Hóa ra huyết mạch của mình lại hòa hợp với huyết mạch Long tộc hơn sao? Liên tưởng đến việc Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng hết mực ưu ái, còn tặng mình Tinh Tinh, lẽ nào cũng có liên quan đến nguyên nhân này?
Sau khi cơ thể thoát thai hoán cốt, hắn đương nhiên cần phải củng cố lại trạng thái của mình. Vì vậy, sau khi rửa mặt thay đồ, thấy thời gian còn sớm, hắn liền bắt đầu minh tưởng một lần nữa. Không ngờ hắn lại trực tiếp tiến vào trạng thái minh tưởng sâu, mãi đến khi cảm ứng được không gian bên ngoài biến động mới tỉnh lại. Nếu không phải Mỹ Công Tử đến, e rằng hắn đã thật sự bỏ lỡ trận đấu hôm nay rồi!
Vừa rồi hắn đúng là chưa đeo mặt nạ, nên mới viện cớ chưa mặc đồ để câu giờ. Thấy Mỹ Công Tử đã hiểu, hắn cười hì hì mà không giải thích gì thêm.
"Chúng ta đi nhanh lên, đừng để lỡ việc quan trọng. Nhất là hôm nay còn phải rút thăm nữa."
"Huynh còn biết à!" Mỹ Công Tử lườm hắn một cái. Thời gian đúng là gấp gáp, nàng cũng không hơi đâu mà trách hắn cố tình lảng tránh mình, một vầng sáng bạc bao bọc lấy hai người, trực tiếp thi triển liên tục dịch chuyển tức thời...
Tổ Đình quảng trường.
Đã có nhân viên công tác đến thông báo chuẩn bị rút thăm, Đại Miêu đang lo lắng chờ đợi, Đường Tam và Mỹ Công Tử vẫn chưa về!
Không tham gia rút thăm đồng nghĩa với việc từ bỏ trận đấu hôm nay, cũng là từ bỏ tư cách vào vòng chung kết. Phải làm sao bây giờ?
"Xin ngài đến rút thăm, sắp bắt đầu rồi." Nhân viên công tác lại thúc giục.
Việc rút thăm ở vòng chung kết do chính Hoàng Giả chủ trì, không ai có thể thay đổi thời gian.
Đại Miêu cắn răng, đang định đi tới thì đúng lúc này, ánh sáng bạc lóe lên, Mỹ Công Tử trong bộ trang phục lộng lẫy và Đường Tam trong bộ đồ trắng đã xuất hiện trước mặt nó.
Đại Miêu thở phào nhẹ nhõm, "Cuối cùng hai người cũng đến kịp, đi nhanh lên." Bây giờ không phải lúc nói nhiều, cứ đi rút thăm trước đã.
Dưới sự dẫn dắt của nhân viên, ba người họ men theo hành lang đi thẳng về phía trước. Các tuyển thủ khác đều đã có mặt để chờ rút thăm.
Việc rút thăm được cử hành tại khu khách quý.
Hôm nay, khu khách quý đã được bài trí lại. Những chiếc ghế ban đầu được dời sang hai bên, ở chính giữa là mười sáu ghế lô khổng lồ dành riêng cho mười sáu vị Hoàng Giả.
Không phải tất cả Hoàng Giả đều sẽ đến xem thi đấu, nhưng vị trí thì nhất định phải được chuẩn bị sẵn.
Trước các ghế lô, đài rút thăm đã được bày ra từ sớm.
Còn chưa đến gần, tâm thần Đường Tam đã khẽ rung động, hắn hướng mắt về phía đài cao kia.
Trên đài rút thăm, một bóng người đang đứng đó. Sự tồn tại của y đã thu hút ánh mắt của tất cả khán giả và tuyển thủ có mặt tại đây.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, trông chỉ chừng hai mươi mấy, đôi mắt xanh thẳm sâu như biển cả, mái tóc dài màu trắng xõa sau lưng, gần như chạm đến mắt cá chân. Dung mạo y cực kỳ anh tuấn, làn da như ngọc, toàn thân toát ra một thứ ánh sáng lộng lẫy kỳ dị. Dường như luôn có một vầng hào quang nhàn nhạt bao bọc, bảo vệ lấy y.
Và trên người y, Đường Tam còn nhìn thấy khí vận ngút trời, phảng phất như y chính là trung tâm của cả thế giới này.
Ngay khoảnh khắc cảm nhận được sự tồn tại của y, Đường Tam gần như lập tức thu lại Cát Hung Lưỡng Cực lĩnh vực mà hắn đã âm thầm triển khai để gia tăng khí vận cho mình.
Vị trước mắt này không ai khác, chính là người chủ trì thực sự của Tổ Đình, người có địa vị chí cao vô thượng, được cả Yêu Quái tộc và Tinh Quái tộc kính nể, Vận Mệnh Chúa Tể – Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng!
Cũng chỉ có vị này mới sở hữu khí vận ngút trời đến thế. Cũng chỉ có vị này mới có thể khiến bản thân trở thành trung tâm của cả thế giới.
Đường Tam cũng không ngờ, hôm nay lại do chính y chủ trì lễ rút thăm. Có y ở đây, Đường Tam đâu còn dám dùng Linh Tê Thiên Nhãn để tăng vận may cho mình và đồng đội nữa! Trước mặt vị diện chi chủ này, mọi hành vi thao túng khí vận đều sẽ bị phơi bày.
