Gượng dậy, Đường Tam lặng lẽ cảm nhận sự thay đổi của cơ thể mình lúc này.
Trùng sinh sau khi chết đi không đơn giản chỉ là sống lại. Mọi dấu vết trên cơ thể hắn đều đã tan biến trong khoảnh khắc sinh mệnh lụi tàn trước đó.
Lúc này thần thức đã quay về, dù ngọn lửa sinh mệnh đã được thắp lên lần nữa, nhưng hắn vẫn cần hồi phục từng bước một mới có thể khiến cơ thể hoàn toàn trở lại như xưa.
Lần triệu hoán Hoàng Kim Tam Xoa Kích này đã thật sự vận dụng đến Hải Thần chi lực, tiêu hao của hắn quả thực quá lớn, gần như rút cạn hơn nửa nội tình mà hắn đã tích lũy trong bao năm qua.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có lợi ích. Đầu tiên, dù thần thức của hắn suy yếu đi rất nhiều, nhưng tầng cấp của bản thân thần thức lại nhận được ảnh hưởng từ khí tức của Hải Thần mà khôi phục phần nào, đây là lợi ích đến từ vị cách của thần vị. Do đó, tốc độ hồi phục thần thức sau này sẽ nhanh hơn trước kia.
Thứ hai là việc vận dụng Hoàng Kim Tam Xoa Kích cũng giúp Siêu Thần Khí có thể xác định tọa độ của hắn tốt hơn, đến bên cạnh hắn sớm hơn. Đồng thời, trải qua sự tẩy lễ của Hải Thần chi lực, độ tương hợp giữa cơ thể ở kiếp này và cơ thể kiếp trước của hắn sẽ tăng lên cực hạn, nhờ đó mà cơ thể xem như đã hoàn thành một lần thoát thai hoán cốt.
Sức mạnh của vị diện này chung quy vẫn vô cùng cường đại, Đường Tam cần nhiều thời gian hơn để cảm ngộ và kết hợp nó với sức mạnh của kiếp trước.
Hắn khoanh chân minh tưởng, khi tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng rõ. Đường Tam dẫn động huyết mạch lạc ấn, một đôi cánh sau lưng theo đó mở ra, mang cơ thể hắn bay vút lên cao.
Trong tất cả huyết mạch lạc ấn, thứ hắn khôi phục đầu tiên chính là lạc ấn Kim Sí Đại Bằng Điểu sau khi dung hợp với Phong Long. Nơi đây không nên ở lâu, đây không phải địa bàn của hắn, tốt hơn hết là quay về Hoàng Kim sơn cốc trước rồi tính sau.
Ở đó, hắn có thể yên tâm khôi phục cảnh giới của mình, đồng thời cũng tiêu hóa những gì thu hoạch được ở tổ đình lần này.
Khối Tử Tinh Thạch đã mất đi phần lớn năng lượng vẫn được Đường Tam mang theo bên người, bởi vì hắn phát hiện, khối Tử Tinh Thạch này có lẽ do bản thân nó đủ lớn nên khác với tử tinh tệ.
Năng lượng bên trong tử tinh tệ sau khi tiêu hao hết sẽ trực tiếp vỡ nát thành bột mịn rồi biến mất, còn khối Tử Tinh Thạch này lại dường như đang từ từ thôn phệ một ít năng lượng trong không khí để dần dần tự hồi phục.
Mặc dù tốc độ hồi phục rất chậm, nhưng nó vẫn đang từ từ hồi phục. Thứ này trợ giúp cho thần thức thật sự quá lớn. Có nó, thần thức của Đường Tam về cơ bản đã khôi phục hơn hai phần ba, hơn nữa còn là trong tình huống vị cách có sự thay đổi. Nếu không có nó, lần này e là phiền phức to, ít nhất cũng phải mất một năm mới có thể trở lại trạng thái ban đầu.
Thần thức tiến hóa giúp tinh thần lực của Đường Tam cũng được bồi bổ, sức mạnh của hắn đang chậm rãi hồi phục từng phút từng giây. Đường Tam cũng không vội vàng khôi phục hoàn toàn tất cả huyết mạch chi lực, mà dùng thần thức của mình từ từ gột rửa cơ thể sau khi đã thoát thai hoán cốt.
