Vì vậy, khi bình minh ló dạng, trận đấu cuối cùng của giải Tinh Anh Tổ Đình, cũng là trận chung kết của giải đấu đôi sắp sửa diễn ra, toàn bộ quảng trường lớn của Tổ Đình đã sớm chật như nêm cối. Dân chúng có vé thì chen chúc vào sân thi đấu, những người không có vé cũng kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài. Mặc dù họ biết rõ Mỹ Công Tử sở hữu năng lực không gian và hẳn sẽ dùng dịch chuyển để vào sân, nhưng họ vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, muốn được chiêm ngưỡng phong thái của nàng.
Đồng thời, khi trực chờ ở đây, lúc trận đấu kết thúc, họ cũng có thể là những người đầu tiên biết được kết quả chung cuộc. Như vậy cũng đủ rồi! Hôm nay họ đến đây chính là để chứng kiến thời khắc lịch sử.
Phải biết rằng, giải Tinh Anh Tổ Đình lần này mới là lần đầu tiên có hình thức thi đấu đôi. Và trước mắt, sắp có một vị song quán quân xuất hiện. Tương lai có thể tái hiện được kỳ tích này hay không thì chưa biết, nhưng đây tuyệt đối là một khoảnh khắc chứng kiến lịch sử.
Thời tiết ở Tổ Đình hôm nay có vẻ hơi âm u, mây giăng rất dày, mang theo vài phần nặng nề. Nhưng điều đó cũng không thể ảnh hưởng đến cảm xúc sục sôi của dân chúng. Ai nấy đều tràn đầy mong đợi, ngóng chờ đại chiến sắp tới, ngóng chờ hai bên cường giả có thể mang đến một trận quyết đấu cuối cùng thật mãn nhãn.
Đường Tam đội một chiếc mũ trùm đầu, tiến vào quảng trường lớn của Tổ Đình. Mặc dù hắn cũng có Khổng Tước Biến, nhưng hắn rất ít khi sử dụng. Hắn không dùng dịch chuyển để vào sân.
Là đồng đội của Mỹ Công Tử, tuyển thủ tứ cường của giải cá nhân, những truyền thuyết về hắn đương nhiên cũng không ít, mức độ chú ý cũng không hề thấp. Nhưng chỉ cần hắn tháo mặt nạ xuống, thì ngược lại không ai nhận ra hắn, chỉ có Đường Tam đeo mặt nạ mới là Tu La.
Vì vậy, trước khi tiến vào quảng trường lớn của Tổ Đình, hắn cũng không gặp phải phiền phức gì.
Cảm nhận được sự cuồng nhiệt của dân chúng, Đường Tam không khỏi thầm than trong lòng. Yêu Quái tộc và Tinh Quái tộc sùng thượng võ lực, tôn trọng kẻ mạnh, việc hai đại chủng tộc này có thể không ngừng sản sinh ra cường giả cũng có quan hệ rất lớn với bản tính hiếu chiến của dân chúng. Lại thêm việc họ được trời ưu ái, tu luyện bằng huyết mạch, mới có được thịnh thế huy hoàng như ngày nay.
Điều này cũng khiến hắn bất giác nghĩ đến Địa Ngục Hoa Viên, nơi mà Địa Ngục và Thiên Đường cùng tồn tại ở nhân gian. Mặc dù bây giờ hắn vẫn không biết Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng đã làm thế nào, nhưng hắn hiểu rõ, việc Yêu Quái tộc và Tinh Quái tộc có thể trở thành tồn tại mạnh nhất toàn tinh cầu có quan hệ mật thiết với sự hội tụ của khí vận. Chính luồng khí vận này đã thúc đẩy hai đại chủng tộc không ngừng lớn mạnh.
Tương lai, nếu thật sự muốn giúp nhân loại có được một chỗ cắm dùi trước Yêu Quái tộc và Tinh Quái tộc, nhất định phải phá vỡ luồng khí vận đó.
