đấu hôm qua ta bị thương nhẹ, vẫn chưa hoàn toàn bình phục, trận hôm nay phải trông cậy vào muội làm chủ lực đấy nhé."
"Vâng, cứ giao cho ta. Trước giờ ta vẫn chưa dùng toàn lực đâu. Một mình ta chắc cũng đủ sức." Mỹ Công Tử lập tức nghiêm túc nói.
Nhìn vẻ mặt của nàng, Đường Tam bất giác giật mình, một mình muội cũng được ư, vậy chẳng phải ta thành người thừa rồi sao? Thế thì sao được? Tuy nhiên, hắn tin tưởng lời của Mỹ Công Tử không chút nghi ngờ, tốc độ trưởng thành của nàng rất nhanh, thực lực chân chính đã đạt tới trình độ nào thì ngay cả Đường Tam bây giờ cũng không thể khẳng định. Nhưng chỉ cần nhìn việc Khổng Tước Đại Yêu Vương đã hoàn toàn xác định nàng là người thừa kế là có thể thấy được, lần bế quan trước đó và sự truyền thừa của Khổng Tước Yêu tộc hẳn mang ý nghĩa vô cùng quan trọng, cũng giúp Mỹ Công Tử có được nền tảng để kế thừa vương vị.
Hai người lúc này đã đi tới khu chờ thi đấu.
Thi đấu đôi tuy có nhiều người tham gia nhưng tốc độ loại trừ cũng rất nhanh. Số trận đấu ít hơn so với thi đấu cá nhân một chút.
Vì vậy, trận đấu mà họ sắp phải đối mặt hôm nay chính là trận áp chót của vòng bảng, chỉ cần thắng thêm hai cặp đối thủ nữa, họ sẽ vượt qua vòng bảng và tiến vào top 16 của giải đấu đôi. Đây là do vận may của họ không tốt, rơi vào bảng đấu có quá nhiều người, nếu ở bảng ít người hơn, chỉ cần thắng trận hôm nay là có thể tiến vào top 16.
Vẫn như trước, họ là cặp đấu ra sân đầu tiên, cho nên căn bản không cần đến khu nghỉ ngơi mà chỉ cần chờ ở khu vực chuẩn bị thi đấu là được.
"Chuẩn bị ra sân." Rất nhanh, giọng của trọng tài đã vang lên.
Đường Tam quay đầu nhìn Mỹ Công Tử bên cạnh, nàng gật đầu với hắn, một khắc sau, đôi mắt nàng dường như sáng lên, tràn đầy chiến ý hừng hực.
Nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng, tâm thần Đường Tam lại thoáng chút hoảng hốt, nàng lúc này có chút trùng hợp với nàng của kiếp trước. Nhưng nàng của kiếp này lại khác, so với kiếp trước càng có ý chí tiến thủ hơn, cũng gánh vác nhiều trách nhiệm hơn. Nàng của kiếp trước vẫn luôn ở bên cạnh bầu bạn, bảo vệ hắn, thậm chí hy sinh cả tính mạng vì hắn. Vậy thì, kiếp này hãy để hắn bảo vệ nàng thật tốt, vĩnh viễn đứng bên cạnh nàng.
Hai người bước lên đài, sánh vai cùng đi. Nhưng cả hai đều không để ý rằng, so với hai trận đấu trước, khoảng cách giữa họ khi ra sân hôm nay rõ ràng đã gần hơn một chút. Tựa như mối quan hệ của họ vậy.
Lúc này, ở phía đối diện, hai đối thủ cũng đã bước lên đài thi đấu.
Khi Đường Tam và Mỹ Công Tử nhìn thấy cặp đối thủ này, sắc mặt cả hai lập tức trở nên ngưng trọng.
Đó cũng là một nam một nữ, và trông không khác gì nhân loại. Nhìn từ bên ngoài, đây chẳng khác nào một trận nội chiến giữa loài người.
Nam tuyển thủ có một chiếc vảy hình thoi màu xanh biếc trên trán, tỏa ra ánh sáng ngọc bích nhàn nhạt, đây cũng là điểm khác biệt duy nhất của gã so với nhân loại. Con ngươi thỉnh thoảng lại co lại thành một đường thẳng đứng. Gã cao chừng hai mét, thân hình cân đối, tướng mạo anh tuấn. Một thân trang phục màu xanh, sau lưng khoác áo choàng lớn cùng màu, trông vô cùng ngọc thụ lâm phong, khí chất đường hoàng.
Còn nữ tử đứng sóng vai với gã lại mặc một chiếc váy dài màu đỏ rực, tạo thành sự tương phản màu sắc rõ rệt với chiếc áo choàng xanh biếc của đồng đội. Ừm, đỏ phối với xanh..., độ tương phản cực mạnh.
Mái tóc dài màu đỏ sậm gợn sóng lớn buông xõa sau lưng, vóc người nóng bỏng, trông vô cùng gợi cảm mê người. Nhưng khí chất của ả lại khác với vẻ quyến rũ của các thiếu nữ Hồ tộc, mang tính xâm lược hơn, trong đôi mắt màu đỏ sậm phảng phất có những ngọn lửa kỳ dị đang nhảy múa...