Hắn không cần dùng mắt nhìn, chỉ cần dùng thần thức cảm ứng cũng có thể mơ hồ cảm nhận được những thay đổi của mình. Thay đổi rõ ràng nhất đầu tiên chính là, do thoát thai hoán cốt và chịu ảnh hưởng từ kiếp trước, dung mạo của hắn đã có sự điều chỉnh nhỏ, ngày càng giống với kiếp trước hơn. Đồng thời, màu tóc của hắn cũng đã thay đổi, biến thành màu xanh lam của kiếp trước.
Trừ phi là người cực kỳ quen thuộc với hắn, trong tình huống đối mặt mới có khả năng nhận ra hắn. Còn nếu đeo mặt nạ vào, với sự thay đổi của ánh mắt và màu tóc, e rằng sẽ không còn ai có thể nhận ra hắn chính là Tu La ngày trước.
Mặc dù thực lực hiện tại so với trước kia ngược lại còn giảm đi không ít, nhưng hắn có lòng tin sẽ khôi phục lại trong tương lai không xa. Quan trọng nhất là, hiện tại, hắn đã bước một bước dài về phía kiếp trước của mình. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn tự tin có thể khôi phục lại phong thái Thần Vương năm xưa. Đương nhiên, cửa ải quan trọng nhất vẫn là độ kiếp thành thần.
Tiếp theo, hắn sẽ bắt đầu chuẩn bị cho thời khắc quan trọng đó. Đối với hắn, cơ hội rất có thể chỉ có một lần. Muốn không bị vị diện này quấy nhiễu, độ kiếp thành công, hắn cần phải lợi dụng tất cả sức mạnh có thể lợi dụng.
Khi Đường Tam trở về Hoàng Kim sơn cốc, đã là hai ngày sau. Do tu vi bị ảnh hưởng, dù khoảng cách không quá xa, hắn vẫn mất không ít thời gian.
Xuyên qua liên hoàn trận, trở về nơi quen thuộc. Vừa tiến vào phạm vi Hoàng Kim sơn cốc, Đường Tam lập tức cảm nhận được luồng sinh mệnh khí tức nồng đậm không gì sánh được ập vào mặt.
Nếu nói về cường độ năng lượng, Hoàng Kim sơn cốc vẫn không thể so sánh với tổ đình. Nhưng điểm khác biệt là, năng lượng trong tổ đình là dòng lũ được hình thành bởi sự hỗn hợp của năng lượng đủ mọi thuộc tính, còn năng lượng bên trong Hoàng Kim sơn cốc lại là năng lượng sinh mệnh thuần túy.
Hoàng Kim Cổ Thụ được Đường Tam dùng các loại biện pháp chăm bón, ngày càng phát triển khỏe mạnh.
"Ai?" Một giọng nói trầm thấp vang lên, ngay sau đó, mấy bóng người đã vây lấy Đường Tam.
Đường Tam liếc nhìn mái tóc màu xanh lam của mình, không khỏi có chút bất đắc dĩ: "Là ta. Tu La."
Những người vây quanh hắn chính là các cường giả của Sư Hổ tộc.
Sau khi giải quyết vấn đề xung đột huyết mạch, thực lực của những tộc nhân Sư Hổ tộc trưởng thành này gần như có thể dùng từ tiến triển vượt bậc để hình dung. Huyết mạch cấp một cộng thêm năng lượng sinh mệnh nồng đậm trong Hoàng Kim sơn cốc khiến cho bộ lông của chúng trông óng ánh trong suốt, từng cá thể đều thân thể cường tráng, khí huyết dồi dào, trong ánh mắt ánh lên vẻ hung hãn và sắc bén.
"Ân chủ?" Một tộc nhân Sư Hổ tộc dẫn đầu có chút không dám chắc chắn nhìn Đường Tam, quan sát kỹ một lúc mới nhận ra dung mạo của hắn.
"Ngài... sao tóc lại đổi màu thế này?"
Đường Tam bất đắc dĩ nói: "Do tu luyện thôi. Trong sơn cốc vẫn ổn cả chứ? Trưởng lão có ở đây không? Ta có việc muốn nói với ngài ấy."