Hắn cố gắng hết sức để giữ tâm thái bình thản, thu liễm thần thức đến mức dao động thấp nhất, khí tức cũng theo đó mà ẩn đi. Đường Tam hơi cúi đầu, không nhìn y nữa, cố gắng làm lu mờ sự hiện diện của mình trước mặt vị Hoàng Giả này.
Vòng chung kết có các Hoàng Giả quan chiến, đối với hắn mà nói, rủi ro hiển nhiên đã tăng lên rất nhiều! Chỉ không biết Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng sẽ đối xử với mình thế nào.
Nghĩ đến đây, lòng Đường Tam đột nhiên khẽ động.
Đúng lúc này, việc rút thăm đã bắt đầu, các tuyển thủ đến trước họ đã lần lượt tiến lên trước mặt Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, rút thăm từ trong thùng. Rút xong, họ liền đứng xếp hàng ngay trước mặt y.
Ba người Đường Tam đến cuối cùng, nên dĩ nhiên cũng là những người rút thăm sau chót.
Mỹ Công Tử quay đầu nhìn hắn, nói: "Ca, huynh có hơi căng thẳng không?"
Đường Tam nặn ra một nụ cười, đáp: "Cũng ổn. Không ngờ lại là Vận Mệnh Chúa Tể miện hạ đích thân đến chủ trì việc rút thăm."
Mỹ Công Tử thắc mắc: "Những kỳ trước đều như vậy mà! Đây là để đảm bảo tính công bằng của cuộc thi, tránh có tuyển thủ mua chuộc cường giả Thiên Hồ tộc để gia trì khí vận cho mình."
Đường Tam giật mình, hóa ra đây là thông lệ. Nhưng mà, đối mặt với vị Đại Yêu Hoàng này, hắn quả thật có chút căng thẳng.
Hắn đã từng đối mặt với vài vị Đại Yêu Hoàng, nhưng nếu nói người gây áp lực lớn nhất cho hắn, thì không ai khác ngoài vị trước mắt này.
Mặc dù truyền thuyết nói rằng Thiên Hồ tộc không có năng lực chiến đấu thực tế, nhưng nếu có thể dùng năng lực chiến đấu để đánh giá vị này, thì y đã không phải là tồn tại chỉ đứng sau Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng.
Khi đối mặt với các Hoàng Giả khác, Đường Tam vẫn tự tin rằng bí mật của mình sẽ không bị phát hiện, nhưng khi đối mặt với vị tồn tại nắm giữ vận mệnh này, hắn thật sự không có chút chắc chắn nào.
Việc rút thăm diễn ra rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến lượt Đại Miêu. Đại Miêu bước đến trước mặt Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, rút một lá thăm.
Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng dùng ánh mắt bình thản mà sâu thẳm nhìn nó, khẽ gật đầu, nói: "Vận mệnh của tộc ngươi đã thay đổi vì ngươi. Không tệ."
Đối mặt với vị này, dù tính cách Đại Miêu có kiêu ngạo đến đâu thì lúc này cũng có chút run sợ, cung kính nói: "Cảm tạ miện hạ khích lệ."
Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng không nói gì thêm, Đại Miêu vội vàng cầm lá thăm của mình, còn chưa kịp xem đã đi sang một bên.
Tiếp theo là đến lượt Mỹ Công Tử. Nàng thản nhiên bước đến trước mặt Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, rút một lá thăm.
Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng nhìn nàng, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị mông lung, Đường Tam đứng sau lưng Mỹ Công Tử lập tức căng thẳng. Nhưng rất nhanh, Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng đã trở lại bình thường.
"Thiên cơ liệu có tái hiện, ta vẫn chưa nhìn rõ. Nếu có tái hiện, ấy là lúc Khổng Tước niết bàn." Giọng nói của y chỉ có mình Mỹ Công Tử nghe được, thân thể mềm mại của nàng khẽ run lên, nàng nhìn vị Hoàng Giả trông có vẻ trẻ tuổi nhưng thực tế đã cai quản Tổ Đình hơn ngàn năm trước mặt, rồi khẽ cúi người chào.
Mỹ Công Tử cũng đi sang xếp hàng, cuối cùng chỉ còn lại một mình Đường Tam. Thùng thăm lúc này cũng chẳng còn gì để chọn, chỉ còn lại lá thăm cuối cùng. Đường Tam bước lên, lấy lá thăm ra, sau đó cũng khẽ cúi người chào Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng.
Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng nhìn hắn, khẽ nhíu mày, "Ngươi nhận được sự công nhận của Thủy Tinh?"
"Vâng." Đường Tam cung kính cúi đầu đáp.
"Lâu lắm rồi mới có đấy. Thú vị thật." Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đường Tam hành lễ một lần nữa rồi nhanh chóng đi đến bên cạnh Mỹ Công Tử để xếp hàng.
Ngay lúc nãy, khi nghĩ đến Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng, hắn đột nhiên nảy ra một cách để che giấu khí tức của mình. Hắn chủ động kích phát khí tức trên tấm gương thủy tinh, để nó bao bọc lấy cơ thể một cách khéo léo.
Có lẽ Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng sẽ tìm kiếm hắn, nhưng khi cảm nhận được khí tức của Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng trên người hắn, liệu y có còn tiếp tục tìm kiếm nữa không?
Những tuyển thủ lọt vào top 16 này được Hoàng Giả ưu ái là chuyện rất bình thường. Thủy Tinh Đại Yêu Hoàng là đệ nhất Hoàng Giả không thể bàn cãi, trên người hắn có khí tức của bà, nghĩa là hắn là người được bà chọn. Cho dù là Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, vị Vận Mệnh Chúa Tể này, cũng không tiện dò xét quá nhiều trên người hắn...