Cho nên, Địa Ngục Hoa Viên là nơi mà sau này Đường Tam nhất định phải đến, hơn nữa phải đến trước khi đạt tới Thần cấp. Sau khi đạt tới Thần cấp, e rằng sẽ không thể vào được nữa. Bởi vì khi đạt đến cấp độ Thần cấp, hẳn là sẽ kích hoạt một cơ chế nào đó, đó cũng là lý do vì sao Đại Đấu Thú Trường của Tổ Đình trước đây cho phép tổ chức thử thách sinh tồn ở đó, nhưng lại không cho phép Thần cấp tiến vào.
Nhất định phải đến nơi đó một chuyến nữa. Với thực lực hiện tại của mình, khi vào lại bên trong, nói không chừng có thể tìm ra được manh mối gì đó.
Có kinh nghiệm lần trước, lại thêm sự tồn tại của Cát Hung Lưỡng Cực lĩnh vực, những thứ trong Địa Ngục Hoa Viên có thể uy hiếp được hắn đã rất ít.
Trong giải đấu lần này, Đường Tam chưa từng sử dụng năng lực thuộc về Linh Tê Thiên Nhãn, không hề để lộ một chút khí vận nào, thậm chí còn không tranh thủ cho mình một lá thăm tốt hơn, chính là vì sợ bị Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng phát hiện ra tình hình của mình.
Lặng lẽ đi vào khu chờ, Mỹ Công Tử vẫn chưa tới, chỉ có mình hắn đến sớm nhất. Đường Tam ngồi xuống, yên lặng chờ đợi.
Lúc này hắn đã sớm đeo mặt nạ, trận chung kết hôm nay cũng không khó, tình hình của đối thủ bọn họ cũng đã nắm rõ.
Đúng lúc này, ngân quang lóe lên, một bóng hình yêu kiều đã xuất hiện bên cạnh hắn.
"Ca." Giọng nói quen thuộc mà êm tai vang lên, lập tức khiến khóe môi Đường Tam bất giác cong lên, hắn quay đầu nhìn sang người bên cạnh.
Mỹ Công Tử vẫn mặc một bộ váy dài màu bạc, đứng bên cạnh hắn, đang mỉm cười dịu dàng nhìn hắn.
Sắc mặt nàng rất tốt, hiển nhiên là hôm qua đã nghỉ ngơi đầy đủ. Ngôi vị quán quân mang lại sự tự tin tăng vọt, cũng là sự thăng hoa trong khí chất và thần thái. Người đứng đầu thế hệ trẻ, tồn tại có khả năng trở thành Đại Yêu Hoàng trong tương lai, cuối cùng đã khiến nàng có một vài thay đổi.
"Đêm qua ta đã thử thôi động Bạch Hổ Biến, làm theo lời huynh nói, không ngừng chuyển đổi giữa hai loại huyết mạch, tìm kiếm điểm tương đồng, quả thật đã phát hiện ra vài điều rất thú vị. Chờ ta thật sự có thể kết hợp cả hai lại, thực lực của ta nhất định sẽ lại tăng lên một bậc. Chỉ cần cường độ đủ, càng nhiều loại huyết mạch, quả nhiên càng mạnh mẽ hơn! Khó trách huynh lại mạnh như vậy." Mỹ Công Tử truyền âm nói với Đường Tam.
Đường Tam mỉm cười gật đầu, nàng quả thật rất thông minh, nói một chút là thông.
Mỹ Công Tử có chút tò mò hỏi: "Ca, rốt cuộc huynh có bao nhiêu loại năng lực huyết mạch vậy?" Ngay cả nàng cũng không biết Đường Tam hiện tại có tổng cộng bao nhiêu loại năng lực huyết mạch.
Đường Tam nói: "Tối nay đi, đợi trận đấu kết thúc, sau khi lĩnh thưởng, trở về ta sẽ nói cho muội biết hết."
Vừa nghĩ đến hôm nay hắn sẽ tháo mặt nạ xuống, để mình nhìn thấy dung mạo thật của hắn, đôi mắt Mỹ Công Tử không khỏi sáng bừng lên, tự nhiên cười đáp: "Được lắm!"