"Trưởng lão có ở đây, ta đưa ngài đi." Tộc nhân Sư Hổ tộc vội vàng dẫn Đường Tam vào trong sơn cốc.
Đại trưởng lão Sư Hổ tộc lúc này đang ở dưới gốc Hoàng Kim Cổ Thụ, uống nước hoàng tinh cua, tận hưởng sự thoải mái của năng lượng sinh mệnh.
"Ân chủ, ngài đây là?" Đại trưởng lão đối với khí tức của Đường Tam vô cùng quen thuộc, mặc dù màu tóc đã thay đổi, dung mạo cũng có chút biến hóa, nhưng vẫn nhận ra hắn ngay lập tức.
Đường Tam cười khổ nói: "Gặp phải chút chuyện nên cơ thể có một vài thay đổi, nhưng không sao, hồi phục một thời gian là ổn thôi."
Đại trưởng lão nghe hắn nói vậy, lập tức có chút căng thẳng: "Đại Miêu, Tiểu Miêu bọn chúng..."
Đường Tam ngắt lời: "Trưởng lão yên tâm, chúng nó đều rất tốt."
Ngay sau đó, hắn kể lại chi tiết chuyện Đại Miêu tham gia Tổ Đình Tinh Anh Tái và giành được thành tích á quân thi đấu cá nhân, từ đó nhận được sự công nhận của Sư Yêu tộc, sở hữu hai đại Thần khí là Thí Thần Kiếm và Hộ Tâm Kính, cũng như việc chuẩn bị ở lại tổ đình để độ kiếp.
Nghe hắn kể, ánh mắt của Đại trưởng lão lập tức trở nên có chút phức tạp.
Không thể nghi ngờ, Đại Miêu trở nên mạnh mẽ hơn, thậm chí có khả năng độ kiếp thành thần, đối với Sư Hổ tộc mà nói tuyệt đối là đại hỷ sự. Nhưng mà, khoảng thời gian Sư Hổ tộc ở Hoàng Kim sơn cốc là khoảng thời gian tốt đẹp chưa từng có đối với cả tộc đàn.
Ở nơi này, mọi người có thể sống một cuộc sống tốt đẹp, dưới sự thẩm thấu của năng lượng sinh mệnh, cả tộc đàn hiện tại đều đang phát triển khỏe mạnh.
Đại Miêu nhận được sự công nhận của Sư Yêu tộc, có nghĩa là Sư Hổ tộc cuối cùng cũng có lối thoát cho riêng mình. Nhưng mà, rời khỏi nơi này để gia nhập Sư Yêu tộc, thật sự là chuyện tốt sao? Đại trưởng lão không biết, không ai biết cả.
Đường Tam trầm giọng nói: "Vì sự phát triển lâu dài, hợp tác với Sư Yêu tộc là điều khả thi. Đại Miêu đã chứng minh qua cuộc thi rằng, huyết mạch của Sư Hổ tộc chính là huyết mạch cấp một chân chính, có thể sản sinh ra huyết mạch cấp Yêu Hoàng. Tương lai của Sư Hổ tộc nên là sự tồn tại đứng trên cả Sư Yêu tộc và Hổ Yêu tộc. Nếu tương lai Đại Miêu có thể đạt tới cấp độ Đại Yêu Hoàng, vậy thì Sư Hổ tộc mới thật sự có được sự tái sinh đích thực. Ta cho rằng điều này đáng để thử, Đại Miêu cũng nghĩ như vậy. Nó nhất định sẽ tiến về phía trước theo hướng đó."
Đại trưởng lão yên lặng gật đầu, nói: "Nó đã đúng. Ta già rồi, không còn hùng tâm tráng khí nữa. Nó còn trẻ, sau này tương lai của Sư Hổ tộc giao cho nó, ta cũng có thể hoàn toàn yên tâm. Ta sẽ bảo vệ tốt hậu phương cho nó. Chờ nó đột phá xong, những người trẻ tuổi trong tộc đều có thể để nó mang đi. Ân chủ, ta có thể thỉnh cầu ngài để người già, phụ nữ và trẻ em ở lại đây được không, ít nhất là để lại huyết mạch cho Sư Hổ tộc. Vạn nhất..."