Chờ sau khi trận đấu hôm nay kết thúc, hắn quả thật cần phải nói chuyện rõ ràng với Mỹ Công Tử, hy vọng nàng có thể chấp nhận thân phận thật sự của mình. Lần này sau khi giành được chức quán quân, nàng cũng đã có năng lực tự vệ cơ bản, tiếp theo cần họ cùng nhau nỗ lực, tiến về phía trước tốt hơn. Điều này thực sự cần họ có thể hợp tác khăng khít không một kẽ hở.
Lúc này, trên khán đài đã sớm không còn một chỗ trống, rất nhiều ánh mắt đều đổ dồn về phía khu chờ. Nhưng vì địa thế của khu chờ tương đối cao, chỉ có phía khu khách quý mới có thể nhìn thấy tương đối rõ ràng.
Khu chờ của Đường Tam và Mỹ Công Tử cũng chỉ có hai người họ, đối thủ của họ thì ở khu chờ phía bên kia.
Hai người sóng vai đứng đó, vô hình trung trở thành đối tượng được chú ý ngay cả ở khu khách quý.
Đường Tam đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt vô tình hay cố ý lướt qua các phòng bao phía trên khu khách quý. Hắn vừa mơ hồ cảm nhận được có một luồng thần thức lướt qua chỗ bọn họ, hơn nữa còn mang theo hơi thở băng giá, rõ ràng là một luồng thần thức không hề có thiện ý.
Bọn họ đã thể hiện xuất sắc trong giải đấu, không ngừng dũng mãnh tiến lên, cuối cùng đã bước đến võ đài chung kết. Cố nhiên sẽ nhận được sự tán thưởng của những cường giả như Bạch Hổ Đại Yêu Hoàng, nhưng đồng thời, cũng chuốc lấy không ít ác ý.
Dù sao, số người phản đối Khổng Tước Yêu tộc nhiều hơn xa so với người ủng hộ. Con đường tương lai, sẽ còn vô cùng gian nan.
Trên đài thi đấu, một bóng người từ trên trời giáng xuống, rơi vào trung tâm võ đài.
Quang ảnh nhàn nhạt lóe lên, mang lại cho người ta một cảm giác kỳ dị. Khi vị này xuất hiện ở trung tâm võ đài, sắc mặt Đường Tam lập tức trở nên ngưng trọng.
Trong số đông đảo Hoàng Giả, nếu nói người hắn kiêng kỵ nhất là ai, vậy thì, nhất định là vị Vận Mệnh Chúa Tể Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng, người bề ngoài trông có vẻ không có bất kỳ năng lực chiến đấu nào, nhưng lại thống lĩnh toàn bộ Tổ Đình.
Và hắn cũng không ngờ rằng, vị này lại có thể xuất hiện trên đài thi đấu. Chẳng lẽ nói, ngài ấy muốn đích thân làm trọng tài cho trận đấu này sao? Nhưng mà, không phải ngài ấy không có năng lực thực chiến sao?
Khoảnh khắc Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng xuất hiện giữa trung tâm võ đài, lập tức, toàn trường đều im phăng phắc, gần như có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi. Mọi ánh mắt cũng đều tập trung vào trên người vị này.
Ánh mắt Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng lướt qua khán đài, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng, ngay lập tức, tất cả khán giả đều có cảm giác ấm áp tựa gió xuân, như thể được chính vận mệnh chiếu cố.
"Vận Mệnh Chúa Tể! Vận Mệnh Chúa Tể! Vận Mệnh Chúa Tể! Miện hạ vạn tuế!"
Tiếng hoan hô vang dội liên tiếp khắp quảng trường lớn của Tổ Đình.
Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng làm động tác hai tay ấn xuống, lập tức, toàn trường lại yên tĩnh trở lại. Mọi ánh mắt đều theo đó tập trung vào trên người ngài…